Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 71: Thật ra không muốn đi, tôi muốn ở lại.
Cập nhật lúc: 2026-04-24 12:47:27
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vặn khóa cửa, đột ngột mở tung, đó chần chừ dù chỉ một giây, lao vọt ngoài với tốc độ chóng mặt — từ lúc bắt đầu cho đến khi hành động xảy đầy ba giây. Quả nhiên, Trần Minh Thương ngờ lao bất ngờ chạy trốn nhanh như gió, khiến kịp phản ứng thì thoát khỏi thành công.
Thế nhưng chẳng hề vội vã, cũng đuổi theo, ngược còn thong thả trong phòng.
“Cứ tự nhiên.” Lúc Cảnh Hy bật đèn, cũng tỏ vẻ gì ngạc nhiên khi Trần Minh Thương đuổi theo .
Trần Minh Thương đảo mắt một vòng, cuối cùng luôn lên chăn nệm mà Triều An ngủ khi nãy, dáng vẻ thư thái như thể đang ở nhà .
“Triều An tự đến?” Trần Minh Thương hỏi.
“Sau khi gọi điện cho cháu.” Cảnh Hy hề ý định giấu diếm.
Con ngươi Trần Minh Thương co , khẽ bật khinh miệt, “Coi như phí công. Cô là của chú , từ trong ngoài. Lúc còn đang chiếm thế thượng phong thì ỷ thế tay, bây giờ mới giành thì đất mất, cũng nên cân nhắc xem bản cháu đủ bản lĩnh giành từ tay chú .”
“Được lòng dân thì thiên hạ.” Trần Cảnh Hy chỉ đáp một câu, trúng ngay chỗ đau của Trần Minh Thương.
Trần Minh Thương lạnh, “Cháu gì mà chú lòng dân? Huống chi, cô hợp với chế độ xã hội chủ nghĩa hơn là chế độ quân chủ chuyên chế đấy.”
Hai lời qua tiếng , ai chịu nhường ai, cũng chẳng phân thắng bại.
–--------
Vừa chạy một mạch xuống tầng một, khi đến tầng hai còn gặp chú bảo vệ bụng nhắc cần lên nữa, cửa mở . Sau khi chạy khỏi tòa nhà một đoạn, đầu thì cảm thấy lạ, Trần Minh Thương hình như đuổi theo?
Anh đuổi theo! Chẳng tức là vẫn còn ở lầu, chẳng lẽ tìm Cảnh Hy gây phiền phức? C.h.ế.t tiệt! Tôi dậm chân, chẳng còn cách nào khác đành hì hục chạy trở .
Khi leo lên đến tầng sáu thì gần như kiệt sức , đẫm mồ hôi, mấy bước cuối gần như bò lên, ngửa đất như con ch.ó c.h.ế.t, cách Trần Minh Thương chỉ mấy bước, thở hổn hển:
“Chú… ác thật…”
Trần Minh Thương thảnh thơi vén lấy một lọn tóc ngắn của chơi đùa: “Trên chiến trường, lưng về phía kẻ địch là tối kỵ, hiểu ?”
Đến lúc còn quên dạy dỗ khác.
Tôi hít một bình tĩnh , “Chú đừng gây khó dễ cho Cảnh Hy, là tự đến tìm .”
Dáng vẻ liều mạng bảo vệ Trần Cảnh Hy của khiến Trần Minh Thương lạnh liên tục: “Em đúng là hết lòng che chở cho nó.”
Vừa thấy lời liền cảnh giác, lập tức nhớ khi cầu xin cho Tô Hạo, Trần Minh Thương — “Muốn c.h.ế.t thì cứ tiếp tục cầu xin.”
Hiểu rõ tính khí phần nào, quyết đoán thêm nữa, nắm thế chủ động, thế là liền tức giận chất vấn:
“Tại chứ! Tại mỗi chú đều lấy em gái uy h.i.ế.p , còn thì chọc tức chú bằng cháu trai của chú? Tại chú thể gặp cũ, còn gặp thầm thích?”
