TỔNG GIÁM ĐỐC CỐ, VỢ CŨ CỦA ANH ĐÃ NỔI TIẾNG TRONG GIỚI KHOA HỌC - Chương 691: Giang sư huynh, cố lên, xe cứu thương đến rồi

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:42:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm , tâm trạng Cố Oanh sa sút, vì cô bé về, cô bé còn chơi tiếp, đó, ba lớn phiên khuyên nhủ cô bé.

Cuối cùng, mãi đến khi lên máy bay, Cố Oanh mới đồng ý về thăm chú ngựa nhỏ của , tâm trạng mới hơn.

Ba giờ , Tô Vãn về đến nhà, Cố Oanh đưa về nhà họ Cố, một chuyến Tô Vãn cũng coi như thư giãn , công việc khi chỉnh đốn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn một chút.

Thứ Hai, Tô Vãn lao công việc, Cố Nghiên Chi xử lý công việc, theo dõi tình hình bên công ty trang trí, chỉ trang trí hai căn biệt thự liền kề của họ, mà còn một căn biệt thự lớn khác trong cùng khu dân cư, đó là để gia đình họ Cố ở.

Sáng thứ Tư, Tô Vãn nhận tin nhắn của Giang Mặc, hẹn cô trưa nay gặp ở căng tin, chuyện công việc cần .

Tô Vãn đợi Giang Mặc ở vườn ngoài cửa căng tin, đúng lúc , một bóng từ góc rẽ tới, là Diêu Phi.

thấy Tô Vãn, bước chân khựng , ánh mắt lập tức b.ắ.n về phía cô một tia oán hận, Tô Vãn khẽ nhíu mày.

Diêu Phi dời ánh mắt, lưng thẳng tắp, về phía căng tin.

Một lát , Giang Mặc đến, chút áy náy , “Vừa một tài liệu khẩn cấp đang ký, đợi lâu lắm ?”

“Không, !” Tô Vãn .

THẬP LÝ ĐÀO HOA

Hai lấy đồ ăn và tìm một chỗ yên tĩnh xuống, Giang Mặc hỏi cô, “Kỳ nghỉ thế nào?”

“Cũng .” Tô Vãn .

“Chỉ em và Oanh Oanh thôi ?” Giang Mặc tò mò hỏi.

Động tác nhai của Tô Vãn khựng , cô thành thật trả lời, “Còn Cố Nghiên Chi và em gái cùng.”

Giang Mặc chút ngạc nhiên sang, Tô Vãn ánh mắt của chút tự nhiên vuốt tóc mai.

Giang Mặc cũng thu ánh mắt, “Tốt lắm, nghỉ dưỡng đông mới vui.”

Tô Vãn mím môi đỏ mọng, “Anh chuyện công việc, là chuyện gì?”

“Tôi mời cô tham gia buổi họp báo thứ Hai tuần tới, cô thời gian ?”

Tô Vãn ngẩn , cô nhận thông báo về buổi họp báo, chỉ là trả lời, cô gật đầu, “Được, sẽ .”

Giang Mặc một tiếng, “Tôi hy vọng cô , vì đây là sản phẩm nghiên cứu dựa nền tảng lý thuyết của cô, cô nên đến xem.”

“Ừm, nhất định sẽ .” Tô Vãn đáp, tận mắt chứng kiến lý thuyết của cuối cùng chuyển hóa thành sản phẩm thực tế, đối với cô mà cũng là một việc ý nghĩa.

“Vậy thì quyết định nhé.” Giang Mặc đẩy gọng kính, “Sau buổi họp báo một bữa tiệc mừng nhỏ, cô cũng đến cùng nhé! Lúc đó sẽ nhiều bạn bè trong ngành đến, là một cơ hội giao lưu .”

“Được, sẽ dành thời gian ngày đó.” Tô Vãn .

Sau đó Giang Mặc và cô chuyện về một tình hình gần đây trong công việc, Tô Vãn cũng giúp phân tích và nghiên cứu.

Khi kết thúc cuộc trò chuyện công việc, lúc , Giang Mặc nghĩ điều gì đó, với Tô Vãn, “Diêu Phi gần đây mắc vài nghiêm trọng, công ty quyết định sa thải cô tháng tới.”

Tô Vãn cuối cùng cũng hiểu ánh mắt Diêu Phi , lẽ nào cô nghĩ việc sa thải liên quan đến cô!

Mặc dù cô và Diêu Phi luôn hợp , nhưng bao giờ nghĩ đến việc lợi dụng công việc để nhắm ai.

Giang Mặc thần sắc nghiêm túc hơn mấy phần, “Tình trạng làm việc gần đây của cô , cũng mắc vài vi phạm quy định, nhưng việc sa thải cô là do ban quản lý quyết định.”

Tô Vãn ngẩng đầu Giang Mặc, ánh mắt đầy nghi vấn, “Ban quản lý?”

, đoán lẽ là ý của Cố tổng, Diêu Phi ở tập đoàn Cố thị nữa.”

Tô Vãn là nghiên cứu sinh tiến sĩ của Lương Tư Mẫn, Cố Nghiên Chi nể mặt cô, trách nào ánh mắt của Diêu Phi đầy thù địch với cô.

Ăn xong, Giang Mặc nhận một cuộc điện thoại rời , Tô Vãn và Lý Quả Quả quyết định pha một ly cà phê văn phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tong-giam-doc-co-vo-cu-cua-anh-da-noi-tieng-trong-gioi-khoa-hoc/chuong-691-giang-su-huynh-co-len-xe-cuu-thuong-den-roi.html.]

lúc , một giọng giận dữ gọi Tô Vãn , “Tô Vãn, cô .”

Tô Vãn cần đầu cũng là Diêu Phi.

