Hạ Hoài Tự nhướng mày.
Anh và Đinh Yên Nhiên đối đầu với nhiều năm như , bao giờ thấy Đinh Yên Nhiên mất mặt.
Hôm nay cuối cùng cũng đến lượt Đinh Yên Nhiên chỉnh.
Đinh Yên Nhiên tóc tai rũ rượi xông phòng khách, lóc, “Mẹ, c.h.ế.t thật thảm,”
Bà nội Hạ ngay ngắn ghế chủ tọa, uống một ngụm , ánh mắt sắc bén về phía Đinh Yên Nhiên đang tóc tai rũ rượi lóc.
“Mẹ...” Lời than mà Đinh Yên Nhiên chuẩn còn kịp , cô thấy bà nội Hạ ngay ngắn, hề hấn gì.
Bà nội Hạ chằm chằm cô .
“Á... Xác sống... Gặp ma ...” Đinh Yên Nhiên sợ hãi đến mềm cả hai chân, “bịch” một tiếng ngã khuỵu xuống đất.
Bà nội Hạ dậy, từng bước đến mặt Đinh Yên Nhiên.
Đinh Yên Nhiên trợn tròn mắt, run rẩy, lắc đầu, thể tin chằm chằm bà nội Hạ đang khỏe mạnh mặt.
Làm thể chứ.
Làm bà nội Hạ thể .
“Ai là xác sống? Ai là ma?” Bà nội Hạ xuống Đinh Yên Nhiên.
Đinh Yên Nhiên nuốt nước bọt.
Dì Tiết thất bại .
tại Thịt Bông c.h.ế.t?
Đinh Yên Nhiên dậy, “Ai đ.á.n.h c.h.ế.t Thịt Bông của ?”
Đường Vãn , “Chó của cô hôm qua phát điên suýt c.ắ.n c.h.ế.t , vệ sĩ để cứu đ.á.n.h c.h.ế.t nó.”
Ánh mắt Đinh Yên Nhiên độc ác, “Thịt Bông bao giờ c.ắ.n , chắc chắn là đó làm chuyện thất đức, Thịt Bông chịu mới cắn.”
Đường Vãn lạnh gật đầu, “Điều thì sai.”
Đinh Yên Nhiên cau mày, quanh, “Dì Tiết ?”
Cô tìm dì Tiết tính sổ.
Bà già c.h.ế.t thì gọi cô về làm gì, để cô mất hết mặt mũi.
Bà nội Hạ vẫy tay.
Một cáng, mặt và băng bó như xác ướp khiêng , đặt mặt Đinh Yên Nhiên.
Có m.á.u thấm từ băng gạc trắng, tỏa một mùi hôi thối.
Đường Vãn , “Bà chính là suýt ch.ó của cô c.ắ.n c.h.ế.t.”
Đinh Yên Nhiên bịt mũi, cau mày, mặt đầy vẻ chán ghét, “Chắc chắn là bà làm chuyện thất đức, bà đáng đời.”
Dì Tiết cáng, mỗi cử động đều đau đớn khắp , chỉ nhãn cầu là thể chuyển động tự do.
Bà đảo mắt, nước mắt chảy khỏi khóe mắt.
Lời của Đinh Yên Nhiên làm tổn thương trái tim bà .
Mỗi dì Tiết cử động, dịch màu đỏ vàng thấm từ băng gạc bà .
Đinh Yên Nhiên chán ghét , “Ghê tởm c.h.ế.t , đặt mặt làm gì, khiêng ngoài, khiêng ngoài.”
Đường Vãn , “Cô tìm dì Tiết .”
Đinh Yên Nhiên ngẩng đầu Đường Vãn, “Cô ý gì?”
Đường Vãn cáng, “Dì Tiết ở ngay mặt cô, nhận ?”
Dì Tiết cố gắng kêu lên, cổ họng phát tiếng rên rỉ như tiếng thú vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thoi-gian-suy-nghi-ly-hon-co-duong-len-an-duong-van-ha-hao-tu/chuong-280-dinh-yen-nhien-mat-mat.html.]
Mặt Đinh Yên Nhiên trắng bệch vì sợ hãi.
