TỔNG GIÁM ĐỐC LỤC, PHU NHÂN MỚI LÀ ÁNH TRĂNG SÁNG ĐÊM ĐÓ - Chương 61: Cuộc gặp gỡ khó xử

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:09:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Cảnh Mặc ý định chạm cô, mà nghiêm túc : "Em vẫn còn bệnh, tiên hãy chữa khỏi bệnh, chúng hãy những chuyện khác, ?"

"Không, chỉ cần , em sẽ thôi."

Uông Nhu rụt rè : "Xin , hãy chiếm lấy em, ?"

Lục Cảnh Mặc tránh ánh mắt tha thiết của cô, : "Nhu nhi, đừng như , ban công hút thuốc, em mau mặc quần áo ."

Nói xong, liền nhấc chân về phía ban công.

"Cảnh Mặc!" Uông Nhu gọi , oán trách : "Tại ? Người đều , đàn ông mặt phụ nữ yêu, là thể kiểm soát . Em dâng hiến bản mặt , tại ? Có bây giờ, trong lòng , em thực sự còn quan trọng như nữa? Hay là, trong lòng khác, căn bản chạm em!"

Lục Cảnh Mặc dừng bước, đầu cô, "Nhu nhi, đây em hung hăng như . Bây giờ chạm em, thì tính là gì? Không danh phận, làm thể yên tâm chiếm lấy em? Em rõ ràng coi trọng sự trong sạch và danh phận, lẽ nào bây giờ, em còn quan tâm nữa ?"

Sắc mặt Uông Nhu đổi, trong lòng lập tức hoảng loạn.

Cô suýt chút nữa quên, khi trầm cảm, chính là lấy sự trong sạch của để .

Bây giờ, nếu nhất định để Lục Cảnh Mặc chiếm lấy cô, chẳng là tự mâu thuẫn ?

Uông Nhu đành chịu thua, giả vờ tủi : "Người chỉ sợ lòng đổi , quên mất lời hứa của với em."

Lục Cảnh Mặc cảm thấy trong lòng như một ngọn núi lớn, đè nặng khiến thở nổi.

, những lời , sẽ đổi.

Hơn nữa, trở thành một đàn ông phụ bạc.

Anh trầm giọng : "Yên tâm, chuyện hứa với em, sẽ quên."

Uông Nhu , : "Vậy ngày mai là ngày gì, còn nhớ ?"

Lục Cảnh Mặc dừng một chút, đột nhiên nhớ , ngày mai chính là kỷ niệm ngày yêu của họ.

Uông Nhu thấy vẻ mặt chắc là nhớ , lúc mới dịu dàng : "Em còn tưởng quên chứ? Ngày mai, là kỷ niệm năm năm chúng yêu . Hàng năm, đều chuẩn bất ngờ cho em. Không năm nay, là gì đây?"

Lục Cảnh Mặc trong lòng chút rối bời, thực sự quên chuyện .

Quà, đương nhiên là chuẩn .

nếu thật với cô, e rằng bệnh của Uông Nhu sẽ chịu nổi cú sốc .

Anh miễn cưỡng cong khóe môi, : "Ngày mai em sẽ ."

...

Mười hai giờ đêm.

Điện thoại của Diệp Giai Hòa reo.

Hạ Linh hàng năm đều gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật cô đúng giờ lúc .

Chỉ là sinh nhật , dường như còn cay đắng hơn .

Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.

Diệp Giai Hòa lấy tinh thần, nở nụ với Hạ Linh: "Cảm ơn , Linh Linh."

Ngay đó, điện thoại của Hạ Linh gọi đến.

"Giai Hòa, nhận quà sinh nhật Lục Cảnh Mặc tặng ? Chiếc vòng cổ kim cương hồng đó, cho tớ xem với, để tớ mở mang tầm mắt."

Hạ Linh hào hứng , nhưng Diệp Giai Hòa nửa ngày bất kỳ phản hồi nào, chỉ tiếng thở dồn dập.

cũng lo lắng theo, vội vàng hỏi: "Giai Hòa, ? Anh chúc mừng sinh nhật , cũng tặng chiếc vòng cổ đó ?"

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Diệp Giai Hòa hít hít mũi, buồn bã : "Anh ... ở chỗ Uông Nhu."

"Cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tong-giam-doc-luc-phu-nhan-moi-la-anh-trang-sang-dem-do/chuong-61-cuoc-gap-go-kho-xu.html.]

