Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 76: Làm thêm.
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:49:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh ! Anh thật sự là ! Sao thể như chứ! Tôi chỉ là làm thêm, hề làm ở ! Cho dù thần thông quảng đại làm thêm ở đây, thì cũng tới bốn mascot lận! Sao thể nhận chỉ trong một cái liếc mắt? Nhỡ nhận nhầm thì ?
Tôi trong bộ đồ Jollibee hóa đá, ba mascot còn cũng hóa đá theo. Được , mấy trợ lý cùng Trần Minh Thương dường như cũng hóa đá nốt. Người duy nhất còn giữ vẻ bình tĩnh là Hứa Đông – luôn theo sát bên cạnh ông chủ của – thản nhiên ông chủ làm mấy hành động ấu trĩ đó, ý định can ngăn, bộ mặt nghiêm túc như thể ông chủ đang làm mấy trò nhảm nhí, mà là đang gặp mặt quan chức cấp cao.
Tôi thật sự cảm thấy may mắn vì lúc thấy mặt . Anh đang làm việc nghiêm túc thì bỗng rẽ ngang chạy khu vui chơi trẻ em để trêu ghẹo con gái nhà , cấp của giấu mặt ? Người qua đường thấy thì cảm thấy ? Còn – nhân vật chính dọa đến ngớ – thì làm ? Tại đàn ông làm việc gì cũng theo kiểu “ tao là trung tâm”, bao giờ cân nhắc đến cảm xúc của khác?
Tan ca, trong phòng đồ chỉ còn một . Vì sự xuất hiện của Trần Minh Thương mà ba con mascot cô lập, ai giúp cởi đồ. Một thể tháo hết bộ đồ đó , nên chỉ gỡ phần đầu to, đó bất lực đó chờ Trần Minh Thương đến cứu.
Thôi kệ, là tự về . Có khi chỉ đùa thôi. Làm tình công ty thì chạy đôn chạy đáo khắp nơi, ai rảnh mà đến đón chứ? khi còn đang do dự, đến ba phút , Trần Minh Thương nhân viên dẫn . Vừa bước , đến cạnh , ôm lấy eo mập của bộ đồ thú bông đang mặc, mặt dày tiến gần định hôn . Tôi dùng phần đầu to chắn , cho hôn.
“Sao ở đây?” Tôi thẳng nhiên hỏi.
“Trung tâm Katy Mall là do nhà Khắc Lạc đầu tư. Bạn em gọi cho bạn , bạn của bạn gọi tiếp cho khác, cuối cùng tìm đến Khắc Lạc.”
Tôi nhếch môi tức tối cảm thán, thế giới đúng là nhỏ thật. “Vậy là con Jollibee?”
“Vì chỉ Jollibee màu đỏ là thèm để ý tới ,” Trần Minh Thương trả lời.
Tôi sụ mặt hối hận, thất sách ! Lúc đó lẽ nên nhào tới ôm lấy cưỡng hôn một cái mới đúng!
Trần Minh Thương nghiêm túc tính toán: “Một giờ 80k, lời bằng giá trả cho em.”
Tôi tức lật bàn: “Còn mặt mũi nữa ! Mỗi chú làm là một giờ ?!”
Lần Trần Minh Thương phản bác, mái tóc rối tung, má đỏ bừng vì ngột ngạt, ánh mắt tức giận ánh lên nước, so với lúc sáng khỏi nhà trông sinh động hơn nhiều, cảm thấy mắt, ánh mắt cũng bắt đầu nóng dần lên...
“Cởi cái , vướng víu quá.” Giọng khàn khàn, mang theo chút d.ụ.c vọng rõ rệt.
Tôi lập tức cảnh giác, lùi m.ô.n.g qua bên cạnh: “Tôi cởi!”
May mà bộ đồ nên thể làm gì, nên quyết cởi!
“Thay đồ , đưa em ăn ngon.” Trần Minh Thương dỗ ngọt như đang dỗ trẻ con.
Cảm giác u uất đè nén xong dâng lên, cúi đầu, siết chặt tay: “Có chú thấy dễ dỗ ?”
Bệnh của Bùi Thư Ly định, tâm trạng hơn nên mới thời gian dỗ ? Anh coi là gì? Chó mèo ? Không vui thì đá , vui thì xoa đầu?
“Không , chỉ dỗ mỗi em.” Trần Minh Thương làm mặt vô tội.
Biểu cảm nhẫn nhịn mặt trong mắt đều là mỹ cảnh – ít vì quan tâm nên mới tức giận.
Một giây còn tức sôi máu, giây lập tức câu đ.á.n.h trúng tim, tim nhỏ lệch mất một nhịp, hạ gục . Khốn kiếp, tại giỏi lời tình cảm như thế! Đáng ghét thật, như đúng là còn quá non nớt!
Dù tim loạn nhịp, nhưng may mắn miệng vẫn còn cứng: “Phải ! Những phụ nữ khác căn bản cần chú dỗ, là dỗ chú chứ!”
“Ừ.”
“…”
Lúc bình thường thì cao ngạo lạnh lùng, riêng tư thì mặt dày thế !
--------
Canh hải sâm với sò điệp, cá vược hấp với rau muối chua, thịt hấp đặc chế, cá quả sốt đậm đà, tôm lá sen, bồ câu giòn da, sườn cừu nướng than, hạt dẻ ngào đường, sen ngâm đường, táo nhỏ ngâm hoa hồng… Các món ăn riêng bày đầy một bàn.
