Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 55: Tình cũ

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:51:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Làm bài xong định ngủ, lúc Trần Minh Thương sáp gần , tiếc nuối thở dài một , c.ắ.n nhẹ lên làn da mềm mại cổ :

“Không ?”

Mặc dù từng kinh nghiệm thực tế, nhưng do thường xuyên chơi chung với con trai nên những chuyện nam nữ đều hiểu rõ. Dĩ nhiên Trần Minh Thương ý gì, , đưa đôi tay đang bôi đầy mực lên mặt :

“Chú chắc vẫn chứ?”

“…”

Thấy biểu cảm mặt Trần Minh Thương rõ ràng cụt hứng, tâm trạng lúc sảng khoái vô cùng, thoải mái xuống ngủ. Đó gọi là gieo gió gặt bão, tự giải quyết chú ! Tôi món đồ chơi để chú giải quyết nhu cầu sinh lý . Người đàn ông mắc bệnh sạch sẽ nặng mà.

“Mau rửa tay.”

“Không , sáng rửa mặt rửa tay luôn thể.”

Nửa đêm, vẫn ngủ yên. Khoảng ba giờ sáng thức dậy, mơ màng mở mắt thì thấy Trần Minh Thương đang cửa sổ gọi điện cho ai đó. Có vẻ chỉ chừng vài chục giây, đó cúp máy, khoác áo khoác rời khỏi nhà.

Giữa đêm thế , ?

Tôi cũng nghĩ nhiều, đoán lẽ công ty chuyện gấp. Gần đây mới Trần Minh Thương mua một công ty truyền thông – công ty từng là ông lớn trong giới nhưng nay suy sụp vì quản lý kém và hàng loạt những rắc rối với nghệ sĩ.

Mười phút , tại công viên.

Dưới tòa nhà ngắm cảnh cao chín tầng – công trình biểu tượng của công viên thành phố – thấp thoáng một bóng qua . Vừa thấy Trần Minh Thương, đó lập tức chạy tới, giọng điệu chẳng chút khách sáo:

“Coi như còn chút lương tâm!”

Trần Minh Thương ngẩng đầu bóng mơ hồ đỉnh tòa nhà, thần sắc khó đoán.

Người phụ nữ đang lo lắng chờ ở tên là Lâm Huyên, là bạn của Bùi Thư Ly.

“Tối nay thấy cô dấu hiệu nên ngủ chung cho yên tâm, ai ngờ nửa đêm cô lặng lẽ chạy tới đây. Tôi dám gọi , chỉ thể lén lút theo…”

Lời của Lâm Huyên mang nhiều hàm ý: Thứ nhất, cho gần đây Bùi Thư Ly áp lực lớn nên bệnh cũ tái phát; thứ hai, là để nhấn mạnh rằng Bùi Thư Ly vẫn luôn ngủ một , ở cùng Chu Mạc.

Trần Minh Thương gì, lặng lẽ bước lên tòa nhà. Lâm Huyên phía bóng lưng đầy dò xét. Anh đến là thật, nhưng ai thấu đang nghĩ gì. Không rốt cuộc còn quan tâm đến Thư Ly . Nếu quan tâm thì tới, còn nếu quan tâm thì tại lạnh nhạt như thế, như thể chỉ đang tản bộ trong công viên, chứ đến cứu .

Trên tầng cao nhất của tòa nhà khuất trong bóng tối, một phụ nữ tóc dài bay nhẹ trong gió đêm, dáng gầy guộc, đang lặng lẽ băng ghế bên lan can. Ánh đèn đêm chiếu tới nơi đây, chỉ ánh trăng lờ mờ phác họa bóng dáng cô .

Trần Minh Thương bước nhẹ, giọng trầm thấp gọi, “Thư Ly.”

Người phụ nữ bất kỳ phản ứng nào, chìm trong thế giới riêng. Trần Minh Thương cũng gọi thêm, chỉ lặng lẽ xuống bên cạnh cô. Năm phút , một chiếc xe lặng lẽ chạy đến chân tòa nhà, mấy trong xe nhanh chóng trải đệm khí phía lặng lẽ xe. Cả quá trình một lời nào, màn đêm yên tĩnh như thể chẳng gì xảy .

Trần Minh Thương nhắn tin cho Lâm Huyên đang chờ bên – chỉ vỏn vẹn ba chữ: “Cảm ơn cô.”

Chỉ ba chữ, nhưng ngữ khí đủ cho thấy vẫn xem Bùi Thư Ly là cần bảo vệ.

Lâm Huyên đáp : “Thư Ly là bạn nhất của , đây là điều nên làm. Có thể sẽ vui khi điều , nhưng thật sự quá nhẫn tâm! Cô ở bên mười năm, chẳng lẽ hiểu rõ tình cảm của cô ? Anh do cô bất đắc dĩ, cho cô cơ hội giải thích, xoay vội cưới khác! Anh theo Chu Mạc chịu bao nhiêu khổ sở ? Có mỗi đêm trong mơ cô gọi tên ai …”

Trần Minh Thương trả lời.

Lâm Huyên ngẩng đầu lên, thấy phản ứng gì, cũng vô ích, cô giậm chân đầy tức giận bỏ . Dù quen với cái kiểu lạnh lùng để tâm đến ai của Trần Minh Thương, nhưng trong lòng vẫn thấy thất vọng. Anh đến , mà ngay cả ôm Bùi Thư Ly một cái cũng .

Người đàn ông quả nhiên mãi mãi khó hiểu thấu!

