Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 67: Đời người thật sự rất cô đơn.

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:50:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước nhà, tháo giày và áo khoác, thoải mái ườn ghế sofa. Vì động tác quá mạnh nên để lộ một đoạn bụng trắng nõn mềm mại. Vốn dĩ Trần Nhật Thăng còn đang đắc ý vì cái vung tay ban nãy uổng phí, tình hình tiến triển nhanh đến ngờ. Cứ tưởng Trần Minh Thương thì Triều An sẽ cho nhà. Thế mà đến lúc thật sự trong nhà, căng thẳng. Anh bước tới kéo áo xuống một chút, nhắc nhở:

“Ê, nha, em cũng nên chú ý chút ! Dù gì cũng là đàn ông đấy!”

Tôi "ồ" một tiếng, : “Tôi cũng mà.”

Trần Nhật Thăng nghẹn lời: “… Em uống nhiều hả?”

Như gợi ý, lập tức bật dậy như cá chép nhảy lên: “Chúng uống rượu !”

“Ờ… Hả?”

Trần Nhật Thăng còn kịp phản ứng thấy thành thạo lôi hai chai rượu xịn. Hôm tận mắt thấy Trần Minh Thương mang về hai chai rượu Lafite chính gốc năm 1982, là bạn tặng. Lúc đó dù năn nỉ lăn lộn thế nào cũng cho đụng tới, cuối cùng cũng bắt cơ hội .

Trần Nhật Thăng hai chai rượu đắt đỏ và hai cái ly đựng sữa hình hoạt hình đặt bàn , dù gió mà lòng vẫn rối như tơ vò… Chuyện chứ, còn làm gì cả mà con mồi tự mang rượu uống.

Khi còn đang phân vân nên chuốc rượu cho Triều An say , thì khi thấy gần như tự chuốc say .

Có ai tự giác hơn thế ? Mỹ nhân kế của còn kịp sân thất bại. Bỗng thấy đời thật sự cô đơn tịch mịch bao…

Cuối cùng thì sức khuyên đừng uống nữa là Trần Nhật Thăng.

“Chị Hai, uống ít thôi! Em nghĩ đây là sữa chắc?”

“Chẳng là sữa ?”

“…” – Xem say thật .

Trần Nhật Thăng đang say mèm bẹp sàn, sờ cằm suy nghĩ: ăn ăn đây? Đây đúng là một vấn đề lớn.

Bên ngoài cửa, Hứa Đông theo về đến nhà, lúc ngoài cửa vẫn , sốt ruột trong lòng lo lắng như kiến bò chảo nóng. Chuyện hỏng bét, mà còn là kiểu hỏng cứu vãn nổi, nếu Triều An xảy chuyện ăn với ông chủ đây?

Đi theo Trần Minh Thương bao năm, chuyện to chuyện nhỏ gì cũng từng gặp, ngã một cú đau ở chỗ . Biết rõ báo cáo tình hình bây giờ kiểu gì cũng mắng xối xả, nhưng còn hơn để sự việc tiến triển đến mức "gạo nấu thành cơm" thì c.h.ế.t chỗ chôn luôn.

Hứa Đông liền gọi điện cho Trần Minh Thương, nghiến răng một báo cáo:

“Sếp ơi, xong ! Tôi đến kịp, vợ em trai đưa về nhà . Cậu còn trong nhà luôn, giờ vẫn …”

“Anh cái gì?! Cái thằng đó cướp vợ của Hai ?!”

“Cậu là… Kỷ Bạch?” – Hứa Đông thấy nhức đầu hơn. Sao là Trần Minh Thương mà là Kỷ Bạch máy chứ?

“Là ! Rốt cuộc ? Nói nhanh lên!” – Kỷ Bạch hối thúc, giọng điệu lo lắng mà là hóng hớt.

“Làm ơn… để ông chủ máy.” – Hứa Đông còn sức thắc mắc vì điện thoại của Trần Minh Thương trong tay Kỷ Bạch.

“Minh Thương đang bận! Có gì cứ với —”

Chưa hết câu, điện thoại chuyển , “Alo, Hứa Đông?”

Cuối cùng cũng giọng trầm đáng tin của ông chủ, Hứa Đông lập tức báo một nữa.

“Vào trong bao lâu ?” – Giọng Trần Minh Thương lạnh hẳn, như tiếng sấm âm u cơn giông.

Hứa Đông đồng hồ, lắp bắp: “Dạ… hình như nửa tiếng …”

“Nửa tiếng mới gọi cho ? Hứa Đông, chán sống hả?!”

Quả nhiên sấm nổ vang trời.

“Tôi tưởng chỉ nhà chút thôi, ai ngờ lâu như …” – Hứa Đông cố hết sức giải thích.

Vốn còn mong may mắn, chỉ cần chuyện trôi qua yên là về nhà thắp hương tạ ơn trời đất. từng phút từng giây trôi qua, hy vọng càng mong manh. Với bản tính thiếu liêm sỉ của Trần Nhật Thăng, mỗi phút trôi qua là thêm phần nguy hiểm cho vợ sếp. Không còn cách nào khác, đành báo cho sếp.

Trần Minh Thương lập tức lệnh: “Làm theo lời . Bây giờ gõ cửa, chỉ cần cô mở thì lập tức , cần gì cả, cứ ở lì trong đó .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-67-doi-nguoi-that-su-rat-co-don.html.]

“Cái …” – Hứa Đông méo miệng. Thế chẳng khác gì lưu manh!

