"Tiêu Thành, đến đón Tiểu Tĩnh đây, khi chuyện với con bé ?"
"Còn nửa tiếng nữa thị trấn Du Thụ cứu trợ thiên tai , bỏ lỡ cơ hội sẽ bao giờ gặp con bé nữa ."
Đỗ Nhược im lặng một lúc, bỗng nhiên lên tiếng: "Bùi Tiêu Thành, nửa tiếng đồng hồ, chọn ở bên cô ở bên ?"
Câu trả lời của Bùi Tiêu Thành là lập tức , vạt áo quân phục tung bay mang theo những luồng gió lạnh.
"Đừng làm loạn, về ngay."
Cô nhắm mắt , thấy tiếng trái tim vỡ vụn.
Chỉ trong vài giây, giọng của Bùi Tiêu Thành xa, vẳng âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Sau chuyện , sẽ bù đắp cho em, hai chúng sẽ sống t.ử tế với ."
Anh khựng , một tiếng thở dài nhẹ tan biến trung: "Đợi về, nhất định làm ."
Cánh cửa đóng sầm một tiếng, còn thấy bóng dáng nữa.
Đỗ Nhược cuộn tròn trong góc giường, tiếng ô tô lầu nổ máy mất hút .
Cuối cùng kìm nén nữa, cô bật nức nở.
Ngày thứ hai, Bùi Tiêu Thành mang đến hai tin tức.
Thứ nhất là một vị danh y tin về tình hình thiên tai ở thị trấn Du Thụ nên đến cứu , thể chữa khỏi vết thương ở chân cho Đỗ Nhược.
Thứ hai, đương nhiên là Đồng Tĩnh hề .
Cô lóc một trận ở nhà ga, góp một phần sức lực cho Bùi Tiêu Thành, thế là theo Bùi Tiêu Thành đến thị trấn Du Thụ.
Kết quả, một tiểu thư lá ngọc cành vàng y thuật cũng chẳng chăm sóc khác, đến thị trấn Du Thụ đầy hai ngày bộ đội đưa ngược về thành phố.
Thường Văn mang theo giấy chứng nhận ly hôn của cô đến.
Lúc cô đến vẫn còn hết bàng hoàng: "Cậu bảo trùng hợp , ngày động đất đó, tớ đang lấy tài liệu cho nên mới thoát một kiếp."
Nói xong, cô mới chú ý đến chân thương của Đỗ Nhược, nỡ tiếp nữa.
Đỗ Nhược chằm chằm giấy chứng nhận ly hôn của , bức ảnh đó chính là xé từ giấy chứng nhận kết hôn.
Trong ảnh, trai tài gái sắc, cả hai ngọt ngào.
Bởi vì lúc đó cô ảo tưởng rằng sẽ cùng Bùi Tiêu Thành nắm tay đến đầu bạc răng long, hòa thuận êm ấm.
ngờ rằng, ngay cả việc kết hôn cũng hề tự nguyện.
Cô hít một thật sâu, vội vàng khép giấy chứng nhận ly hôn : "Cảm ơn , tớ ."
Thường Văn thở dài: "Không , và Bùi Tiêu Thành chỉ là duyên phận thôi, mối duyên hơn."
Đỗ Nhược rủ mắt chằm chằm tờ giấy chứng nhận ly hôn đó, tâm thần rung động.
Phải , duyên phận.
Đến tận ngày hôm nay, cô mới hiểu rằng tình yêu và hôn nhân thể chỉ dựa sự nỗ lực của một mà duy trì .
Tất cả những gì cô hy sinh cho , chung quy vẫn bằng hai chữ Đồng Tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thoat-khoi-ac-mong/chuong-9.html.]
Thật may, rời bây giờ vẫn hơn là cứ lãng phí thời gian như kiếp .
Buổi sáng ngày đoàn tàu khởi hành, Đỗ Nhược đến nơi ở của Đồng Tĩnh trong thành phố.
Trong căn biệt thự nhỏ, Đồng Tĩnh đang bật tivi làm âm thanh nền, gương thử đeo đôi hoa tai đắt tiền.
Thấy Đỗ Nhược đột nhiên xuất hiện, cô sợ đến mức loạng choạng.
"Cô làm gì," Đồng Tĩnh tái mặt vì sợ, vững. "Tôi cho cô , cô mà dám làm hại , đợi chú nhỏ của về, chú sẽ tha cho..."
Đỗ Nhược bình tĩnh ngắt lời: "Đồng Tĩnh, trong đồng hồ bỏ túi của Bùi Tiêu Thành là ảnh của cô."
"Nếu , bữa tiệc ngày hôm đó, tại dám lấy cho xem?"
Câu khiến đồng t.ử của Đồng Tĩnh co rụt .
Cô đầy vẻ tin nổi, giọng nghi hoặc: "Cô cái gì?"
"Anh giấu chỉ một bức ảnh ." Đỗ Nhược bổ sung.
"Trong thư phòng, ngăn kéo còn khóa một bức, đôi khi sẽ đối với ảnh của cô mà phát tiết tình dục."
"Đêm cô say rượu đó, chính Bùi Tiêu Thành đắp chăn cho cô, còn tỏ tình với cô khi cô đang ngủ say. Nói cô là bà Bùi danh chính ngôn thuận trong lòng ."
"Kiếp đời , chỉ nhận mỗi cô."
Đồng Tĩnh mạnh mẽ lùi một bước, mặt đan xen đủ loại cảm xúc từ kinh ngạc, hổ đến khó xử.
cuối cùng hóa thành một tia hưng phấn bệnh hoạn thể kìm nén .
Đỗ Nhược cô , chỉ cảm thấy nực và ghê tởm.
Cô mặt : "Chúc hai toại nguyện, trăm năm hạnh phúc."
Đồng Tĩnh bỗng nhiên sực tỉnh, quét mắt phụ nữ như thể biến thành một khác mặt, giọng điệu cảnh giác: "Cô với chuyện làm gì? Tôi bảo cô nhé, cô dựa chuyện để làm loạn một trận thì kết cục chỉ con đường c.h.ế.t, Bùi Tiêu Thành cũng sẽ chán ghét cô..."
Đỗ Nhược buồn phí lời với cô , giọng điệu nhàn nhạt, ánh mắt kiên định.
"Tôi , điểm đến thủ đô, cũng sẽ ở thị trấn Du Thụ, sẽ xuất hiện mặt các , các cũng sẽ tìm thấy nửa điểm tung tích của ."
"Từ nay về , những vướng mắc giữa hai chú cháu các còn liên quan gì đến nữa."
Nói xong, cô thèm đầu mà rời khỏi căn biệt thự đó.
Bỏ năm năm kinh nghiệm cùng với Bùi Tiêu Thành ở phía .
ngờ rằng, cô mới lên xe taxi thì Bùi Tiêu Thành cũng lúc một chiếc xe việt dã xuống.
Anh phong trần mệt mỏi xuống xe, đôi lông mày rậm nhíu chặt, vội vàng dặn dò:
"Gọi bác sĩ đến đây, vết thương ở chân của cháu gái vẫn lành hẳn."
Cảnh vệ viên ngẩn một lúc: " nhớ vợ của hình như mới đây cũng thương, nên mời thêm một vị bác sĩ nữa ?"
Bước chân Bùi Tiêu Thành khựng : "Cậu cứ xem mà làm."
Đỗ Nhược thấy cảnh qua cửa sổ xe, thầm lạnh thành tiếng.