Tôi choáng váng.
"Dì Vương, dì tin từ thế? Ai mà mặt dày đến thế, dám làm hỏng danh tiếng của ."
Tôi xoa tay, định bụng xử lý mấy bà nhiều chuyện.
"Còn ai nữa, đang ở đằng kìa." Dì Vương chỉ tay về phía .
Theo hướng tay bà chỉ, tim như nhảy lên đến cổ họng.
Cách đó một trăm mét, hai bóng , một lớn một nhỏ, đang về phía nhà .
Người lớn vác vali, nhỏ đeo cặp sách.
Trông họ giống hệt hai em Lục Xuyên và Lục Huấn!
"Tiểu Mộc, mặt cô trắng bệch thế?"
Dì Vương thấy mặt tái mét, vô cùng khó hiểu.
"Ơ, , cái đó, chợt nhớ là cho heo ăn, cho heo ăn đây."
Tôi chuồn lẹ.
"Chị ơi, là em nè chị!"
Giọng Lục Huấn vang vọng phía , khiến chạy nhanh hơn.
14
Tôi bật chế độ máy bay, xổm ở núi chơi game xếp hình. Tôi hy vọng Lục Xuyên và Lục Huấn tìm thấy sẽ tự động rời .
Trời dần tối, chân cũng tê cứng cả , đến lúc về nhà thôi.
"Này con bé , mày đây làm gì thế?"
Ông đến tìm , nhưng phía ông còn một nữa.
"Hắn bảo là sếp của mày, đến nhà thăm hỏi bà nội mày. Bà nội mày mất mười mấy năm , giờ nhớ thăm hỏi là ?"
Ông thì thầm to nhỏ với .
"Ông nội cứ về , lát nữa con về."
Tôi ghé sát tai ông khẽ .
"Ừ ừ, ."
Ông , Lục Xuyên liền .
"Trần Mộc, cô thể nhịn chuyện suốt một năm trời, cô đúng là một gan lì đấy."
Anh nghiến răng nghiến lợi .
"A ba a ba..." Tôi đưa hai tay lên khoa chân múa tay lung tung, định bụng chối đến cùng.
Lục Xuyên cũng đưa đôi tay dài thon của làm động tác: "Đây mới là thủ ngữ!"
"Cô còn định lừa đến bao giờ nữa?"
Tôi tiếp tục 'A ba'. Miễn là chịu thừa nhận thì Lục Xuyên cũng chẳng làm gì .
Muốn lấy tiền từ túi á, dễ !
Tuy lừa cả nhà , nhưng cũng bỏ công sức làm việc mà.
Ít nhất với Lục Huấn, là thật lòng, từ tận đáy lòng xem thằng bé như em trai ruột của .
Hơn nữa cũng ít nhiều thúc đẩy tình cảm của bố . Lấy chút tiền cũng gì là quá đáng.
Quan trọng nhất là từng tiết lộ bất cứ bí mật riêng tư nào của gia đình cho ai, chỉ là tự thầm thôi.
"Vẫn chịu thừa nhận ? Tôi xem cái miệng của cô sẽ giả câm đến bao giờ!"
Lục Xuyên vòng tay ôm lấy eo , cả khuôn mặt áp sát .
"Vẫn chịu ?"
Môi gần thêm chút nữa, lực tay cũng siết chặt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/toi-cuu-roi-ca-gia-dinh-tong-tai/chuong-8.html.]
Tôi nghiến răng, im.
Nực , chị đây từng thấy cảnh gì .
Chẳng qua cũng chỉ là mỹ nam kế mà thôi!
"Thế mà cô vẫn ?"
Đôi môi của Lục Xuyên ở ngay mắt, mấp máy trông thật gợi cảm.
"Tôi quả thực đ.á.n.h giá thấp cô !" Anh nới lỏng tay, định .
Vừa thấy đôi môi gần trong gang tấc sắp rời , kích động hôn ngay lên đó.
15
Môi Lục Xuyên mát lạnh, hôn lên dễ chịu.
khi mở mắt và thấy đôi mắt kinh ngạc của Lục Xuyên, tan nát.
Tôi đang làm cái quái gì thế ?
Tôi đang trêu ghẹo ông chủ của ư?
Nếu đòi truy cứu trách nhiệm pháp lý thì ? Phải đền bao nhiêu tiền đây!
"Xin , cái đó, cái đó chỉ là hiểu lầm thôi. Tôi về nhà cho heo ăn đây~"
Tôi cất bước.
"Vừa mới chiếm tiện nghi xong định chuồn ?"
Lục Xuyên một tay kéo lòng, tay đỡ lấy gáy .
Đôi môi trực tiếp đặt lên môi .
Nụ hôn khiến choáng váng, còn trời đất là gì nữa.
Mãi đến khi tiếng ông gọi ngày càng gần, Lục Xuyên mới buông .
"Môi tê cứng ."
"Tôi cũng thế~"
16
Về đến nhà, Lục Huấn đang xem TV.
Thấy , nó lập tức lao đến ôm chầm lấy: "Chị ơi, em nhớ chị quá mất."
"Chị cũng thế!" Tôi xoa đầu thằng bé đầy cưng chiều.
"Chị ơi, hóa chị thật ? Chị Mộc giỏi quá, nhịn cả năm trời luôn."
Lục Huấn ôm chặt lấy chịu buông .
Lục Xuyên thấy thế, liền kéo phắt em khỏi vòng tay , nghiêm mặt :
"Lớn tướng mà hổ hả?"
Nói xong, một cái đầy ẩn ý.
Lúc đang làm bữa tối, ông nội lau nước mắt:
"Con gái ơi, ngờ con kiếm tiền bên ngoài vất vả đến thế. Phải làm osin cho cả cái nhà giàu đó! Đều tại ông vô dụng cả."
Hóa khi chúng về đến nơi, Lục Huấn kể hết chuyện cho ông .
"Không mệt ạ, ông, một tháng mười vạn tệ lận đấy."
Tôi cho thêm một bó củi bếp lò.
Ông nội ngưng ngay lập tức, "Vậy... nhà họ còn tuyển nữa ?"
Tôi bật khúc khích, "Ông nội, ông cũng mê tiền quá đấy."
"Ai chê tiền bao giờ! Bà con đó còn chê ít tiền, bảo ông Tết đốt thêm cho bà đấy."
Ông nội ha hả.
17