Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 596

Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:59:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chẳng qua, ông mang theo là cô vợ bé trẻ tuổi nhất, Mang Nhạc Di.

Hạ Khanh Khanh đưa mắt sang, hóa quen.

Chính là cô vợ bé của Đổng Phương Quốc từng trốn chui trốn lủi ở chùa Kim Thiền vì sợ khác phát hiện, Mang Nhạc Di.

Thú vị thật.

Các nhân vật nổi tiếng trong giới xã hội đều tới để cổ vũ cho Phan Chí Dũng, Long đầu của Đông Tinh Xã. Đổng Phương Quốc rốt cuộc vẫn mối quan hệ với Đổng Tú Tuệ, nên mặt ngoài, hai bọn họ vẫn là đồng khí liên chi.

“Chí Dũng, sinh nhật vui vẻ.” Hai cụng ly. Khí tràng Phan Chí Dũng mạnh, ông sẽ vì đối phương là vợ mà khúm núm, càng sẽ vì đối phương là quan lớn chính phủ mà cảm thấy phận lão đại xã đoàn của thấp hơn một cái đầu.

“Đại ca thể tới là vinh hạnh của em.”

“Đều là một nhà, cần lời khách sáo.” Giọng Đổng Phương Quốc thô kệch vang lên.

Đổng Tú Tuệ cũng khoác tay Phan Chí Dũng: “ đấy Chí Dũng, đại ca là một nhà. Chúng chiêu đãi Tiểu Mỹ và giáo viên của Đông Nhi một chút .”

hất cằm chỉ về phía một phụ nữ trung niên đang trò chuyện với khác cách đó xa.

Người phụ nữ mặc áo vải thô giản dị, vẻ hợp với khung cảnh yến tiệc hoa lệ gấm vóc . Người như vốn dĩ nên chút hèn mọn, tự ti, nhưng phụ nữ hề vì cách ăn mặc của mà tỏ kém cỏi hơn khác chút nào.

Đây chính là giáo viên của Phan Mỹ tại Đại học Cảng Thành, Dễ Tâm Hương.

“Cô Dễ, hoan nghênh hoan nghênh.” Đổng Tú Tuệ cùng Phan Chí Dũng tiến tới chào hỏi giáo viên.

Vẻ mặt Dễ Tâm Hương nhàn nhạt: “Chúc ngài sinh nhật vui vẻ, chút quà mọn, thành kính ý.”

nhận lấy quà, Phan Chí Dũng và Đổng Tú Tuệ liên tục lời cảm ơn: “Cô thể tới là vinh hạnh lớn lao của chúng . Sau chỉ Phan Mỹ, mà Đông Nhi nhà chúng cũng cần cô quan tâm nhiều hơn.”

Dễ Tâm Hương vẫn cảm xúc gì phập phồng: “Có thể Đại học Cảng Thành đều là học trò của , chăm sóc bọn trẻ tự nhiên là bổn phận của , ông bà cần khách sáo.”

mềm nắn rắn buông , dầu muối , Đổng Tú Tuệ dù khéo léo xã giao đến cũng cảm thấy hổ. Bà quanh hội trường: “Đông Nhi ? Mau gọi Đông Nhi đây chào hỏi giáo viên.”

“Cô đừng trách tội, đứa nhỏ mới từ bên ngoài tìm về, trải qua ít chuyện, khó tránh khỏi chỗ chu đáo.” Đổng Tú Tuệ như đang xin , nhưng lời khiến cảm thấy chút .

“Dì Tú.” Đông Nhi mặc một chiếc váy liền màu nhạt, ngoan ngoãn tới chỗ Phan Chí Dũng và Dễ Tâm Hương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-596.html.]

Đổng Tú Tuệ thấy rõ bộ đồ là bộ gấm vóc hoa lệ chuẩn , lập tức tiến lên lạnh giọng mắng khẽ: “Bộ đồ dì chuẩn cho con ? Sao ăn mặc thế ? Mau ! Ăn mặc thế tôn trọng giáo viên!”

Đông Nhi tỏ vẻ tủi : “Dì Tú, con định , nhưng bộ đồ để trong phòng đàng hoàng, thấy nữa. Dì đừng giận, là để con tìm xem.”

xong liền định xoay , nhưng Dễ Tâm Hương gọi cô : “Em chính là Đông Nhi ?”

“Em chào cô ạ, em là Phan Đông Nhi.” Cô lễ phép khách sáo, văn văn tĩnh tĩnh, chút nào dáng vẻ ngang ngược, kiêu ngạo.

Dễ Tâm Hương thích những đứa trẻ như , bà đưa tay về phía Đông Nhi: “Không cần đồ , bản cảm thấy thoải mái tự tại là nhất. Cô cảm thấy em và cô ăn mặc hợp .”

Đông Nhi rộ lên, Phan Chí Dũng cũng phụ họa theo: “Cô giáo là chiều sâu, giống chúng ít văn hóa. Sau Đông Nhi đến chỗ cô, còn mong cô dạy dỗ nhiều hơn, mong con bé cũng thể trở thành nội hàm giống như cô.”

Trên mặt Dễ Tâm Hương rốt cuộc cũng lộ chút nụ phát từ nội tâm.

Ngược , Đổng Tú Tuệ bên cạnh như tát thẳng mặt. Bộ đồ bà chuẩn vốn dĩ là để khiến Dễ Tâm Hương chê bai Đông Nhi, ngờ ch.ó ngáp ruồi, con bé tránh kiếp nạn .

Không , đây chỉ là món khai vị nhỏ, phía còn nhiều chiêu trò.

Chỉ là chiêu trò của bà còn kịp dùng tới thì cô con gái bảo bối Phan Mỹ hớn hở chạy tới: “Mẹ, xem con thấy cái gì trong phòng nghỉ ?”

Trong giọng của cô là sự vui vẻ nên lời.

Đổng Tú Tuệ đầu , liền thấy bộ đồ vốn dĩ chuẩn cho Đông Nhi giờ phút đang mặc Phan Mỹ. Cô còn gì, vẻ mặt đầy đắc ý.

Bộ đồ xinh như nên để cho tự tin như cô mặc, Phan Đông Nhi xem, dáng vẻ quê mùa, giống hệt một kẻ ăn mày.

Sắc mặt Dễ Tâm Hương đổi.

Đổng Tú Tuệ nháy mắt hiệu cho Phan Mỹ: “Tiểu Mỹ, .”

Phan Mỹ nhíu mày: “Mẹ, cái gì thế? Sinh nhật ba long trọng như , chị gái ăn mặc mộc mạc thế , còn tưởng nhà đang tổ chức tiệc sinh nhật mà là đám tang đấy.”

tự cho là lời vấn đề gì, nhưng Dễ Tâm Hương xong sắc mặt liền đại biến. Đổng Tú Tuệ hung hăng trừng mắt Phan Mỹ một cái. Đứa con gái của bà đúng là bảo bọc quá kỹ, cảnh chút nào.

Đổng Tú Tuệ giảng hòa xong, đáy mắt hiện lên một tia âm hiểm. Bà một phen kéo lấy Đông Nhi: “ Đông Nhi, con chuẩn một món quà cho cô giáo ? Mau lấy …”

Dễ Tâm Hương chỉ bỏ về.

Vốn dĩ bà định tới, nhưng Phan Mỹ dù cũng là sinh viên Đại học Cảng Thành, bà làm giáo viên, phụ học sinh thịnh tình mời mọc, bà năm bảy lượt từ chối thì vẻ thiếu tình .

Loading...