Tôi hỏi bạn trai mùng mấy sang nhà chơi, anh ta chỉ đáp: "1" - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-26 14:16:01
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó chúng kết bạn Wechat và trở thành những bạn của .

 

Rồi chuyện gì đến cũng đến, đột ngột tỏ tình. Sau khi từ chối, bắt đến một căn biệt thự lạ hoắc nào đó.

 

Tôi bàng hoàng hỏi : "Đây là cách yêu ? Ép buộc , làm tổn thương xác thế ?!"

 

"Chúng ở bên đủ lâu, em sẽ thích thôi." Anh cố chấp : "Hơn nữa, sẽ làm hại cơ thể em ."

 

Tôi cạn lời quan điểm tình yêu ngây ngô của : "Tôi cần học mấy thứ nhưng rõ cho , Hoắc Dư."

 

"Bất kỳ tình cảm nào cũng xây dựng ý chí tự nguyện. Một tình yêu tự do thì chỉ là sự thỏa hiệp mà thôi."

 

"Thứ tình cảm đó sẽ tan biến nhanh. Anh thật sự một sự yêu thích giả tạo như ?"

 

Thú thật, lúc đó cũng chẳng hy vọng lời của thể lay chuyển

 

Suy cho cùng, kẻ điên thì làm gì đạo lý.

 

Không ngờ xong, lộ vẻ suy tư thả thật.

 

Sau khi tháo xích chân cho , còn tiện tay chiêu đãi một bữa tối thịnh soạn.

 

Đưa lên xe về nhà xong, tuyên bố rằng sẽ bắt đầu theo đuổi một cách nghiêm túc.

 

Anh theo đuổi rầm rộ suốt một năm trời, kết quả là chặn liên lạc mặt trận.

 

Sau , về tham dự tang lễ của Nữ hoàng, sẵn tiện kế thừa tước vị.

 

Lúc đó mới là quý tộc hoàng gia.

 

Ngày rời ,   : "Ophelia, em sự xuất hiện của em trong cuộc đời là một điều bất ngờ và tuyệt vời đến nhường nào ."

 

"..."

 

"Anh cầu xin em, nếu một ngày nào đó em kết hôn, hãy cân nhắc đến nhé."

 

Phải thừa nhận rằng, dù hành sự chút quái chiêu, nhưng thực sự để ấn tượng cực kỳ sâu đậm trong lòng .

 

Đó là lý do tại khi cần một cứu vãn tình thế để kết hôn, đầu tiên nghĩ đến chính là

 

Tôi dẫn một vòng từ nhà chính bếp, từ vườn rau vòng qua phòng sách. 

 

Kết quả là túi áo khoác măng tô của nhét đầy ắp những chiếc lì xì đỏ chót.

 

Đi nửa đường, thấy túi áo còn chỗ chứa, tìm một chiếc túi quà để đựng bớt hồng bao.

 

Khi tham quan xong và về phòng , Hoắc Dư bóc lì xì hớn hở : "Anh thích phong tục truyền thống của nước em ghê, nhất là cái lì xì ."

 

Tôi thuận miệng đáp một câu: "Sau kết hôn cũng phát nhiều lì xì đấy."

 

Hoắc Dư ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi : "Vậy khi nào chúng kết hôn?"

 

Tôi sững : "Ờ..."

 

Khi ánh mắt mong chờ của , chút tự nhiên. Dù đây mở lời hỏi câu

 

"Thì tùy thấy lúc nào tiện thôi..."

 

Anh chẳng thèm đếm lì xì nữa, phắt dậy đuổi theo hỏi dồn: "Kết hôn ở đây cần ba lễ sáu hỏi ? Nói cho Ophelia, kết hôn với em nhanh nhất thể."

 

Tôi bật : "Thời đại nào , truyền thống đến mức đó !"

 

"Ophelia, hôn nhân là chuyện thần thánh, hy vọng em thể nghiêm túc một chút!"

 

Bị đôi mắt tím sâu thẳm của dán chặt, cảm thấy bối rối: "Được , em..."

 

"Cái con bé ! Tiểu Hoắc ơi! Xuống lầu ăn cơm thôi!" Tiếng gọi vọng lên cắt ngang cuộc trò chuyện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/toi-hoi-ban-trai-mung-may-sang-nha-choi-anh-ta-chi-dap-1/chuong-4.html.]

