Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 74: Không Có Ý Nghĩa Gì

Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:33:52
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chặt, vòng ngọc đeo sát tay – tượng trưng cho việc công nhận con dâu, hoa hồng vàng – tượng trưng cho chia tay gặp . Đây chẳng khác nào từng nhát d.a.o đ.â.m thẳng trái tim vốn đầy thương tích của Bùi Thư Ly. Bác gái, chiêu của bác tàn nhẫn đó!” Dù giọng của Kỷ Bạch mang vẻ đùa giỡn, nhưng cũng ba phần nghiêm túc bất bình cho Bùi Thư Ly.

Phùng Uyển trừng mắt lườm : “Cậu thì cái gì? Đàn ông các đều như cả, thấy  xinh si tình là nỡ rời xa dù vợ. Sao nghĩ đến cảm giác của vợ khi chứng kiến mối tình dây dưa yêu hận dứt như thế?”

Phùng Uyển quen cha của Trần Minh Thương  khi ông ly hôn với vợ cũ, nên khi những lời cũng đàng hoàng chính đáng. Khi còn trẻ, cha của bà cũng từng thời gian trăng hoa. Mẹ yếu đuối, cuối cùng chính bà một một tìm “tiểu tam”, lột sạch đồ đàn bà đó quẳng cửa công ty của cha. Từ đó nhà họ mới yên , còn đàn bà nào dám tiếp cận ông nữa, nhưng danh tiếng “hổ dữ” của bà cũng vì mà lan rộng.

Buổi tiệc sinh nhật mười tám tuổi, vốn là buổi xem mắt để chọn chồng do cha bà tổ chức, một đàn ông nào dám mời bà khiêu vũ. Ai cũng tránh xa như tránh tà… Chính lúc đó, Trần Chính Huân xuất hiện. Khi ông ba mươi tám tuổi, hơn bà những hai mươi tuổi, nhưng dung dưỡng , cư xử phong độ lịch thiệp. Trong cảnh bà cô lập , chính sự bảo vệ của ông, ánh mắt dịu dàng khiến bà lập tức rơi lưới tình.

Người ngoài chuyện, nhiều cho rằng bà ham tiền của Trần Chính Huân, thậm chí còn vu khống bà là kẻ thứ ba chen chân. Chỉ , bản thật sự động lòng.

Kỷ Bạch Phùng Uyển chặn họng, câu nào.

lúc , từ phòng trong bước . Vừa vẻ mặt , hoặc là thấy chuyện nên thấy, hoặc là Trần Minh Thương gì đó khó – cũng thể là cả hai.

Tôi gượng gạo điều chỉnh tâm trạng, “Mẹ, con về đây.”

Phùng Uyển thở dài, mới thế chịu nổi, làm trụ nổi năm năm khóa hôn đây?

“Đừng về nhà nữa, vài hôm nay về biệt thự chúng ở tạm , đồ đạc sẽ cho đem qua.” Phùng Uyển .

“Hả?” Tôi sững .

“Sao? Không vui ?” Phùng Uyển giả vờ nổi giận.

“Không… thì là .” Tôi rầu rĩ đáp.

Thật chỉ ở một , gặp ai, đặc biệt là nhà Trần Minh Thương. khí thế của chồng quá mạnh, làm thể từ chối nổi.

“Đi thôi!”

“Vâng.” Tôi bước đến đỡ rời .

Khi Trần Minh Thương bước khỏi phòng bệnh thì chỉ kịp thấy bóng lưng hai con rời khỏi.

Anh hỏi Kỷ Bạch: “Chuyện gì thế?”

“Bị bắt về biệt thự cũ ở .” Kỷ Bạch đáp thật.

“Sức khỏe chị dâu ? Không chứ? Lúc nãy bác gái trông chặt quá, em thể báo cho .” Kỷ Bạch lo sợ nếu vết thương lành tức giận mà vỡ thì tiêu.

Lúc gọi “chị dâu” là thật lòng, dù mấy năm qua vẫn luôn gọi như .

“Không .” Trần Minh Thương ngừng một chút nhắc: “Kỷ Bạch, em nên đổi cách xưng hô .”

“Hả?”

Kỷ Bạch kịp phản ứng thì Trần Minh Thương rời .

Trở về biệt thự cũ.

Đây là thứ hai ngủ tại nơi Trần Minh Thương từng sống, đầu tiên là cùng . hôm đó, nửa đêm rời , sáng hôm trở về còn mang vẻ mặt vui. Càng nghĩ càng thấy đúng. Chuyện đêm đó vốn định hỏi , nhưng Cảnh Hy và Trần Nhật Thăng xuất hiện liên tục ngắt quãng khiến hỏi tiếp . Tôi cũng để tâm nữa, cứ nghĩ là vì công việc... Giờ xâu chuỗi mới nhận , hôm đó chắc chắn là gặp Bùi Thư Ly.

Lúc đó còn đùa: “Không lẽ đêm qua lén gặp tình nhân, kết quả đến tháng?” Không ngờ đó đoán trúng thật… Cảm giác nghẹn ngào và chua xót ập đến, hít sâu vài mới đỡ hơn.

Từ khi nào cảm xúc của dễ ảnh hưởng như ? Từ khi nào những buông lỏng cảnh giác với mà còn bắt đầu dựa dẫm?

Nhà là nơi chắc chắn sẽ về nữa. Còn nơi , liệu thật sự che chở cho ? Tôi luôn cảm giác như đang lang thang trong một gian tối đen ánh sáng, mãi mà thấy lối … Những chuyện xảy suốt hơn hai tháng qua, tất cả những điều thể lý giải, đều khiến chút cảm giác an . Cái ôm từng khiến thấy bình yên nhất, hóa cũng chẳng đáng tin đến .

