Tôi hỏi bạn trai mùng mấy sang nhà chơi, anh ta chỉ đáp: "1" - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-26 14:13:40
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đó mới là mong thật sự của em, em hướng về gia đình và em thích trẻ con." Tôi lạnh lùng : "Vậy hóa những lời đây mớ ?"

 

Thẩm Thụy Niên cứng họng lời nào. Sau trận cãi vã đó, chúng mặc định là chia tay.

 

Thế nhưng một tháng , tìm đến ký túc xá công ty .

 

Anh tiều tụy trông thấy, gương mặt xanh xao ôm bó hoa đợi: "Chiêu Hi, rời xa em."

 

Anh trịnh trọng : "Em thể cho thêm thời gian ? Ít nhất là lúc , vẫn chuẩn tâm lý sẵn sàng để bước hôn nhân."

 

Tôi mủi lòng, dù cũng là mối tình đầu: "Em cũng cưới ngay bây giờ ."

 

"Anh suy nghĩ kỹ ?" Tôi hỏi : "Đừng vì bất kỳ ai mà đổi quan điểm về hôn nhân kế hoạch cuộc đời ."

 

Ánh mắt Thẩm Thụy Niên hiện lên vẻ u buồn: "So với việc kết hôn, càng sợ mất em hơn."

 

Anh khựng một chút: "Chiêu Hi, đợi nhé. Anh nhất định sẽ vượt qua rào cản tâm lý ."

 

Cái lời hứa "đợi " đó, trôi qua bảy năm trời và bây giờ, đợi thêm nữa.

 

Ra khỏi sân bay, lấy xong hành lý, vốn định gọi xe về nhà.

 

Chẳng ngờ tới lối thoát hiểm, nhận điện thoại của bố: "Sếu nhỏ , con đến ? Bố đang đợi ở trạm xe buýt cạnh cổng 1 đây, xuống máy bay thì thẳng phía nhé."

 

"Vâng, con ạ." 

 

Tôi ngạc nhiên. Trừ hai năm đầu mới đại học bố đón, ông từng tới nào. 

 

"Con xuống máy bay đây, con ngay."

 

Tôi đẩy vali từ xa, thấy bố đang cạnh xe ngóng trông về phía .

 

Vừa thấy , hai vội vàng chạy tới đón lấy hành lý.

 

Bố giúp cất đồ, còn thì ngừng ngó nghiêng phía lưng .

 

Nhìn dáng vẻ sốt sắng của họ, bắt đầu thấy may mắn vì tìm một đến cứu bồ.

 

"Bố, ..." Tôi mở cửa ghế : "Bạn trai con mùng 3 mới đến, hai đừng tìm nữa."

 

..." Mẹ vỗ đùi cái đét: "Hôm nay mới là ba mươi Tết mà, cũng để thằng Thẩm ở nhà ăn Tết xong chứ."

 

Bố vỗ vô lăng: "Cái thằng Thẩm cũng ba mươi nhỉ, cuối cùng cũng sốt ruột đấy."

 

Tôi mím môi, ngắt lời bàn tán của hai về "con rể Thẩm": "Con và Thẩm Thụy Niên chia tay . Con mới , tên là Hoắc Dư. Hai đừng gọi nhầm tên đấy nhé."

 

Bố mặc kệ chuyện đang lái xe, ngoắt đầu đầy kinh ngạc: "Lần gọi điện con còn bảo thằng Thẩm công tác mà..."

 

"Lái xe cho hẳn hoi !" Mẹ nhanh tay lẹ mắt đẩy đầu ông phía : "Cũng ông yêu đương mà cuống lên thế? Con gái bảo mùng 3 đến thì cứ đợi đến mùng 3 xem thế nào! Già đầu mà lái xe thế , tưởng ông mới nốc cả lít rượu đấy..."

 

Tôi ghế , lặng lẽ lầm bầm mắng bố.

 

, rõ ràng tuần gọi điện còn bảo năm nay Thẩm Thụy Niên sẽ về cùng, đến phút cuối đột ngột đổi cơ chứ.

 

Tôi cứ ngỡ bố sẽ truy hỏi đến cùng nhưng họ cứ thế ồn ào cãi vã lướt qua chủ đề luôn.