Hạ Linh tức giận nghiến răng, "Cái tên khốn nạn , uổng công tớ đặt nhiều hy vọng như ! Hôm nay là sinh nhật mà, ở bên , tìm cái thứ hổ đó ?"

Diệp Giai Hòa tự giễu : "Có lẽ, chúng đều nghĩ quá . Anh bao giờ nhớ sinh nhật tớ, những năm cũng ."

" nếu để chuẩn quà cho , thì tại hỏi thích chiếc vòng cổ đó ?"

Hạ Linh an ủi: "Biết là do phụ nữ hổ đó cố tình phá hoại mối quan hệ của hai , khiến hiểu lầm thì ? Dù thì vẫn còn cả ngày mai, cứ xem thể hiện thế nào?"

Diệp Giai Hòa , Hạ Linh những lời chẳng qua là để an ủi cô.

Lục Cảnh Mặc, sẽ .

Tuy nhiên, để Hạ Linh lo lắng, cô vẫn lấy cớ buồn ngủ, ngủ .

Sáng hôm , Hạ Linh mang theo món quà chuẩn kỹ lưỡng đến.

"Bất ngờ!"

tặng cô một chiếc túi xách hàng hiệu cao cấp phiên bản giới hạn, : "Thích ?"

Diệp Giai Hòa nhận quà, mỉm : "Thích."

Dù gần đây xảy quá nhiều chuyện phiền lòng, nhưng hôm nay là sinh nhật cô, cô ép nghĩ đến nữa.

Cứ thế, vui vẻ đón sinh nhật.

Hạ Linh cẩn thận hỏi: "Lục Cảnh Mặc vẫn về ? Vậy ... rốt cuộc sinh nhật ? Haizz, đây nên để khéo léo nhắc nhở ."

"Anh chắc là sinh nhật tớ, dù thì năm nào cũng ."

Diệp Giai Hòa cố gắng nặn một nụ , khoác tay cô : "Chúng đừng nhắc đến nữa ? Đi thôi, hôm nay mua sắm, ăn một bữa thật no. Mặc kệ Lục Cảnh Mặc, Vương Cảnh Mặc gì đó... tất cả đều cút ."

Hạ Linh , vẻ phóng khoáng đó của cô là giả vờ.

còn cách nào khác?

Biết nên cho Giai Hòa hy vọng lớn như , cứ cố gắng tác hợp cho tên đàn ông ch.ó má Lục Cảnh Mặc vô dụng đó.

Để chuyển hướng sự chú ý của Diệp Giai Hòa, Hạ Linh liền mua sắm cùng cô.

Mặc dù nhiều cửa hàng, nhưng Diệp Giai Hòa hứng thú, mua gì cả.

Hạ Linh cũng mệt, cô : "Vừa sắp đến trưa , tầng cao nhất của Hối Kim Quốc Tế mới mở một nhà hàng Michelin bảy , chúng thử xem hương vị thế nào?"

"Ừm."

Diệp Giai Hòa nhàn nhạt đáp lời, hai cùng về phía nhà hàng đắt đỏ đó.

Vì là Chủ Nhật, nên khách đến dùng bữa ít.

"Ở đây đông quá, chúng đặt , chắc đợi lâu lắm." Diệp Giai Hòa nhà hàng đầy , đề nghị: "Hay là, chúng ăn ở chỗ khác ?"

Hạ Linh khuyên: "Có ? Dù hôm nay cũng việc gì khác."

Hai đang chuyện, một giọng dịu dàng truyền tai họ.

"Cảnh Mặc, đặt chỗ cạnh cửa sổ, thể thấy cảnh Hải Thành đó!" Uông Nhu ngọt ngào : "Anh thật sự hiểu em!"

Diệp Giai Hòa sững sờ, thể tin về phía phát âm thanh.

Lục Cảnh Mặc Uông Nhu khoác tay, quản lý nhà hàng niềm nở tới : "Lục , ngài quang lâm, cửa hàng nhỏ thật sự vinh dự! Chỗ giữ cho ngài , mời mời mời, mời trong."

Diệp Giai Hòa cảm thấy nghẹn ở ngực, cơn đau co thắt khiến cô cứng đờ tại chỗ, nhúc nhích.

Họ hề chú ý đến cô, đang trong sự hướng dẫn của quản lý.

Hạ Linh thật sự thể chịu đựng nữa, xông lên chặn họ .

Diệp Giai Hòa lập tức phản ứng , nhưng khi ngăn cản thì muộn .

Loading...