Lý Quả Quả đầu , “Diêu Phi, cô tìm Tô Vãn chuyện gì ?”

“Lý Quả Quả, cô tránh , liên quan đến cô.” Sắc mặt Diêu Phi âm u, rõ ràng, sự oán giận của cô đối với Lý Quả Quả cũng bùng phát.

Tô Vãn lạnh lùng quét qua cô , “Có chuyện gì cô thẳng .”

“Tôi sa thải, là cô châm ngòi mặt Cố tổng đúng ! Tô Vãn, cô thật là một kẻ tiểu nhân, dựa quyền thế của chồng cũ, tùy tiện bắt nạt nhân viên Cố thị, cô đắc ý đúng ?” Giọng Diêu Phi trở nên chói tai, mặt là vẻ căm ghét Tô Vãn lâu.

“Diêu Phi, xin hãy chú ý lời của cô.” Tô Vãn lạnh lùng , “Cô ý kiến, thể làm đơn khiếu nại theo quy trình.”

“Có ích gì ? Cả tập đoàn Cố thị đều là của chồng cũ cô Cố Nghiên Chi, sa thải , bất cứ lý do nào cũng .” Ánh mắt Diêu Phi đầy đau khổ và hận thù, “Tô Vãn, đừng giả vờ nữa, ai mà cô bây giờ bám lấy Cố Nghiên Chi, dựa con gái để lên vị trí cũ đúng ? Sao? Muốn công báo tư thù ! Tôi còn cản trở mắt cô nữa , cô vẫn chịu buông tha ? Còn đá ?”

Giọng Diêu Phi cao lên tám độ, lúc , bên quán cà phê đều là nhân viên phòng thí nghiệm, Tô Vãn lập tức nhiều ánh mắt đổ dồn .

Lý Quả Quả thấy Diêu Phi khó như , cô lên tiếng ngăn cản, “Diêu Phi, Tô Vãn như .”

“Lý Quả Quả, ở đây phần cô , cô thể tồn tại đến bây giờ, là như một con ch.ó con nịnh bợ cô ?”

Diêu Phi càng lúc càng khó .

Ánh mắt Tô Vãn trầm xuống, “Diêu Phi, cô đủ .”

Diêu Phi lạnh, “Tô Vãn, cô đừng đắc ý quá sớm, cô nghĩ Cố Nghiên Chi ăn cỏ cũ, là hồi tâm chuyển ý ? Một đàn ông như , bên cạnh bao giờ thiếu phụ nữ, chẳng qua là vì con gái cô mới nể mặt cô mấy phần thôi –”

Lý Quả Quả thấy Diêu Phi càng lúc càng khó , cũng tức giận , “Diêu Phi, cô im miệng.”

Diêu Phi từng bước từng bước về phía Tô Vãn, hôm nay cô mặc một chiếc áo sơ mi dài tay, lúc , cô nắm chặt nắm đấm, ánh mắt trở nên độc ác.

“Tô Vãn, cô nghĩ sẽ sợ cô ? Cô nghĩ rời khỏi Cố thị sẽ chỗ nào để ? Tôi cho cô , Diêu Phi bao giờ kém cô, cô đừng hòng đ.á.n.h gục .”

Ngay khi Diêu Phi tiến gần Tô Vãn, từ ống tay áo của cô đột nhiên trượt một chiếc dĩa ăn bằng thép gỉ sáng loáng –

Lý Quả Quả và Tô Vãn đồng thời thấy, tuy nhiên, Diêu Phi đột ngột giơ lên đ.â.m n.g.ự.c Tô Vãn, gào lên một tiếng, “Vậy thì cô c.h.ế.t !”

“Tô Vãn!” Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng lao tới, chắn Tô Vãn, Tô Vãn đẩy lảo đảo lùi , Lý Quả Quả đỡ vững.

Một tiếng “phụt” vang lên, tiếng vật sắc nhọn đ.â.m tai Tô Vãn.

Khuôn mặt điên cuồng của Diêu Phi cũng sợ hãi biến sắc, cô thể tin đ.â.m –

Chiếc dĩa ăn rõ ràng đ.â.m vai trái của Giang Mặc, m.á.u nhanh chóng thấm ướt chiếc áo sơ mi màu xám nhạt của , loang một mảng đỏ chói mắt.

“Giang sư .” Tô Vãn thất thanh kêu lên, chạy tới đỡ , khi thấy tình trạng thương của Giang Mặc, cô vội vàng lấy điện thoại gọi 120.

Diêu Phi lảo đảo lùi , ôm mặt, nước mắt tuôn trào, “Tôi – cố ý, Giang sư –” Nói xong, cô năng lộn xộn nhưng run rẩy đến gần.

Lúc , Lý Quả Quả bước lên đẩy cô , “Cô còn hại đúng !”

Diêu Phi Lý Quả Quả đẩy một cái, trực tiếp ngã xuống đất.

Quán cà phê cũng lập tức hỗn loạn, gọi điện thoại, tiến lên giúp đỡ Giang Mặc, hai đồng nghiệp nam chủ động cạnh Diêu Phi, đề phòng cô phát điên làm khác thương.

Toàn bộ sự chú ý của Tô Vãn đều đổ dồn Giang Mặc, "Giang sư , , cố gắng lên, xe cứu thương sắp đến ."

Giang Mặc tựa Tô Vãn, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, cố nén đau đớn tột cùng, an ủi, "Không , chịu ."

Lúc , cảm thấy may mắn vì đến kịp thời, nếu chậm một bước, thương sẽ là Tô Vãn.

"Em ." Giang Mặc cố nén đau, mỉm .

Nước mắt Tô Vãn lập tức trào , nếu Giang Mặc, đ.â.m chính là cô, tình nghĩa xả bảo vệ khiến cô cảm động áy náy tự trách.

Loading...