Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 41: Cũng từng được yêu thương như thế.

Cập nhật lúc: 2026-04-15 13:30:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gia sư đầu tiên “ngã trận”, nhất định thế.

“Đổi dạy, là nam.” – Trần Minh Thương dừng một chút, bổ sung, “Tuổi lớn một chút.”

“Tôi thấy cô giáo nữ nghỉ hưu thì thích hợp hơn.” – Trợ lý Hứa Đông ở đầu dây bên đưa ý kiến.

Trần Minh Thương nghĩ một chút hiểu dụng ý của : “Làm theo lời .”

Người duy nhất Triều An kính trọng là bà ngoại qua đời, lẽ đối với phụ nữ lớn tuổi sẽ dễ lời hơn một chút.

Lúc đang ngơ ngác chui khỏi chăn, mới tỉnh ngủ Trần Minh Thương gọi điện đổi gia sư cho , tâm trạng buổi sáng sớm lập tức tụt xuống đáy vực.

“Dậy ?” – Trần Minh Thương xoa xoa tóc .

“Này chú, còn đang bệnh đấy!” – Tôi bực lầm bầm.

“Ừm, chuyện đến trường, sẽ đưa đón em.”

“Chú thể để rảnh một chút ?”

“Học là một quá trình liên tục, thói quen dễ hình thành, đừng ngắt quãng tuỳ tiện. Nếu bệnh thì học ít một chút, nhưng bỏ ngang.”

Tôi chui trong chăn, nữa, dù cũng cãi , ở cạnh mấy tháng hiểu một điều, phản kháng trong im lặng hiệu quả hơn là lên tiếng.

Trần Minh Thương kiên nhẫn dạy dỗ: “Anh từng một bạn, trong lúc học huấn luyện quân sự, khi tắt đèn ngủ, vẫn đốt nhang muỗi cẩn thận từng chữ từng chữ một, đó …”

“Sau đó mù đúng ?” – Tôi tiếp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-41-cung-tung-duoc-yeu-thuong-nhu-the.html.]

“…”

Trần Minh Thương thở dài: “Được , cho em nghỉ thêm ba ngày. Dạo bận, em ngoan một chút, chứ?”

Tôi lí nhí đáp: “Ừ…”

những việc làm đều vì , nhưng băng giá ba thước thể tan trong một ngày, hoang phí ngần năm, thể một sớm một chiều mà đổi ?

Trần Minh Thương quả thật bắt đầu bận rộn, mấy ngày liên tiếp về nhà muộn, nhưng ít cũng bao giờ về nhà. Mỗi ngủ luôn một vòng tay cứng rắn, thô ráp kéo từ chiếc giường mềm mại sang vòng n.g.ự.c rắn chắc của . Đôi khi đang ngủ say, trong mơ cơn khát vọng căng chặt từ từ lấp đầy, khuấy động dữ dội bằng đủ kiểu, cho đến khi chịu hết nổi tỉnh dậy cầu xin…

Trong thời gian đó, Phạm Quốc Thanh gọi cho mấy , thèm , ông thậm chí còn phá lệ gửi vài tin nhắn đầy cảm xúc nổi da gà cho .

Tôi gặm khoai tây chiên lười biếng lướt xem từng tin một:

“Con gái, điện thoại .”

“Con , là ba .”

“Ba con chịu tha thứ cho ba, nhưng ba thể con tự huỷ hoại đời .”

“Về nhà sống con, ? Bình An cứ nhắc đến chị hoài.”

“Ba hứa sẽ để con chịu uất ức nữa.”

“Ba từng bỏ rơi con… chỉ là ba cũng nỗi khổ riêng.”

Từng câu từng chữ đều là những điều mà đây khao khát nhất. Ngay cả tiếng “con , gần như quên mất bản cũng từng yêu thương như thế cơ đấy?

Tôi ôm đầu gối giường, tin nhắn khẽ thành tiếng, nhưng còn đau lòng hơn cả . Nửa tiếng , quyết định trở về nơi từng thề sẽ bao giờ về nữa.

Loading...