Tôi hoa mắt, hai mắt sáng lên: “Chúng hai , ăn hết ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-76-lam-them.html.]
“Mỗi món ăn một miếng.”
Cạn lời, bĩu môi: “Chú làm chuyện nên mới đối xử với như thôi!”
Trần Minh Thương nheo mắt: “Lúc bình thường với em ?”
Ăn của , cầm của , đương nhiên tiện , nhưng cũng thể trái lương tâm , nên đành cúi đầu ăn cơm thèm nữa.
“Triều An, em cảm giác an , nhưng chỉ cần nhớ một điều: bất kể khi nào, cũng sẽ bạc đãi em.” Trần Minh Thương .
Nghe câu , lẽ nên cảm thấy yên tâm ? Ban đầu cũng chỉ định lợi dụng để thoát khỏi cuộc chiến dai dẳng đùn đẩy trách nhiệm nuôi con của cha mà thôi, chỉ tìm một chốn nương để sống tùy ý. đó quản lý, cũng là vì tẩy não nên dần chấp nhận. Nếu chỉ là như thì ngoài dù bao nhiêu “lê, táo đào”, chỉ cần lá cờ trong nhà ngã, chẳng sẽ chẳng liên quan gì đến ?
... trong tiềm thức, một giọng cứ thì thầm rằng, câu là câu , đáp án cần cũng .
Vậy rốt cuộc gì? Tôi . Có lẽ... chỉ là dám thừa nhận đáp án trong lòng .
-----------
Đêm khuya, giường, tay Trần Minh Thương đặt lên eo , cố tình vô ý vuốt ve đầy ám chỉ. Tôi , đưa lưng về phía , tư thế rõ ràng là từ chối. Anh áp sát , hôn lên làn da mềm mại nơi cổ, từng bước tấn công, thì cứ lùi mãi, cuối cùng chui tọt chăn, trùm kín đầu.
“Sao ?”
“Mai còn học.”
“Anh chừng mực.” Bàn tay nóng rực như cá lượn vùng nguy hiểm.
Tôi dùng cả hai tay chặn tay , thầm chửi: Biết cái đầu !
“Chú chừng mực, thì ! Tôi sẽ kiềm mà hút cạn chú, để tránh hậu quả nghiêm trọng, vì lợi ích của đôi bên, chúng ngủ !” Tôi liều , tuy chỉ là lời dối trá, nhưng gần gũi với là thật.
Anh vô sỉ thì vô sỉ hơn mới .
“Đừng đùa nữa.” Trần Minh Thương bật bất lực, còn mong bé con chủ động như thế. Bình thường cô gái nóng nảy cứ lên giường là hổ đến chịu nổi, gần như mỗi đều nhịn.
Tôi ló đầu , nghiêm túc: “Tôi đùa! Tôi nghiêm túc đấy! Hơn nữa quyền từ chối chú, nếu …”
“Nếu thì ?” Trần Minh Thương nhướng mày.
“Nếu thì kiện chú tội h.i.ế.p dâm trong hôn nhân!”
Trần Minh Thương khinh thường lạnh: “Thế em thử xem tin h.i.ế.p em, tin em cưỡng ?”
“Chú… vô liêm sỉ thật đấy!!!” Tôi tức đến c.ắ.n c.h.ế.t .
“Anh chỉ sự thật.”
Cuối cùng cũng bùng nổ: “Là do chú thất hứa, mà giữ lời, chú ảnh hưởng đến việc học của , cái gì mà việc ảnh hưởng đến việc học đều tuyệt đối tránh, mà bây giờ ảnh hưởng nghiêm trọng thì gì! Loại hành vi như thể phạt chú ba triệu mỗi ! Trần Minh Thương, ghét nhất cái kiểu ‘chỉ cho quan đốt lửa, cho dân thắp đèn’ như chú ! Tôi mạnh mẽ yêu cầu đối xử bình đẳng! Tôi cũng quyền con ! Tôi thú cưng của chú.”
Dưới sự đàn áp và bóc lột tàn khốc của chế độ chuyên chế, bạn học Phạm Triều An chính thức khởi nghĩa!
Tình huống tính là tự làm tự chịu ? Bé con tiến bộ quá nhanh, lấy lời của để phản đòn .
Trần Minh Thương dù cũng là đàn ông, cũng tự tôn. Chỉ là ở mặt , phần lớn đều mài mòn. từ chối thẳng thừng, mặt mũi giữ , cũng ép nữa.
Cuối cùng cũng phản kháng thành công, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. cách thể dùng mãi , một là đủ hao tổn tế bào não , chắc còn thể đấu . May mà còn một chiêu cuối, nhớ hồi mới đăng ký kết hôn, từng ngủ riêng, tuy từ chối, nhưng từng hứa, nếu ba tháng phạm lớn thì sẽ đồng ý vô điều kiện một yêu cầu của . Chỉ cần cố thêm một tuần nữa là cần chịu cảnh mỗi đêm dày vò. Dù thế nào cũng cố sống sót qua mấy ngày .
Tôi cần làm rõ một chuyện, mà chuyện chỉ thể nghĩ thông suốt khi rời xa . Thế mà tên khốn Trần Minh Thương cứ mỗi tỉnh táo thì lôi dỗ, hôn, ôm, làm loạn — khiến cho cái đầu nhỏ vốn chứa nổi nhiều suy nghĩ của loạn cào cào hết cả lên! Thật sự chịu hết nổi !