Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 61: Chú là tên thương nhân gian xảo.

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:45:31
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong đầu lúc vang lên một giọng : "Ăn !"

"Ngay cả xương cũng đừng để khác phần..."

Cùng lúc đó, hệ thống báo động nguy hiểm tự động trong cơ thể cũng khởi động, gần như lăn lê bò trường chạy đến đầu của ghế sofa.

Trần Minh Thương chống cằm , "Con nhóc tiến bộ nha, sắc mặt đàn ông ."

Chỉ là... hiểu thì chứ? Có thoát khỏi lòng bàn tay ?

Ánh mắt xanh u tối của Trần Minh Thương khiến sởn gai ốc, đưa tay xoa cánh tay nổi hết da gà, trèo qua lưng ghế định chuồn :

"Dù chuyện là như , chú tin tùy chú, tắm ngủ đây!"

chạy xong yên tâm, liền thò đầu từ khung cửa hỏi nhỏ:

"Tôi rõ hết , chú còn giận nữa chứ?"

gì, cũng mặc định là ngầm đồng ý. Thế là nghĩ bụng: Chẳng chỉ là cùng bạn trai cũ bar thôi mà, dẫn theo hai cô bạn nữa cùng thôi. Không uống rượu, chỉ hút đúng một điếu thuốc… Vậy mà cũng nổi giận thì đúng là quá nhỏ mọn. Nếu chỉ mà cũng tức giận thì Phạm Quốc Thanh sống đến giờ chắc cũng là kỳ tích.

Tự an ủi bản xong, hớn hở tắm.

Trần Minh Thương gì, bình thản sofa như một thợ săn kiên nhẫn, chờ con cừu nhỏ tự tắm rửa sạch sẽ mà dâng đến miệng.

Tôi cố tình lề mề tắm hơn một tiếng, da cũng chà đến đỏ, đầu óc cứ như chuông báo động vang "tu tu tu" mãi ngừng, trong lòng bối rối, bất an.

Lúc tắm rõ ràng thấy Trần Minh Thương bình tĩnh, mà tại vẫn cảm thấy căng thẳng thế nhỉ?

Nhìn ngón tay nhăn nheo vì ngâm nước quá lâu, cuối cùng cũng rời bồn tắm, lau khô , sấy tóc, nhưng vẫn yên tâm. Thế là quấn khăn tắm, rón rén đẩy cửa phòng tắm bước , xem Trần Minh Thương đang làm gì mà nãy giờ phát tiếng động nào.

Ngón tay vẫn còn đọng nước chạm lên tay nắm cửa lạnh buốt, vặn nhẹ theo chiều kim đồng hồ 45°, cửa đột ngột ai đó từ bên ngoài kéo mở.

Vì lúc đó cả đang tựa sát cửa nên mất đà ngã nhào về phía . Một cánh tay mạnh mẽ kịp thời đỡ lấy đó thuận thế ôm ngang eo, nhấc lên, ném lên vai – m.ô.n.g chổng lên trời, đầu chúi xuống đất… Một chuỗi động tác mượt mà như thể luyện tập hàng trăm .

“Trần Minh Thương, đồ xa!” Tôi chỉ rủa thầm trong bụng thôi.

Tên đầu óc biến thái gì thế ? Lại chờ cửa suốt một tiếng đồng hồ? Nguyên một tiếng đồng hồ luôn đấy! Anh hổ là gì ?

Từ phòng tắm đến phòng ngủ, trong lúc vùng vẫy, khăn tắm rơi xuống đất, món nội y duy nhất cũng giật mất, tiếp theo là cà vạt màu xám bạc, áo vest đen cũng rơi xuống…

Trần Minh Thương dùng chân đóng cửa phòng, ném lên giường, bắt đầu cởi áo sơ mi và thắt lưng… Tôi bò dậy định chạy, cũng cản, chỉ đợi chạy đến cửa, tay chạm khóa thì nhẹ nhàng ôm eo kéo , hai cùng ngã ngược về giường.

Một cú lật , cơ thể nóng bỏng như ngọn núi đè ép lên cơ thể , bàn tay luồn xuống, kiểm tra sơ bộ chậm rãi ép mơn trớn, ban đầu là phần đầu, đó giữ chặt eo cắm sâu bộ – chút chần chừ, chuyển động nhanh như mưa rào. Tôi đau đớn uốn cong như cá, nắm chặt ga trải giường, tê dại căng cứng khó chịu, dần trượt lên giường trốn tránh.

Trần Minh Thương để mặc trốn, đợi đến lúc gần như sắp rút khỏi , liền giữ eo ấn mạnh xuống…

"Ưm, a…"

Cú thúc đó như đập bay linh hồn , câu rủa trong miệng nghẹn thành tiếng cầu xin đứt quãng:

"Chậm… Trần Minh Thương, chậm một chút thôi…"

Anh cúi xuống hất áo choàng tắm mỏng , khi hai quả "thỏ trắng nhỏ" bật thì ngậm lấy, vẫn dừng . Bàn tay lớn bóp lấy m.ô.n.g mềm đến mức gần như hút c.h.ặ.t t.a.y , nâng eo lên, chuyển động mỗi lúc một mạnh…

“Thoải mái ?”

