Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 33: Tìm người.

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:38:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngón trỏ của Trần Minh Thương khẽ cong chống lên cằm, trầm ngâm : “Vậy nên, ông nghi ngờ là em làm?”

Tôi lắc đầu, tự giễu, “Không nghi ngờ, mà là khẳng định.”

Tôi một đàn ông xa lạ bắt suốt một tháng trời, ông chẳng thèm gọi lấy một cuộc điện thoại hỏi thăm, mà giờ liên lạc lập tức úp chụp tội danh cho bắt cóc con trai ông .

“Vậy bây giờ em định ?”

“Đi tìm Bình An.” Vẽ lo lắng hiện rõ nét mặt, lẩm bẩm, “Giá mà thật sự em là bắt cóc nó thì …”

“Em còn hồi phục, đừng chạy lung tung.” Trần Minh Thương nghĩ em trai cùng cha khác quan hệ cũng chẳng gì, dù đến mức vui mừng khi đối phương chuyện xảy thì cũng chẳng đến nỗi tay giúp đỡ. ngờ nhất quyết tìm .

“Không , Bình An mới bốn tuổi, nếu do em làm thì thể thằng bé đang gặp nguy hiểm.” Tôi cứng rắn .

Cuối cùng Trần Minh Thương cũng nhượng bộ, lái xe đưa tìm từng nơi một: từ rừng cây nhà ba , đến bà cụ bán kẹo bông cổng công viên; từ ngựa gỗ xoay vòng trong khu vui chơi đến cầu trượt ở trường mẫu giáo...

Thằng bé còn nhỏ xíu, nếu tự lạc thì chắc vẫn loanh quanh đó gần nhà. Chỉ sợ thế.

Thế là Trần Minh Thương mở rộng phạm vi tìm kiếm, Tôi thì dốc lực lục tung ngóc ngách khắp các con phố, đến mức hoa mắt chóng mặt.

Trời sập tối, đèn đường dần dần sáng lên.

Trần Minh Thương mệt mỏi tựa đầu cửa sổ xe, rõ ràng kiệt sức nhưng vẫn cố chống đỡ, : “Trời sắp tối , tìm kiểu vô định thế thì thể tìm thấy .”

“…” Tôi còn sức để đáp .

“Ba em chắc cũng báo cảnh sát , giờ chúng về chờ tin thì hơn. Với , em nên giải thích rõ là em làm, nếu họ cứ tập trung nghi ngờ em sẽ làm chậm trễ việc tìm thằng bé.” Trần Minh Thương nhẹ giọng phân tích.

“Có cũng vô ích.” Tôi lật điện thoại, cuối cùng vẫn bấm gọi cho Phạm Quốc Thanh. khi định ấn nút gọi, tự nhiên gì đó lướt qua khóe mắt khiến sáng bừng lên.

“Dừng xe! Quay !”

“Sao thế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-33-tim-nguoi.html.]

“Quay cổng trường cấp ba!”

“Đoạn đầu.”

Tôi chỉ đành sốt ruột đợi Trần Minh Thương vòng xe chạy đến cổng trường cấp ba nơi đang theo học.

Xe đến gần, quả nhiên thấy một đứa bé mặc quần bò yếm, đội mũ Arale màu hồng xanh cánh trắng, vai đeo chiếc cặp hình Doremon to đùng so với hình nhỏ nhắn đang một . Tôi lập tức mở cửa xe, định chạy đến thì Trần Minh Thương kéo , “Đừng vội, bình tĩnh . Đừng làm thằng bé sợ.”

Tôi gật đầu, “Biết .”

Nói xong chạy khí thế hùng hồn hét toáng lên: “Phạm Bình An! Em c.h.ế.t chắc ! Không đ.á.n.h gãy chân em, chị là chị của em nữa!”

Trần Minh Thương đỡ trán, buồn gì nữa.

Bình An lúc đó đang dùng hai bàn tay nhỏ trắng trẻo bám cửa cổng trường, tiếng phía liền phắt , thấy thì hí hửng chạy tới bằng đôi chân ngắn cũn, “Chị ơi… ”

Tôi tức giận tát mạnh m.ô.n.g nhóc một cái, “Còn dám !”

Bình An đ.á.n.h cũng chẳng thèm để ý, vội vàng tháo cặp xuống, lôi từng món trong ba lô nhét tay .

“Kẹo sô cô la ngon lắm, kẹo trái cây cũng ngon lắm, khoai tây chiên cũng ngon nữa, cái cũng ngon, cái là chị thích nhất nè… sách nữa, chị cho em …”

Bình An gần như dúi cả cái đầu nhỏ trong cặp, cố gắng lấy từng món một, thở hồng hộc vì mệt.

Cuối cùng khi lấy hết, bé vui vẻ ôm chặt cổ , “Chị ơi, em nhớ chị lắm! Không chị chơi với em, em chán lắm luôn á!”

“Em cho phép tự ý chạy ngoài. Em lo đến mức nào ?” Tôi cố gắng làm mặt nghiêm với thằng bé.

… chị mãi về… lâu lắm chị về…” Bình An mắt rưng rưng.

“… Đồ nhóc thối!!!” Tôi kiềm hít hít mũi, ôm lấy em trai.

“Chị ơi chị ? Có chị cũng nhớ em ?”

“Nhớ cái đầu em !”

Loading...