Tôi mơ màng mở mắt, động đậy cánh tay đang truyền dịch, ánh mắt đờ đẫn lên trần nhà trắng toát.
Trần Minh Thương đang dùng tăm bông thấm nước làm ẩm đôi môi khô nứt cho . Thấy mở mắt, đưa tay sờ lên trán: “Sốt đến ngu ?”
Tôi thấy đàn ông nên chậm rãi xoay đầu, ánh mắt chuyển dần sang hướng khác, nhưng trong suy nghĩ , khi thấy t.h.ả.m hại thế áy náy chút nào ? Thế là đầu đàn ông đang cạnh giường. Bị sốt suốt mấy ngày, gương mặt trong càng nhỏ nhắn gầy rộc, đôi mắt càng trở nên to hơn, thấy , vì trong mắt nhanh chóng dâng đầy nước, lặng lẽ lăn dài xuống, nỗi tủi thốt nên lời.
Ngay cả đầu tiên gặp trong tình huống tơi tả cũng từng thấy . Tim Trần Minh Thương như hàng ngàn con rệp nhỏ gặm nhấm, đưa tay chạm , lập tức rút chăn.
Tay khựng giữa trung, nhẹ nhàng rút về khổ: “Em còn tủi gì? Anh mới là đẩy sang cho phụ nữ khác, về nhà suýt còn em dọa c.h.ế.t...”
Tôi càng rúc sâu hơn, tránh né.
Trần Minh Thương phần bực : “ là đồ ch.ó nhỏ vong ân phụ nghĩa!”
Tôi im lặng phản ứng gì.
Một lúc , Trần Minh Thương dậy như rời , nhưng kịp bước đôi bàn tay từ phía ôm chặt lấy. Trong chốc lát, lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Trong thoáng chốc, dường như tiếng tim tan vỡ…
Trần Minh Thương sững , chậm rãi , bàn tay lớn nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của : “Chưa làm em thỏa mãn nên buồn ? Tối nay bù cho em nhé?”
Tôi càng dữ hơn, là vì tức.
Cái ôm chủ động khiến lòng Trần Minh Thương như ủ ấm, bao nhiêu bức bối mấy ngày qua lập tức tan biến.
“Em giỏi thật đấy! Sốt cao liên tục bảy ngày hạ, đến nỗi hôn mê sốc nhiệt, bác sĩ còn báo là đang trong trình trạng nguy kịch. Phạm Triều An, em cách giày vò thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-30-mem-long.html.]
Giọng Trần Minh Thương giấu mỏi mệt. Hồi đó, khi công ty mới thành lập, ba cố ý gây khó dễ, thức liền mười mấy đêm để xoay chuyển tình hình, cuối cùng cũng thành công niêm yết sàn chứng khoán. Vậy mà trong tiệc sinh nhật của Trần Nhật Thăng, ông già hờ hững tặng một chiếc siêu xe phiên bản giới hạn đắt hơn cả giá trị công ty niêm yết của , coi như một cú tát sự nỗ lực của . Ngay cả lúc , cũng mệt mỏi như bây giờ.
Dù miệng trách móc, nhưng động tác bế lên đặt lên giường và đắp chăn cẩn thận vẫn nhẹ nhàng hết mực.
Tôi giường, gương mặt đầy hối , trong lòng chất chứa bao điều nhưng thốt nên lời. Vốn dĩ khéo ăn , càng làm nũng lời ngọt ngào. Vậy mà ban nãy bất giác nhào lòng ... Chỉ là vì nghĩ sắp bỏ rơi, phản xạ trong vô thức nếu giữ.
Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng, Trần Minh Thương một chữ “Ba” hiện rõ màn hình, sắc mặt đổi: “Anh ngoài điện thoại.”
Bên ngoài hành lang bệnh viện.
“Alo.”
“Mỗi gọi điện thêm một chữ thì c.h.ế.t ?”
Trần Minh Thương im lặng một lúc: “Ba.”
Trần Chính Huân hừ một tiếng, hiển nhiên vẫn nguôi giận: “Lập tức về nhà gặp ba.”
Trần Minh Thương cau mày: “Bây giờ , Triều An cần chăm sóc.”
Vừa đến tên Phạm Triều An, Trần Chính Huân lập tức nổi giận: “Mày còn mặt mũi nhắc tới Triều An? Mau cho tao mày làm gì con bé, mới mấy ngày phòng cấp cứu, còn nhận cả giấy báo nguy kịch!”
Trần Minh Thương chẳng ngạc nhiên khi ông chuyện, nhưng thật sự oan. Chính xác là chẳng làm gì cả.
Ngừng một lát, : “Đợi Triều An khỏe , con sẽ dẫn cô đến gặp ba.”
“Hừ!” – Trần Chính Huân xem như đồng ý. Mỗi bên nhường một bước.