Trần Minh Thương về biệt thự lúc hơn hai giờ sáng, nhà thấy Phùng Uyển vẫn ngủ, ở phòng khách như đang đợi .

“Đi theo .” Phùng Uyển mặt đen như than, ném một câu về phía sân . Trần Minh Thương đành bước theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-74-khong-co-y-nghia-gi.html.]

Phùng Uyển khoác áo choàng, về phía vườn hoa : “Minh Thương, từ tới giờ con làm gì cũng chừng mực, như ?”

Thấy con trai im lặng như hũ nút, bà càng bực, thẳng : “Con rõ Phạm Triều An đối với con ý nghĩa thế nào mà! Đó là 20% cổ phần của tập đoàn RK! Con hiểu 20% cổ phần nghĩa là gì ? Là quyền thừa kế!”

Trần Nhật Văn làm việc trong tập đoàn bao nhiêu năm, cộng với phần cổ phần ông già chia cho Doãn Đình Lan khi ly hôn, tổng cộng chỉ mới nắm 5%. Trần Nhật Thăng chỉ 2%. Việc ông già ai cưới Triều An thì 20% rõ ràng là giao công ty cho đó.

Phùng Uyển đầy ẩn ý: “Mẹ con đang nghĩ gì! Đợi ông buông tay , con nắm quyền trong tay, còn sợ giành phụ nữ của ? Đã chọn con đường thì bây giờ nhịn! Ba con làm chỉ là để dụ con về, mà ông thật sự quý con bé đó. Giờ con những giữ cho vững, mà cho dù ly hôn cũng sắp xếp thỏa, để con bé chịu bất kỳ tổn thương nào! Mà thật ly hôn cũng quá mạo hiểm, nhất là chờ ba con giao quyền xong hãy . Dù con cầm 20%, thì vẵn còn một nửa  trong tay ông !”

Phùng Uyển càng nghĩ càng tức. Thật bà cũng ưa cô con dâu , nhưng cái còn trẻ, đơn thuần, dễ kiểm soát. cái dở cũng ở sự đơn thuần đó.

“Con , nếu hôm qua đến kịp, Nhật Thăng và con bé đó suýt nữa thì… Nhật Thăng đúng là… Hai đứa các con chẳng đứa nào khiến yên tâm ! Con tưởng lo mãi ? nếu để bên lợi thế, con liệu còn chỗ ở cái nhà ?”

Trần Minh Thương từ đầu đến cuối gì, đôi mắt đen sâu thẳm còn tối hơn cả màn đêm.

“Con tự suy nghĩ kỹ !” Phùng Uyển thở dài. Bà con hiểu hết những gì bà , nhưng điều bà hiểu chính là suy nghĩ thật sự trong đầu con trai .

“Triều An ở đây .” Trần Minh Thương cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng là một câu chẳng liên quan gì.

Hiểu ý ám chỉ Trần Nhật Thăng và Trần Cảnh Hy thường xuyên ở đây, Phùng Uyển trừng mắt lườm : “Có gì mà ? Mẹ thấy ! Cũng để con chút cảm giác nguy cơ chứ!”

Trần Minh Thương: “…”

Khi Trần Minh Thương trở về phòng, Triều An ngủ say.

Ngủ là cách chữa lành nhất.

Anh xuống bên mép giường, cơ thể Triều An theo quán tính nghiêng về phía , nhiệt độ ấm áp áp lên còn mang theo lạnh gió đêm. Bàn tay to dừng ngay sát gò má cô, cách nửa đốt ngón tay, thu về. Anh kéo chăn đắp cho cô, đó dậy đến bên cửa sổ.

Sáng hôm khi tỉnh dậy suýt thì sặc c.h.ế.t. Khói t.h.u.ố.c lượn lờ khắp phòng, bóng lưng lặng lẽ cửa sổ trông như sắp tu thành tiên bay mất.

Tôi liếc sàn nhà đầy tàn thuốc, lặng lẽ oán thầm: Người thức trắng đêm ? Hút t.h.u.ố.c ngoài mà hút, cứ biến căn phòng thành lò luyện đan là ?

Tôi dép lẹp kẹp vòng mở toang cửa sổ thông gió, đó nhà tắm đ.á.n.h răng rửa mặt chuẩn học.

Trần Minh Thương lúc , từ đ.á.n.h răng, rửa mặt, lục tìm hành lý, đồ, xỏ giày…

“Tan học thì về nhà ở, cần đến chỗ nữa.”

Tôi đang cúi buộc dây giày, ngẩng đầu: “Mẹ ?”

“Anh .”

“Mẹ bảo ở đây mà.”

“Em ai?”

“Nghe .”

“…”

Tôi thấy gì sai, chẳng cũng lời ?

“Tiền phạt sẽ tự nghĩ cách trả, chỉ cần là lao động hợp pháp là đúng ?”

“Ừ. ảnh hưởng đến việc học.”

“Biết .”

“Nếu em ở đây, cô Hạnh đến dạy sẽ mất thêm nửa tiếng đường.”

“Thế thì… tí nữa sẽ với là sẽ về nhà ở.”

Trên đây là một đoạn đối thoại bình thường, hài hòa. Một buổi sáng và yên bình. Trần Minh Thương cảm thấy thoải mái vì sự lạnh nhạt của Triều An.

Loading...