 

Chúng , bất lực đưa tay lên vỗ trán.

 

"Trời đ.á.n.h còn tránh bữa ăn, ăn cơm nào." Tôi nắm tay kéo chạy xuống lầu.

 

Trên bàn ăn, Hoắc Dư ăn lễ phép trả lời câu hỏi của bố . Hai bên trò chuyện qua ăn ý.

 

Đột nhiên, hỏi

 

"Thưa bác. Ở nước kết hôn thì cháu cần làm gì ạ? Chiêu Hi cứ bắt nạt cháu, chịu cho cháu gì cả."

 

"Bác ơi, cháu kết hôn với Chiêu Hi. Cháu thể... ở rể, xin hãy cho cháu ở rể nhà bác."

 

Cả bàn ăn lặng ngắt như tờ.

 

Mẹ ngẩn Hoắc Dư: "Hả? Chuyện , bác... ờ..."

 

Bà đ.á.n.h mắt sang , lập tức hiểu ý : [Cái gì thế , con cưới ? Thằng bé còn chịu ở rể cơ mà! Cơ hội nghìn năm một đấy, ý con thế nào thì một tiếng cho xem nào!]

 

Tôi bất lực, định mở miệng thì chú họ chắp tay lưng bước nhà chính: "Ồ! Đang ăn cơm đấy ."

 

Chú chỉ tay ngoài cửa: "Có thanh niên nào bảo là yêu của Chiêu Hi, dẫn đây ."

 

"Chiêu Hi ." Chú hắng giọng một cái: "Chú cháu xinh , nhưng sống lương tâm chứ, quen một lúc hai thế . Đây chẳng là cái gì mà... bắt cá hai tay !"

 

C.h.ế.t tiệt, lẽ Thẩm Thụy Niên đến thật !

 

Tôi vội vàng dậy cửa, Hoắc Dư cũng chẳng màng miếng sủi cảo đang ăn dở, lập tức bám theo ngay.

 

! Trông thấy Thẩm Thụy Niên, chỉ vớ ngay cái xẻng mà tống khứ xuống hố phân cho khuất mắt!

 

"Anh đến đây làm gì?" Tôi hạ thấp giọng hỏi.

 

Hoắc Dư vẫn bám sát lưng rời nửa bước.

 

Thẩm Thụy Niên thèm trả lời , trừng mắt Hoắc Dư hỏi: "Hắn là ai?"

 

Hoắc Dư nắm lấy tay , lặng lẽ lưng làm chỗ dựa. Cơn giận nghẹn ứ trong lòng bỗng chốc tan biến. 

 

Tôi cùng lắm chỉ là tìm mới ngay khi chia tay thôi, chẳng làm gì với cả, việc gì sợ!

 

"Anh là bạn trai ." Tôi bình tĩnh đáp: "Đến đây tất nhiên là để mắt gia đình ."

 

"Thẩm Thụy Niên, những lời hứa mà từng thề thốt, giờ khác thực hiện giúp . Anh nên cảm ơn mới đúng."

 

Hoắc Dư thì ưỡn n.g.ự.c đầy tự hào.

 

Sắc mặt Thẩm Thụy Niên đổi chóng mặt: "Vậy còn thì ?"

 

"Chẳng chúng chia tay ?"

 

"Anh giải thích , Lâm Vũ Lạc gia đình ép cưới nên mới…"

 

"Chuyện của cần giải thích với , chia tay là sự thật ." 

 

Tôi thực sự phát ngấy mấy lời quanh co của : "Nếu ý kiến gì về việc chia tay thì lẽ nên ngay từ hôm đó, chứ để đến tận năm ngày như bây giờ."

 

Tôi thẳng mắt : "Anh còn nhớ hôm đó nhắn cái gì ?"

 

Môi Thẩm Thụy Niên run rẩy, thốt nên lời.

 

Tôi trả lời luôn: "1"

 

"Anh chỉ nhắn đúng một con '1'. Nghĩa là đồng ý ."

 

Mặt bỗng chốc nóng bừng vì hổ.

 

Loading...