Vài tiếng , Bùi Thư Ly vẫn nguyên tư thế cũ, lặng lẽ trời dần sáng. Trần Minh Thương vẫn lặng lẽ bên cạnh. Sáu giờ sáng, ngẩng cổ tay xem đồng hồ lên:

“Muốn tự , để bế xuống?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-55-tinh-cu.html.]

Lưng Bùi Thư Ly khẽ run lên, c.ắ.n chặt môi, một lúc mới vịn tay trụ lan can dậy. Quả nhiên, chân cô tê rần, lên thì một cơn đau buốt ập tới. cô chỉ c.ắ.n răng kêu lấy một tiếng. Trần Minh Thương gì, đỡ cô xuống, cúi xoa bóp chân cho cô một cách thành thạo.

Bùi Thư Ly ngẩng mặt, cố ép nước mắt chảy ngược trong. Hóa vẫn nhớ cô thường tỉnh giấc giờ , vẫn nhớ cô sẽ tê chân. Hai từng quen thuộc đến thế, từng yêu sâu đậm đến thế, giờ đây chỉ cách gang tấc mà như cách cả chân trời.

Anh vẫn sẽ đến, vẫn sẽ làm thứ để bảo vệ cô, vẫn sẽ ở bên cô như bây giờ, thậm chí ngại hạ để giúp cô xoa bóp chân… Mọi thứ đều như xưa, nhưng tất cả là mộng ảo, thể trở như nữa.

“Đủ .”

Cô bất ngờ đẩy , sắc mặt tái nhợt, bước chân lảo đảo như chạm đất, giống như một cái xác hồn, từng bước từng bước xuống cầu thang.

Trần Minh Thương im lặng theo phía .

Cuối cùng xuống đến tầng chệt, cô gần như kiệt sức.

“Lên xe .” Anh mở cửa xe.

Bùi Thư Ly lưng với : “Anh .”

“Lên xe!” Trần Minh Thương lặp .

“Tôi tự về !”

Trần Minh Thương gì, trực tiếp kéo cô xe. Động tác trông vẻ thô bạo, nhưng chẳng khiến cảm giác đau chút nào. Chiếc xe lặng lẽ chạy con đường buổi sớm. Ánh nắng tươi sáng, khí trong lành, mà Bùi Thư Ly cảm thấy ngột ngạt đến khó thở.

Trần Minh Thương lái xe đưa cô về biệt thự ở phía nam thành phố. Anh lấy chìa khóa mở cửa – cô vẫn đổi ổ khóa. Vừa nhà ngửi thấy mùi sơn màu và mực vẽ nồng nặc, giấy vẽ rải khắp nơi, bức tranh giữa giá vẽ là một mảng nguệch ngoạc hỗn loạn, còn nét mềm mại sống động như . Nhìn kỹ thì thấy dùng màu đen để vẽ, mà do đủ loại màu đè chồng lên , cuối cùng trộn thành sắc đen đục khiến nghẹt thở.

Nhìn đống bừa bộn trong phòng, dù mắc chứng sạch sẽ nặng, Trần Minh Thương chỉ cau mày.

Nơi từng luôn sạch sẽ sáng sủa...

Bùi Thư Ly chẳng bận tâm, giẫm lên giấy vẽ đất, váy áo vương vãi, chai rượu trống rỗng… thẳng đến sofa xuống.

Cô cầm lên ly rượu vang đỏ uống dở bàn , nốc một : “Cứ tự nhiên.”

Trần Minh Thương , chỉ tháo móc chìa khóa, rút một chiếc ném lên bàn mặt cô. Biểu cảm tê liệt của Bùi Thư Ly cuối cùng cũng phá vỡ. Cô siết chặt tay, móng tay đ.â.m sâu da thịt.

“Ý là gì?”

Trần Minh Thương đáp, chỉ liếc qua bức tranh : “Đừng giày vò bản nữa.”

Bùi Thư Ly gượng: “Anh quan tâm ?”

“Không quan trọng.”

Ngay khoảnh khắc Trần Minh Thương xoay bước , Bùi Thư Ly lao tới ôm chặt lấy eo từ phía :

“Đừng …”

Nhìn gương mặt ngày đêm mong nhớ, cảm nhận nhiệt độ cơ thể thật sự của , m.á.u trong cô như sôi trào, tim đập điên cuồng. Chỉ trong giây phút cô mới cảm thấy còn sống. phát hiện định gỡ tay , tim cô đau như cắt. Cô siết chặt tay, bỗng nhiên vòng qua cổ , chủ động hôn lên môi .

Trần Minh Thương giơ tay, nhưng cuối cùng chỉ dừng hai bên cô, như đang giữ chút thể diện cuối cùng cho cô. Ngay cả lúc vẫn lý trí, đến cả điều đó cũng khiến cô hận đến tận xương tủy.

Anh đẩy cô , nhưng cũng đáp . Khiến cô tiến thoái lưỡng nan, nhục nhã cam lòng để rời . Bàn tay mềm mại trơn mượt chạm cổ áo , thử tháo chiếc cúc đầu tiên. Không cản , cô bèn nín thở, sâu đôi mắt và tiếp tục, cho đến chiếc cuối cùng. Bàn tay nhỏ lạnh như cá trườn vùng tam giác nhạy cảm khiến đỏ mặt.

Bùi Thư Ly phó mặc tất cả, khiêu khích bằng sự yếu đuối và bản năng của .

(PT: một đàn ông dù kiên cường và cướng gắng đến nhưng khi yêu và sự khiêu khích của cô , liệu nhớ đến cô vợ ngốc nghếch đang ở nhà đợi ?

Đó là sự đáng sợ của kẻ thứ ba, luôn cố ý phá hoại gia đình của khác bằng thủ đoạn.)

 

Loading...