Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 51: Cô ấy ở với cháu.

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:46:42
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai mươi phút! Tới ngay lập tức!

Mình đang làm cái quái gì thế ?

Phía bên , nhà của Trần Minh Thương đang đợi ! Làm trong hai mươi phút thể chạy ngay đến gặp Trần Cảnh Hy chứ?!

Tôi thật tự tát cho hai cái, và thực sự làm như để bản tỉnh táo hơn.

“Làm gì chị dâu? Sao tự đ.á.n.h ? Lại trai bắt nạt ?”

Nghe tiếng bước đầu , từ khi nào Trần Nhật Thăng xuất hiện, mặc chiếc áo sơ mi màu hồng sặc sỡ, cầm chìa khóa xe trong tay.

“Đừng làm phiền.”

Trần Nhật Thăng hiếm khi tiếp tục trêu chọc làm phiền mà chỉ nhún vai bước nhà, lâu , cả Trần Minh Thương và cùng bước ngoài.

Thấy Trần Minh Thương mặc đồ vest, vui mừng trong lòng nhưng cố kiềm chế sự kích động, “Anh ngoài ?”

“Ừ, việc xã giao, thể tối sẽ về. Sáng mai tám giờ, em đừng quên nhé.”

“Biết .” Tôi ngoan ngoãn trả lời.

Trước khi rời , Trần Nhật Thăng bằng ánh mắt sâu xa khiến cảm thấy chút lo lắng. Liệu chuyện gì ? Không thể nào! cũng cảm ơn xuất hiện đúng lúc! Đây thể là ý trời!

Tôi siết chặt nắm tay cuối cùng, chuyện với Cảnh Hy để gặp mặt còn ngượng ngùng nữa!

Tại trường Đại học nơi Trần Cảnh Hy đang theo học. Gió đêm nhẹ nhàng thổi, mặc bộ đồ thể thao màu hồng đường chạy lên khán đài, nơi bóng dáng Trần Cảnh Hy đang chống tay lan can.

“Cảnh Hy…” Tôi chạy tới khán đài, bước gần hơn thì vô tình giảm tốc độ.

Khi Cảnh Hy , trái tim như ngừng đập. Có một việc theo bản năng dù cố gắng kiềm chế cũng đổi , ngược càng kiềm chế, cảm xúc càng mãnh liệt hơn.

“Em đến .”

Tôi định tâm trạng, trong lòng lẩm bẩm vài câu “ là vợ , chồng, là vợ ” để nhắc nhở bản mới lên tiếng:

“Ừ, gọi em gấp việc gì ?”

Vừa dứt lời, điện thoại trong tay bắt đầu rung, màn hình đang hiện rõ ba chữ: Trần! Minh! Thương! Tim như trèo cổ họng, lo lắng đến mức cầm chắc điện thoại suýt chút nữa làm rơi xuống đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-51-co-ay-o-voi-chau.html.]

“Đưa đây.” Cảnh Hy đột nhiên chìa tay lên tiếng.

“Hả?” Tôi ngơ ngác, nhưng giọng của Cảnh Hy khiến khó lòng chống , hiểu ngu ngốc mà đưa điện thoại cho ! Và cứ đó, mắt tròn xoe Trần Cảnh Hy tiếp nhận điện thoại của , nhấn nhận cuộc gọi và một câu “Em ở với cháu”, cúp máy, tắc nguồn, nhét luôn cái điện thoại túi quần, ý định trả điện thoại cho . Một loạt những hành động nối tiếp như chuẩn .

Chuyện gì xảy !

Trong đầu như muôn nghìn con chim nhỏ đang la ó bay vòng tròn, choáng váng đến mức bất động, miệng lẩm nhẩm như một hồn ma, “Xong , c.h.ế.t chắc …”

làm chuyện là Trần Cảnh Hy nên thể gì.

“Bây giờ, hỏi em, em trả lời thật lòng.” Trần Cảnh Hy , vẻ mặt nghiêm túc từng .

Tôi cảm thấy tim đập loạn nhịp ngừng, “Anh… Anh hết ? Trần Minh Thương thực sự là chú của … hả?”

Mặt Trần Cảnh Hy đột nhiên trở nên khó coi, trong bóng tối, trông càng tái nhợt. Anh trả lời nghĩa ngầm xác nhận.

nhanh, lấy bình tĩnh và hỏi : “Em quen chú từ khi nào?”

Dù Trần Minh Thương với rằng Trần Cảnh Hy là cháu trai của , nhưng vẫn hy vọng dối, giờ đây khi Trần Cảnh Hy xác nhận, quả thực vẫn sốc hề nhẹ.

Tôi trả lời một cách yếu ớt, “Khoảng hơn một tháng .”

“Em thi đại học ?”

“Ừ.”

“Em gặp chú ?”

“Ở nhà cha dượng.”

“Em quen như thế nào?”

“Ngày hôm đó, ba em đang bàn bạc về việc ai sẽ nhận trách nhiệm nuôi em, lúc đó Minh Thương đang là khách tại nhà họ và em tình cờ gặp chú , chú bảo em với chú ?... Lúc đó em... nổi hứng nên theo, em cứ tưởng chỉ là lời đùa vì giúp em giải vây, ai ngờ chú thật sự đưa em đến ủy ban nhân dân thành phố đăng ký kết hôn với chú…”

Trần Cảnh Hy đau đầu xoa trán, vẻ mặt thể tin nổi mà , như thể đang nghĩ “Anh em ngớ ngẩn, nhưng ngờ em ngớ ngẩn đến mức ”.

Im lặng một lúc chợt hỏi, “Sao giấu ? Anh nhớ với em là việc gì cũng với mà.”

Tôi c.ắ.n môi, đau khổ : “Em… vì em gọi bằng… ‘Thím’”

 

Loading...