Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 42: Không phải là… có thai rồi chứ?

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:30:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chú Trung, ông già nhà ?”

Ngay cả cách gọi giúp việc trong nhà cũng lịch sự hơn khi nhắc đến ba .

Chú Trung từ xuống , sững mất một lúc mới gọi chị giúp việc bên cạnh:

“Mau! Mau báo với ông chủ, Triều An về !”

“Là cháu thật ?” Chú Trung xúc động hỏi.

“Vâng.”

“Cháu như thế … trông xinh .” Chú Trung chân thành .

Cô gái tuy nghịch ngợm, tính tình cũng , nhưng từng làm khó dễ làm trong nhà. Ngược , kế mới là Phương Như thì khác, vui thì thưởng tiền, vui thì coi bọn họ như tồn tại. Người giúp việc đuổi gần đây nhất vì chuyện trông coi thằng bé cẩn thận để nó bỏ nhà , đó sợ quá nên dối, cuối cùng phát hiện và cho nghỉ việc.

“Cảm ơn chú.” Tôi mỉm bước nhà.

Hơn một tháng về, cảm giác như qua cả một đời .

“Triều An về !”

Từ bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên ba tươi chào đón . Ngay cả Phương Như cũng hiếm hoi bày vẻ mặt khó chịu.

“Bình An học vẽ , về. Con xuống ăn cơm ! Ba bảo chị bếp chuẩn thêm vài món.”

“Không cần .”

“Sao cần? Hôm nay ba đích bếp nấu cho con đấy. Chẳng con thích nhất món cánh gà Coca với ớt xanh nhồi thịt ba nấu ?”

Không ngờ ông vẫn nhớ hai món đó. Chắc vì trong tất cả những món ông từng làm, chỉ hai món đó là nuốt . Lần cuối cùng ông bếp, chẳng nhớ nổi là bao nhiêu năm .

Phạm Quốc Thanh đeo tạp dề bếp, Phương Như ở bên phụ giúp. Tôi chống cằm ghế sofa xem tivi, chị giúp việc mang cho một bát chè đậu xanh với nấm tuyết, kèm đĩa dưa hấu hạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-42-khong-phai-la-co-thai-roi-chu.html.]

“Xong ! Mau nếm thử tay nghề của ba xem! Bao nhiêu năm nấu nướng .”

Trên bàn ăn, hợp tác gắp một miếng cánh gà.

“Thế nào?” Ánh mắt Phạm Quốc Thanh sang lấp lánh giống đang giả vờ.

“Cũng .” Tôi ổm ờ đáp.

Phạm Quốc Thanh nở nụ mãn nguyện: “Ba thật sự vui khi con chịu về.”

! Hôm đó ba con cố hết sức để ngăn cản nhưng vẫn đến muộn một bước. Mấy ngày nay cứ lo lắng mãi.” Phương Như gắp cho một con tôm.

Tôi gì, chỉ cúi đầu ăn cơm.

Phạm Quốc Thanh và Phương Như liếc , hề giận dữ vì thái độ lạnh nhạt quan tâm của . Không còn giống như cứ mở miệng là làm khí trở nên căng thẳng, giờ chịu ngoan ngoãn ăn cơm cùng họ là điều kỳ diệu .

Phạm Quốc Thanh ngừng gắp thức ăn bỏ chén cho , vẻ mặt đầy xót xa:

“Khó lắm con mới chịu đổi. Dạo sống bên ngoài chắc khổ lắm hả? Gầy nhiều, sắc mặt cũng .”

“Cũng tàm tạm.” Tôi trả lời lấp lửng như chiếu lệ.

“Sau dọn về nhà ở nhé?”

Phương Như cũng thêm: “ ! Phòng của con ngày nào dì cũng cho quét dọn sạch sẽ. Cứ ở bên ngoài mãi cũng cách. Người ngoài tưởng dì đối xử với con.”

Vừa xong lời của Phương Như, đột nhiên đưa tay che miệng, cố nén cảm giác cuộn trào nôn trong dày.

“Sao thế?” Phạm Quốc Thanh lo lắng hỏi.

“Không .”

Sắc mặt Phương Như đột nhiên trở nên khó coi: “Triều An, lẽ… con ?”

Có cái gì? Đương nhiên hiểu Phương Như đang nghĩ gì, nhưng nghĩ tới vì lời của bà làm ói hết cơm nuốt ngoài. Chứ chẳng t.h.a.i nghén gì cả.

Loading...