Làm mệt.
Hạ Khanh Khanh theo Lục Hoài Xuyên cửa, Lý Quốc Khánh lái xe, ba đến đồn công an.
“Khanh Khanh, tội danh của Tống Ái Quốc gì bất ngờ xảy thì sắp tới là thể định , Tống Phương cũng giống .” Lục Hoài Xuyên đang suy nghĩ cái gì, lúc những lời mặt cũng nhẹ nhàng.
Hạ Khanh Khanh ngày nhất định sẽ đến, chỉ là vấn đề thời gian sớm muộn.
Tà ác chiến thắng chính nghĩa, bình minh chung quy sẽ thuộc về thiện lương.
Nơi giam giữ Tống Ái Quốc và Tống Phương, Lục Hoài Xuyên phái của chuyên môn trông coi, của hệ thống nhà tù nguyên bản căn bản chạm tới.
Lý Quốc Khánh dẫn đường phía , Hạ Khanh Khanh theo Lục Hoài Xuyên trong. Dọc theo đường , cô thấy nhiều gương mặt quen thuộc, Liệp Ưng, Gấu Đen, còn nhiều , đều là lính do Lục Hoài Xuyên tự tay huấn luyện .
Bên trong chút âm trầm, Lục Hoài Xuyên quấn khăn quàng cổ cho Hạ Khanh Khanh, bảo đảm cô sẽ lạnh, mới cùng sóng vai trong.
Nhìn thấy bọn họ tiến , cung kính chào, trang nghiêm túc mục, dung khinh nhờn.
Ở gian tận cùng bên trong, Tống Ái Quốc và Tống Phương giam tách . Tống Ái Quốc cuộn tròn trong góc, cả như già mười tuổi, suy sút chật vật. Mà ở phòng đối diện, Tống Phương vẫn cuồng loạn.
Cô chốc lát chốc lát nháo, Gấu Đen đá thật mạnh một cái cửa sắt: “Còn nó ồn ào nữa, ông đây cắt lưỡi cô!”
Tống Phương đột nhiên đầu qua, liếc mắt một cái liền thấy Hạ Khanh Khanh bên cạnh Lục Hoài Xuyên.
Cô như điên , đột nhiên từ mặt đất bám lấy cửa sắt lên, khóe mắt nứt trừng mắt Hạ Khanh Khanh: “Hạ Khanh Khanh, đều là cô, cô cái đồ đàn bà ác độc âm hiểm, cô hại cửa nát nhà tan, g.i.ế.c c.h.ế.t cô!”
“Em chuyện riêng với cô mấy câu.” Hạ Khanh Khanh đầu Lục Hoài Xuyên.
“Được, ở ngay cửa.” Lục Hoài Xuyên dẫn đầu rời , những khác theo đồng thời rời .
Trong nhà giam to lớn, chỉ còn giọng the thé của Tống Phương, giống như quỷ sói gào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-452-tong-phuong-phat-dien.html.]
Hạ Khanh Khanh đến mặt Tống Phương, cao xuống cô : “Tống Phương, cô sớm nên dự đoán cô sẽ ngày .”
“Cô bậy, loại đàn bà âm hiểm như cô mới nên xuống địa ngục, nếu cô, T.ử An sẽ vứt bỏ , đều là cô, đều là cô, Hạ Khanh Khanh, cô c.h.ế.t t.ử tế !” Tống Phương còn cố chấp cho rằng, Chu T.ử An đối với cô nhất vãng tình thâm.
Cô thậm chí tự dệt cho một giấc mộng đẽ hư vô, trong mộng, Chu T.ử An yêu cô như mạng, phi cô cưới.
giấc mộng Hạ Khanh Khanh đ.á.n.h vỡ, Tống Phương hận Hạ Khanh Khanh, hận thể tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t cô.
Lúc Đỗ Phương Lâm vì cô mà vứt bỏ Hạ Khanh Khanh, Tống Phương mị lực của lớn, nhưng , Đỗ Phương Lâm thà một đàn ông cũng hề hiếm lạ cô , nội tâm Tống Phương tổn thương cực đại.
Sau , là Chu T.ử An xuất hiện làm cô một nữa bốc cháy lên hy vọng. Hắn đối với Tống Phương, giống như là sắp c.h.ế.t khát sa mạc đột nhiên nước, cho nên Tống Phương thể chấp nhận sự thật Chu T.ử An cần cô .
“Tống Phương, đều lúc , cô còn hề chút tỉnh ngộ nào . Mấy tháng , cô từng nghĩ tới những chiến sĩ cô hại c.h.ế.t chiến trường ?”
“Bởi vì sự ngu xuẩn của cô, bao nhiêu quân nhân trẻ tuổi vô tội bỏ mạng!” Hạ Khanh Khanh mặt mày ngưng trọng: “Tống Phương, đáng c.h.ế.t nhất là cô, sớm tại chiến trường nước Việt, b.o.m đạn của địch tạc đến hồn phi phách tán cũng nên là cô!”
“Hạ Khanh Khanh, cô bớt giả vờ cao thượng mặt .” Thân Tống Phương từng tấc mềm xuống, cô dựa cửa sắt đột nhiên bắt đầu : “Tôi , hết thảy đều là do cô bảo Lục Hoài Xuyên làm, cô còn là ghen ghét lúc cướp Đỗ Phương Lâm từ trong tay cô ? Ha ha ha ha ha ha, Hạ Khanh Khanh, cô ngu xuẩn, cô mới là thật ngu xuẩn.”
“Cái tên Đỗ Phương Lâm thối nát , uổng cho cô còn nhớ thương . Mặc dù là như , Đỗ Phương Lâm từ đầu đến cuối cũng thuộc về cô, cô quá thất bại, ít nhất từng , cô , cô cả đời cũng chiếm , cô chính là kẻ thất bại, chính là đồ thua cuộc, phế vật!” Cô năng lộn xộn, tê tâm liệt phế gào thét.
Trên mặt Hạ Khanh Khanh bất luận cảm xúc biến hóa gì, cứ như lẳng lặng Tống Phương phát điên.
Từ đầu tiên gặp cô , Tống Phương vênh váo tự đắc kéo Đỗ Phương Lâm, diễu võ dương oai mặt Hạ Khanh Khanh, cho tới hôm nay, cô như một con ch.ó nhà tang, còn đang liều mạng chứng minh chính hơn Hạ Khanh Khanh, Hạ Khanh Khanh mới là kẻ thất bại chân chính.
Giờ khắc , Hạ Khanh Khanh cảm thấy Tống Phương đáng thương cực kỳ.
Cô khom lưng xổm xuống: “Tống Phương, cô vì Chu T.ử An vứt bỏ cô ?”
Nhắc tới Chu T.ử An, Tống Phương đột nhiên đầu : “T.ử An sẽ vứt bỏ , sẽ vứt bỏ , yêu , nhất định sẽ đến cứu . T.ử An, T.ử An sẽ đến cứu , chúng về nhà kết hôn, sẽ sinh bảo bảo, sẽ cả đời ân ái đầu bạc. Hạ Khanh Khanh, con đàn bà độc ác , cô đừng hòng cướp T.ử An của .”
Có như trong nháy mắt, Hạ Khanh Khanh thậm chí phân biệt Tống Phương là giả ngu là điên thật.
Cô cúi đầu ghé sát mặt Tống Phương, dùng thanh âm chỉ hai : “Tống Phương, với cô , là từ địa ngục bò , chính là vì lấy mạng cô.”