Trần Minh Thương khoanh tay, bộ dạng nhàn nhã: “Thầm thích? Em thích rõ ràng đến mức ai cũng , còn gọi là thầm ?”
Tôi giật nhận lỡ miệng, cổ cứng đờ sang Cảnh Hy, thấy điềm tĩnh, chẳng chút ngạc nhiên.
Tâm tư của thật sự rõ ràng đến thế ?
“Em về với ngay bây giờ, là để ở đây ngủ một đêm sáng mai cùng về?”
“Đi ngay.” Tôi cần suy nghĩ trả lời ngay lập tức.
Lựa chọn của Trần Minh Thương cái nào chọn, nếu dám " ở " chẳng tìm c.h.ế.t ?
Cuối cùng chỉ đành quyến luyến lời tạm biệt với Cảnh Hy.
Thật , thật ở …
–-------
Tới sân bay, còn nửa tiếng nữa mới đến giờ lên máy bay, hai hành lý, nhanh làm xong thủ tục, qua kiểm tra an ninh phòng chờ VIP. Thời gian chuẩn đến mức khó tin, rõ ràng tên khốn tính cả !
Lên máy bay ghế hạng nhất, đãi ngộ về khác một trời một vực, dĩ nhiên tâm trạng cũng khác . Có thể cảm nhận trạng thái của Trần Minh Thương lúc chút bồn chồn, còn điềm đạm như thường ngày, chắc chắn là vì máy bay mở điện thoại, nhận tin tức của Bùi Thư Ly nên lo lắng đây mà! Thật là, cho dù mở điện thoại thì , chẳng lẽ còn nhảy khỏi máy bay?
“Ba triệu.”
Từ lúc rời căn hộ của Cảnh Hy đến giờ Trần Minh Thương vẫn im lặng, giờ mới mở miệng, mở tung đòn chí mạng.
Chuyện nên đến, cuối cùng cũng đến.
“Tôi tiền.” Tôi phản kháng yếu ớt, dựa cửa sổ nhắm mắt, kiểu c.h.ế.t cũng mặc kệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-71-that-ra-khong-muon-di-toi-muon-o-lai.html.]
“Vậy thì lấy trả.” Trần Minh Thương mặt mày đạo mạo nhưng một câu cực kỳ vô liêm sỉ.
“…” Còn tệ hơn tưởng, đành vực dậy tinh thần cố gắng đàm phán, “Phạt chép từ vựng ? Một từ 100k!”
“Một từ 100k? Em đúng là đòi giá!” Trần Minh Thương bỏ lỡ cơ hội châm chọc sự ngây thơ của .
Xem , chỉ ngón tay hỏi, “Vậy một trừ ba triệu ?”
“Trừ một trăm.” Trần Minh Thương mặt cảm xúc đáp.
“Khốn kiếp! Một trăm! Gọi gái cũng rẻ như !”
Một một trăm, ba triệu ba mươi , tính mỗi ngày một , một tháng cũng ngày nghỉ?
Trần Minh Thương nghiến răng: “Lấy so với gái gọi, Phạm Triều An, em thật bản lĩnh.”
Tôi mở miệng lý luận đanh thép: “Gái thì ? Lỗ Tấn cũng từng , dám sống thật với bản là đạo tâm và định lực, kẻ nho nhã giả tạo bằng kỹ nữ thật lòng. Hơn nữa cũng vì sức khỏe của chú thôi mà…”
Trần Minh Thương tin, “Nếu vì sức khỏe của thì bớt gây chuyện một chút .”
Tôi nghiêng , “Tôi hiểu, gây chuyện gì cho chú? Chú canh giữ cũ của chú, hề làm phiền, tự tìm niềm vui, dịu dàng bao, chu đáo bao? Rốt cuộc là làm gì sai? Nếu chú thấy việc thức trắng đêm trông nom phụ nữ khác là đúng, thì cũng đó là sai, chuyện bình thường mà, nhưng gặp cháu trai của chú thì coi là bình thường? Tôi mập mờ với Cảnh Hy, còn chú thì quá khứ với cô ! Tại chỉ cho phép quan lớn đốt lửa, mà cho dân đen thắp đèn? Chú lý chỗ nào ?”