 

Sống mũi chợt cay cay, vì cảm nhận sự bao dung và hạnh phúc đang tràn đầy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/toi-hoi-ban-trai-mung-may-sang-nha-choi-anh-ta-chi-dap-1/chuong-2.html.]

 

Tôi chợp mắt một lúc xe, về đến nhà, còn kịp xuống xe họ hàng bao vây.

 

Bà nội sinh năm con, bà ngoại sinh tận sáu

 

Bố là con út cưng chiều nhất của hai bên gia đình. Thế nên, chuyện chồng con của luôn là tâm điểm chú ý của cả hai dòng họ.

 

Anh họ cả bế đứa cháu đích tôn : "Năm nay bế cháu về để cho hai đứa lấy khước đấy, cưới xong thì nhanh chóng sinh một đứa cho dì yên lòng nhé."

 

"Sinh, sinh chứ, sẽ sinh ngay mà."

 

Chị họ cả và chị họ thứ hai thì thò đầu xe ngó nghiêng mãi: "Cái bạn trai của em thật chẳng ý gì cả, ai đời để muộn thế mới về."

 

Hai bà chị chép miệng quở trách: "Người chuyện thì hôm nay mang lễ đến nhà , chỉ em là coi như báu vật thôi."

 

"Phải, ạ, đúng là ý thật."

 

Các cô dì chú bác cũng vây hỏi han: "Cái thằng yêu mới của con bé Hi , hôm nay đến ?"

 

"Hôm nay đến ạ, mùng 3 mới sang."

 

...

 

Dì út kéo khỏi đám đông: "Mùng 1, mùng 2 chẳng nên thăm hỏi họ hàng nhà , con bé bảo mùng 3 yêu nó mới đến còn gì. Mọi cứ cuống lên làm gì, để cho con bé nghỉ ngơi cái ."

 

Giữa trời đông giá rét mà hỏi đến mức vã cả mồ hôi hột.

 

Hỏng , Hoắc Dư là nước ngoài, liệu cách đối phó với đám họ hàng đông đúc đây?

 

4. 

 

Mùng 1, mùng 2 bận rộn chúc Tết như chạy sô, mãi mới giường nghỉ ngơi thì một điện thoại lạ gọi đến.

 

Tôi uể oải bắt máy: "Alo?"

 

"Là đây." Hóa là Thẩm Thụy Niên.

 

Chưa kịp để phản ứng, đầu dây bên vang lên giọng đầy vẻ ấm ức của : "Em chặn ."

 

"Ừ." Tôi bình thản đáp: "Chia tay chặn thì để chật danh sách để thỉnh thoảng thả tim ?"

 

"Là của ! Chiêu Hi , em thể cho thêm chút thời gian ... vẫn chuẩn tâm lý xong."

 

"Lỗi của nhiều quá, đang cái nào thế?" Tôi lạnh nhạt chất vấn.

 

"Chính hứa năm nay sẽ về quê cùng , làm thì hứa làm gì? Nói lùi một bước, đột ngột đổi ý về thì rõ với ?"

 

"Từ lúc nhận lời về nhà ăn Tết, tin nhắn của hoặc là xem, hoặc là thèm trả lời. Anh tự lục xem năm nay nhắn cho bao nhiêu con '1' ?"

 

"Anh sợ hôn nhân, gặp lớn, cho thời gian để chuẩn , tận bảy năm đấy! Ròng rã bảy năm trời !" 

 

Tôi hít một sâu: "Tôi ở đây thấu hiểu và tôn trọng , còn thì ngoắt hộ tống cô trợ lý về quê cô ."

 

Đầu dây bên vang lên tiếng va chạm vật nặng và tiếng Thẩm Thụy Niên kêu đau: "Suỵt!"

 

"Sao em ... , em giải thích ! Anh chỉ là về đây để giúp Tiểu Lâm tránh bố ép cưới thôi, cô mới 21 tuổi, nên ..."

 

Tôi mà phát ngấy, gắt gỏng ngắt lời: "Tôi ! Chúng chia tay , rảnh để giải thích!"

Loading...