Người cáng là dì Tiết?
Là dì Tiết suýt Thịt Bông c.ắ.n c.h.ế.t?
“Thịt Bông là do dì Tiết nuôi lớn, làm nó thể c.ắ.n dì Tiết!” Đinh Yên Nhiên lắc đầu, thể tin .
Dì Tiết cách huấn luyện ch.ó riêng, Thịt Bông chỉ lời dì Tiết.
“Âm mưu, đây là âm mưu, chắc chắn giở trò,” Đinh Yên Nhiên dậy từ đất, ánh mắt độc địa quét qua, cuối cùng dừng Đường Vãn.
Khuôn mặt Đường Vãn bình thản.
Đinh Yên Nhiên chỉ Đường Vãn, ánh mắt sắc như dao, “Là cô! Chắc chắn là cô!”
Đường Vãn nhẹ, nghiêng đầu, “Cô bằng chứng ?”
Đinh Yên Nhiên cau mày.
Hôm qua dì Tiết cam đoan với cô chuyện đều , cô để để bằng chứng cấu kết với dì Tiết, liên lạc với dì Tiết nữa.
Cô chuyện gì xảy trong thời gian đó.
Dù bằng chứng, Đường Vãn chắc cũng tiêu hủy .
Lẽ nào chịu thiệt lớn như , cứ thế mà thôi ?
Đinh Yên Nhiên nắm chặt tay, c.ắ.n môi , suýt c.ắ.n chảy máu.
Hạ Hoài Tự gì suốt quá trình, bắt chéo chân uống xem kịch.
Từ việc Đường Vãn cẩn thận cứu bà nội hôm qua, đến việc thiết kế để ch.ó c.ắ.n bà nội c.ắ.n dì Tiết, đến việc làm Đinh Yên Nhiên mất mặt tất cả nhà họ Hạ ngày hôm nay.
Đinh Yên Nhiên tức giận đến bảy lỗ đều bốc khói, nhưng cũng bất lực, chỉ thể nuốt sự cay đắng .
Câu của cô – Cô bằng chứng ?
Hạ Hoài Tự bao nhiêu , tất cả đều từ miệng Đinh Yên Nhiên môi đỏ chót, khóe miệng nhếch lên .
Lần đầu tiên, Đinh Yên Nhiên gậy ông đập lưng ông.
Hạ Hoài Tự Đường Vãn với ánh mắt đầy tán thưởng.
Vợ mà giỏi giang đến thế.
Bà nội Hạ trừng mắt Đinh Yên Nhiên, chất vấn, “Mày cửa than , lẽ nào mày nghĩ ch.ó c.ắ.n là tao? Mày thấy xác định là tao? Lẽ nào đây là âm mưu của chủ tớ mày?”
Ba câu hỏi liên tiếp của bà nội Hạ dồn Đinh Yên Nhiên đường cùng.
Cô trợn mắt, ngất .
Hạ Hoài Tự và bà nội Hạ đồng thời lườm một cái rõ to.
Lại ngất.
Bao nhiêu năm nay, mỗi Đinh Yên Nhiên thể biện minh cho lời của thì cô giả vờ ngất.
Chiêu ve sầu thoát xác cô sử dụng thành thạo.
Bà nội Hạ , “Chủ tớ hai họ quan hệ , tình như con, đưa họ một phòng chăm sóc lẫn .”
Đinh Yên Nhiên nhắm chặt mắt, thấy đặt dì Tiết nửa sống nửa c.h.ế.t cùng phòng với , cô hít mạnh một , tỉnh .
“Đừng, đừng đặt chúng cùng ,” Đinh Yên Nhiên .
Bà nội Hạ , “Bà là làm cận của mày, mày bà .”
Đinh Yên Nhiên cau mày, chán ghét dì Tiết, “Người làm cận cũng là làm, đưa bà đến phòng làm.”
Dì Tiết vốn thấy thể ở chung phòng với Đinh Yên Nhiên, trong lòng yên tâm.
Nghe Đinh Yên Nhiên đưa bà đến phòng làm, bà vội vã giãy giụa ngừng.