Không đợi Trần Minh Thương lên tiếng, nhanh chóng xuống, chụp lấy chăn, trùm đầu ngủ. Tôi rút kinh nghiệm , cãi thì hãy là câu cuối cùng, tuyệt đối cho cơ hội phản công.
Giọng của hai tuy nhỏ nhưng đàn ông cạnh Trần Minh Thương vẫn rõ mồn một, lúc nhịn bật , trêu chọc hỏi :
“Vợ ?”
“Ừ.” Trần Minh Thương gật đầu đáp lễ.
“Còn nhỏ tuổi, khó chiều ? Nhà cũng thế, nhỏ hơn mười tuổi, mỗi nổi loạn lên thì phiền toái lắm! Lấy vợ gì chứ, như nuôi con gái!”
Trần Minh Thương khẽ , “ thật.”
Người đàn ông thấy đồng cảm thì càng hăng say, “Tôi thật, đừng bao giờ lý luận với họ, lý thì họ cào c.h.ế.t , lý thì họ giở trò ngang ngược, cho nên nhất là cứ thẳng tay mà…”
Phần giọng nhỏ xuống, cố gắng căng tai trộm, sót một chữ, đại loại như túm lên giường dạy dỗ một trận đảm bảo ngoan ngoãn lời, xong Trần Minh Thương còn đồng tình nữa chứ! Tôi lập tức từ trong chăn thò tay , véo mạnh eo một cái, Trần Minh Thương nhíu mày giữ c.h.ặ.t t.a.y chịu buông.
–----------
Tôi ngủ say, mắt còn mở Trần Minh Thương dìu xuống máy bay, gần như cả treo lên .
“Tỉnh , về nhà ngủ tiếp.” Trần Minh Thương vỗ mặt , ngáp một cái, mắt lờ đờ.
Ra khỏi sân bay, Hứa Đông lái xe đợi sẵn, Trần Minh Thương định lên xe thì điện thoại vang lên.
“Chuyện gì? Trước khi ?”
“Biết , đang ở sân bay thành phố, đến ngay đây.”
Tôi nãy còn buồn ngủ rũ rượi, lúc vì hai câu của Trần Minh Thương mà tỉnh táo ngay lập tức.
Sau đó Trần Minh Thương , “Hứa Đông, đưa cô về nhà. Tôi tự bắt xe đến bệnh viện.”
“Vâng.”
Hứa Đông đáp xong, liền há hốc mồm im lặng về phía sân bay, ngạc nhiên đến ngây , “Sếp, vợ , cô …” chạy mất .
Trần Minh Thương lúc mới phản ứng , sải bước đuổi theo: “Em làm gì?”
“Không liên quan đến Chú!”
Trần Minh Thương cố nhịn lửa giận, “Em thể hiểu chuyện một chút ?”
“Không thể! Cả đời là như đó! Muốn điều thì chú tìm khác!”
Sự tự chủ mà Trần Minh Thương luôn tự hào sụp đổ, giận đến mức ném mạnh áo khoác trong tay xuống đất. Tôi dọa giật , khí thế lập tức yếu , cũng ném gì đó oai, nhưng chẳng gì trong tay để ném cả.
Trần Minh Thương qua vài vòng đầy bực bội, cuối cùng cưỡng chế kéo lên xe, ánh mắt bùng lửa giận, giọng lạnh như băng: “Hứa Đông, đến bệnh viện.”
Quả nhiên cách duy nhất để đối phó với chính là giữ trong tầm mắt mà trông chừng.
“Rõ.” Hứa Đông len lén gương chiếu hậu hai phía , mồ hôi toát lạnh cả , từng thấy Trần Minh Thương vì ai mà nổi giận đến thế.