Tiểu Thư Tư Bản Dọn Sạch Kho Bạc, Gả Cho Cơ Trưởng Tuyệt Tự - Chương 643: Tín Vật Định Tình, Mối Lương Duyên Ba Kiếp

Cập nhật lúc: 2026-04-14 18:55:44
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai chiếc đồng hồ bỏ túi trông y hệt khơi dậy sự tò mò của Lâm Hi Vi: “Mở xem ? Bên trong gì...”

mở chiếc đồng hồ , lời định hỏi bỗng nghẹn , đôi mắt đột nhiên mở to, thể tin nổi mắt : “Đây... đây chẳng ?!”

Bên trong chiếc đồng hồ cổ cũ kỹ là một bức ảnh đen trắng cũ, thanh niên mặc quân phục, tư bừng bừng đó cùng một khuôn mặt với Tần Nam Thành!

“Đây là ông nội của . Chiếc đồng hồ em đang mở là tín vật định tình của mợ bà nội và ông nội năm xưa, bà du học luôn mang theo bên .” Ánh mắt Tần Nam Thành vô cùng vi diệu, rạng rỡ dường như đang cô đầy sủng ái: “Mở chiếc đồng hồ còn xem , em sẽ nhận những bất ngờ khác.”

Lâm Hi Vi bỗng thấy tim đập nhanh hơn, thở cũng ngày càng dồn dập, một ý nghĩ lóe lên trong đầu nhưng cô dám tin cho lắm. Cô gần như run rẩy mở chiếc đồng hồ còn — bên trong chiếc đồng hồ chút vết rỉ sét và mòn nhẹ, hiện một bức ảnh đen trắng của một cô gái, diện mạo so với Lâm Hi Vi cô y đúc như đúc từ một khuôn!

Cảm xúc của Lâm Hi Vi đột nhiên mất kiểm soát, nước mắt ngừng tuôn rơi, lời cũng trở nên nghẹn ngào: “Em... em hiểu tại , chỉ là... chỉ là cảm thấy buồn, đau lòng, còn thấy tủi nữa, hu hu hu ~”

Cô cũng rõ rốt cuộc làm , cảm xúc bùng phát một cách kỳ lạ, nước mắt dù thế nào cũng cầm . Tần Nam Thành xót xa vô cùng, ôm cô lòng, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, dùng những lời lẽ dịu dàng an ủi: “Không , , ở đây, luôn ở đây...”

Lời của vô cùng rời rạc, giống như đang vỗ về, giống như đang thôi. Lâm Hi Vi bình tĩnh cảm xúc, nghĩ đến việc trọng sinh liền nảy sinh chút nghi ngờ: “Nam Thành, chuyện gì giấu em ?”

Cô thậm chí chuẩn sẵn tâm lý để Tần Nam Thành “Anh cũng là trọng sinh”. Kết quả giây tiếp theo, Tần Nam Thành lải nhải những chuyện : “Lần đầu tiên gặp em là tiệc thôi nôi của em, lúc đó vô cùng chắc chắn rằng đời ở bên em.”

Cảm xúc đang dâng trào của Lâm Hi Vi đột nhiên khựng : “Hả? Cái gì? Em... em một tuổi, lúc đó mới sáu tuổi mà!”

Tần Nam Thành vợ đang ngẩng đầu với đôi mắt đầy vẻ ngơ ngác trong lòng, khỏi khẽ : “, lúc đó cũng chỉ là một đứa trẻ, nhưng chính là rằng đời nhất định ở bên em. Cho dù làm trai của em cưới em, đều bám lấy em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/tieu-thu-tu-ban-don-sach-kho-bac-ga-cho-co-truong-tuyet-tu/chuong-643-tin-vat-dinh-tinh-moi-luong-duyen-ba-kiep.html.]

Anh giơ bàn tay lớn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt ngày càng tròn trịa của Lâm Hi Vi, đáy mắt giấu giếm sự thâm tình: “Lúc đó lớn tuyên bố tiểu Hi Vi sắp bắt đầu chọn đồ vật thôi nôi , liền vội vàng sáp gần em, đợi em nhào lòng .”

“Anh... ha ha!” Lâm Hi Vi chọc đến run cả , nước mắt trào : “Anh đúng là một kẻ tâm cơ mà ~”

“Ừm, là .” Tần Nam Thành hào phóng thừa nhận: “Lúc đó cũng hiểu tại , chỉ là sáp gần em, thích em, trong mắt em thấy .”

Tần Nam Thành nâng mặt vợ, cúi đầu rủ mắt, tình sâu khôn xiết: “Sau bao nhiêu năm tháng trôi qua, dường như hiểu sự ràng buộc của định mệnh ...”

Lâm Hi Vi đột nhiên nổi nữa, trái tim nhỏ bé đập thình thịch loạn nhịp.

“Hi Vi, thường xuyên mơ thấy một hình ảnh vỡ vụn.” Tần Nam Thành hé lộ một thiên cơ: “Có những lúc đang lái chiến đấu cơ, nhưng m.á.u và lửa chiến trường là những hình ảnh mà từng trải qua trong thực tế. Lúc đầu cứ ngỡ đó là ngày nghĩ đêm mơ, hề để tâm. Cho đến những hình ảnh đó ngày càng rõ nét, những mảnh vỡ cũng ngày càng nhiều, mới đó là những hình ảnh chiến từ nửa thế kỷ . Anh luôn lặp lặp mơ thấy những hình ảnh đó, và cả em nữa. Anh vô cùng chắc chắn rằng cô gái khuê các đầy khí chất thư hương trong giấc mơ đó dường như là em.”...

Lời của Tần Nam Thành đột ngột dừng , một luồng sáng từ cánh cửa từ đường cao lớn chiếu , vặn bao phủ lên đôi vợ chồng trẻ. Anh lưng về phía cửa, Lâm Hi Vi đối diện với cửa. Thân hình cao lớn hiên ngang của Tần Nam Thành ánh nắng vàng rực rỡ lúc giữa trưa mùa đông bao phủ, nửa bên mặt và đường nét cơ thể dường như đều dát vàng.

Lâm Hi Vi đón lấy ánh nắng ấm áp , rực rỡ đến mức gần như mở nổi mắt. Trong khoảnh khắc bất chợt, một ký ức thuộc về bản cô đột nhiên lướt qua mắt — hóa là Tần Nam Thành đang lái chiếc chiến đấu cơ Hawk-3, đội chiếc mũ phi công từ nửa thế kỷ , dũng cảm đ.â.m máy bay địch, cùng c.h.ế.t với kẻ thù. Ngọn lửa bùng lên từ vụ nổ rực cháy bầu trời của một thành phố đổ nát.

“A!” Lâm Hi Vi dọa cho giật , kìm thất thanh kinh khiêu: “Em... em... thấy một hình ảnh, những hình ảnh kỳ lạ.”

Cô như hồn nhắm mắt , nắm chặt lấy lớp vải cánh tay Tần Nam Thành, nước mắt ngừng rơi xuống: “Nam Thành, ... tin tiền kiếp hậu thế ?”

Câu gần như thốt một cách tự nhiên, Lâm Hi Vi thậm chí kịp suy nghĩ. Dù cũng đến bước , Linh Tuyền Không Gian của Tần Nam Thành cũng , thêm với vài câu về tiền kiếp hậu thế cũng chẳng gì to tát.

Loading...