Anh khẽ, giọng điệu kiểu như " đang lấy đức báo oán" đó.

Cơ thể lắc lư theo từng nhịp va chạm, nghiến răng nghiến lợi hét lên:

“Thoải mái cái đầu chú! Ruột bút 0.5 thì đút bút 0.2 ?”

“Điều đó chứng tỏ liên đến tuổi tác, cứ cho là em đang khen .”

“Khen chú là đồ nhân tính. Đồ khốn kiếp! Sao chú chèn ép cho gãy luôn !”

“Anh yếu đuối đến .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-61-chu-la-ten-thuong-nhan-gian-xao.html.]

“Không yếu, thì đấy!”

Trần Minh Thương rõ ràng tâm trạng khá hơn, chỉ khẽ, lật ép từ phía tiếp tục. Trong gian tĩnh lặng, tiếng động mật dồn dập khiến mặt đỏ bừng, tốc độ ngày càng nhanh khiến như thiêu cháy.

Sau khi xong, tên đó cũng chịu ngoài, cứ đè như thế, đợi cho "nó" khôi phục đổi tư thế khác tiếp tục. Cuối cùng chịu nổi nữa, hét lên:

“Vui thì làm, vui cũng làm, phạt cũng làm, thưởng cũng làm! Chú là đồ súc sinh! Tôi vẫn còn là học cấp ba đấy! Chú kiềm chế một chút ?!”

Nhìn cơ thể quyến rũ , Trần Minh Thương chẳng chút ăn năn:

“Bé cưng, em thế còn nhịn thì bằng súc sinh . Hơn nữa, học sinh cấp ba nào già như em ?”

“Dù già cũng già bằng chú!”

“Già hơn em cũng xử lý em!”

“Không ảnh hưởng đến việc học ? Giờ hành thế . Chú là đồ giả nhân giả nghĩa! Miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm!”

“Ngày mai là thứ bảy.”

“Thứ bảy cũng học bù.”

“Học bù buổi chiều.”

“Chú tính toán sẵn hết !”

...

Chuyện tối hôm nay dạy một điều: So với sói xám, đáng sợ hơn chính là sói xám rình mồi và lòng kiên nhẫn.

Sáng hôm , cảm giác như làm nguyên ngày bài tập bụng với squat, đau nhứt, đến cả thắt lưng cũng duỗi thẳng , còn cái tên đó thì dậy từ sớm, thần thái sáng láng, vest đen chỉnh tề, diện mạo rạng ngời như thể chuẩn làm chú rể.

Tôi ló đầu , ánh mắt dõi theo bóng lưng : “Đi thế?”

“Trẻ con đừng hỏi chuyện lớn.”

“Tại chỉ chú quản , quản chú? Chú nên nhớ quan hệ của chúng là gì. Chú ? Gặp ai? Nam nữ? Khi nào về?”

Trần Minh Thương , đến bên giường, lập tức cảnh giác lăn một vòng co trong góc.

Nhìn hành động của , nhẹ: “Chín giờ sáng, họp báo thành lập công ty giải trí AT Media; Mười hai giờ trưa, tiệc nội bộ cấp cao công ty; Tám giờ tối, tiệc kỷ niệm 50 năm của RK…”

Nghe kiên nhẫn kể lịch trình, cảm xúc trong lòng chùng xuống. Tại hỏi thì là đúng đắn, còn hỏi thì như đang gây chuyện? Bất công quá!

“Nhớ dậy ăn sáng, lời cô Hạnh.”

“Biết .”

“À, cái nhớ xem kỹ.”

Trần Minh Thương ném một tờ giấy A4 rời .

Tôi ngơ ngác những dòng chữ ngay ngắn giấy, mặt mỗi lúc một đen , cuối cùng vò nát tờ giấy ném .

Tiền tiêu vặt hàng tháng: 3,000,000 triệu

Hút thuốc: trừ 500k

Uống rượu: trừ 1,000,000 triệu

Nói bậy (mỗi từ): trừ 300k

Hẹn hò riêng với đàn ông: trừ 3 triệu

Toàn quyền giải thích cuối cùng thuộc về Trần Minh Thương.

Phạm Quốc Thanh mỗi tháng cũng cho vài triệu tiêu vặt đó! Anh chỉ cho 3 triệu đành, mà còn trừ kiểu , trả ngược cho bao nhiêu tiền mới đủ đây?

Còn cái “quyền giải thích cuối cùng” đó nữa chứ, đúng là mánh khóe thường dùng của lũ thương nhân gian xảo mà! 

Loading...