“Cho một phút.” – Trần Minh Thương đưa tối hậu thư.

Hứa Đông chuẩn mặt dày làm liều thì chợt thấy ánh sáng rực mắt – là chiếc Cayenne trắng quen thuộc. Là xe của bà Phùng Uyển! Anh vội vàng báo :

“Chắc cần nữa sếp! Tôi thấy tới !”

Lời còn dứt, Phùng Uyển bước xuống xe, thấy Hứa Đông thì nghi hoặc hỏi:

“Khuya thế làm gì ở đây?”

“Dạ…” – Trong tay còn cầm điện thoại, Hứa Đông lúng túng nên trả lời .

“Nói thật .” – Trong điện thoại, Trần Minh Thương chỉ thị. Thế là Hứa Đông kể bộ.

Phùng Uyển xong nổi đóa, giày cao gót 12 phân mà lao nhanh như gió, cần bấm chuông mà trực tiếp dùng chìa khóa dự phòng mở cửa .

Vừa bước mùi rượu xộc tới làm bà lùi mấy bước, vội phất tay xua . Rồi bà thấy con dâu lớn say mèm giường, còn con trai út Trần Nhật Thăng đang chống tay nghiêng sát bên cô, rõ ràng là ý đồ .

Trần Nhật Thăng cuối cùng cũng hạ quyết tâm "ăn" thì khác xách cổ áo kéo lên, nổi đóa hét lên:

“Đứa nào dám phá chuyện của ông hả?!”

“Là mày đây!” – Giọng Phùng Uyển lớn, nhưng đủ làm run lẩy bẩy.

Bà tức đến mức xé nát cái mặt trai của con trai. Cái gì cũng dám làm, phụ nữ nào cũng dám động !

Trần Nhật Thăng suýt sặc nước bọt, dụi mắt liên tục: “Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ ruột! Sao ở đây?!”

Giờ phút ruột xuất hiện, suýt thì dọa liệt luôn!

Phùng Uyển chỉ trán con trai, chất vấn: “May mà đến kịp! Mẹ hỏi con, nãy con định làm gì?”

Trần Nhật Thăng gượng: “Con… con làm gì … Có chạm …”

“Còn chối! Mẹ là ruột của con, hiểu con chắc?! Không làm gì mà nửa đêm đưa về, còn chuốc rượu cho say? Xảy chuyện lớn như , con lo giúp con thì thôi, còn châm dầu lửa. Sao con vô trách nhiệm như hả?”

Phùng Uyển tức đến nghẹn lời, liếc bộ dạng quần áo xộc xệch của con trai, chứng cứ rành rành mà còn chối cãi, mất mặt thật.

Trần Nhật Thăng quýnh lên: “Con thật mà! Con oan! Con chuốc rượu cô , cô tự lấy uống say mà!”

“Không con thì Triều An tự chuốc say chắc?”

Trần Nhật Thăng gật đầu liên tục, nhưng kéo tai: “Còn dám gật đầu! Mau mặc quần áo đàng hoàng cho !”

Trần Nhật Thăng la oai oái: “Mẹ ơi, con thật mà! Sao tin con? Còn nữa, con làm rõ, quần áo con tự cởi! Là cô nhào tới lột đồ của con! Chị Hai uống rượu xong đáng sợ lắm, con sợ c.h.ế.t luôn đó…”

Phùng Uyển càng càng thấy tức, chịu nổi nữa, hét lên: “Con còn dám bậy!”

“Con thật mà! Mẹ thương con, chỉ thương Hai thôi, con chắc chắn con ruột của , hu hu hu!”

Trần Nhật Thăng ôm đầu xổm, trái tim mong manh vỡ vụn. Anh thật mà, tối nay thật sự chịu đựng giày vò tinh thần và thể xác ghê gớm, đến cả ruột cũng tin chứ?…

Phùng Uyển thật sự nên gì với con trai, mắng nặng thì sợ làm tổn thương nó, mắng nhẹ thì tác dụng, chỉ đành thở dài:

“Ba con làm nhiều chuyện như mà con vẫn hiểu ? Cho dù con cướp thì nghĩ rằng 20% cổ phần đó sẽ là của con ? Minh Thương lấy , con cũng chẳng cửa đây. Dù gì Minh Thương cũng là ruột của con, nó kế thừa gia nghiệp thì còn thể bảo vệ con. Nó lấy vẫn còn hơn để ngoài lấy! Sao con giúp sinh chuyện thế hả?”

Bà mong ngóng mãi mới thấy Trần Minh Thương chịu về nhà, kiểu gì cũng thể để chuyện đổ bể.

Trần Nhật Thăng tức tối cãi : “Ai cần bảo vệ! Con cố gắng bao nhiêu năm, làm việc như điên bao nhiêu năm, tại ảnh về là thứ đổi? Muốn thì , cần thì vứt, ảnh tưởng tập đoàn RK của ảnh chắc?”

“Thôi mà, ngoan , đừng bướng nữa. Bây giờ con nhất định về phía con, ?”

Trước mặt ngoài, Phùng Uyển nổi tiếng là hiền hòa, từng đỏ mặt cãi với ai bao giờ. Tính khí Trần Chính Huân nóng như lửa, mỗi khi tức giận là quát tháo như g.i.ế.c , ai cũng dám đến gần, mà bà vẫn thể thản nhiên rót , dịu dàng vài câu liền xoa dịu cơn giận của ông. Người "vỏ quýt dày móng tay nhọn", mà riêng với đứa con trai , bà bó tay. 

Loading...