Dương Huân tìm tìm đồ vật quan trọng. Đối với cô mà , nghĩ cách làm sống sót mới là quan trọng nhất. Đi trong núi, Hàn Tiểu Diệp một loại cảm giác Tiêu T.ử Kiệt ở cách cô gần , ở đường tới cứu cô. Ước tính thời gian một chút, Hàn Tiểu Diệp chút lo lắng cho con chuột trong gian, cô thừa dịp ai chú ý nhanh chóng vớt nó đưa trở về, cứ như đang làm ảo thuật . Cho dù chú ý tới cũng chỉ sẽ cảm thấy hoa mắt.
Nếu là đến nơi hôm qua bọn họ gặp , con đường còn . Hàn Tiểu Diệp quyết định tìm cơ hội thả con chuột .
“Tôi vệ sinh.” Hàn Annie bỗng nhiên mở miệng.
Dương Huân dừng , chằm chằm Hàn Annie đang cúi đầu, ngay khi cô tưởng sẽ đồng ý hoặc sỉ nhục , : “Tiểu Diệp T.ử cũng cùng , sẽ để bảo bối nhỏ chằm chằm các , nếu trở thành thức ăn...”
“Chúng sẽ chạy , bởi vì chúng nhanh bằng bảo bối nhỏ của ông.” Hàn Tiểu Diệp thật sự cảm ơn Hàn Annie, cô rốt cuộc tìm cơ hội !
Cho dù đám Dương Huân và con trăn khổng lồ qua đây, Hàn Tiểu Diệp và Hàn Annie lúc vệ sinh vẫn để một canh chừng. Thừa dịp Hàn Annie vệ sinh gốc cây, Hàn Tiểu Diệp thả Chuột Béo từ trong gian . Chuột Béo sợ hãi bò dọc theo cánh tay cô lên vai, cuối cùng xổm đầu cô. Nó cảnh giác thò đầu quanh bốn phía: [Con rắn to đáng sợ đang ở đây!]
Hàn Tiểu Diệp cạn lời: “Không mày khứu giác ?”
[Không ngửi thấy !] Mắt Chuột Béo vẫn luôn quan sát bốn phía, nó sợ hãi đến mức râu cũng run lên: [Rat mỗ sợ quá! Có cảm giác sắp hù c.h.ế.t ! Rat mỗ nguy hiểm đang ở ngay gần đây!]
Hàn Tiểu Diệp trong lòng cảm giác đây chính là trực giác của động vật! bây giờ lúc lãng phí thời gian: “Con rắn to ở hướng đó.” Cô chỉ chỉ vị trí Dương Huân đang , “Mày giúp tao mang tin tức qua cho tiểu hồ ly và đàn ông ở cùng nó lúc đó.”
Cô nhanh chóng lấy từ trong gian một tờ giấy và một cây bút, nhanh một dòng chữ, nhét một cái túi nilon, đó để Chuột Béo ngậm lấy: “Mang cái qua đó giúp tao. Nhớ kỹ, gặp nguy hiểm nhất định tránh ! Bây giờ rắn to xuất hiện, nơi hẳn là sẽ nguy hiểm khác, nhưng khả năng bẫy rập gì đó...”
[Biết !] Chuột Béo ở trong gian của Hàn Tiểu Diệp uống nhiều nước linh tuyền, lợi ích nên nó đương nhiên giúp đỡ.
Nhìn cái bóng màu xám của Chuột Béo biến mất trong bụi cỏ, Hàn Tiểu Diệp nhịn nghĩ đến Chi Chi và những nhóc con khác. Nơi cách Ma Đô hơn hai ngàn cây , đám nhóc con nhà cô đứa cánh, lúc cũng đứa từ Đại Thanh Sơn đến Ma Đô tìm cô, ... những tên tuy già hoặc nhỏ nhưng đáng tin cậy, liệu từ Ma Đô đến tìm cô ? Giữa động vật với luôn cách truyền tin tức. Trước khi cô bắt tới đây, xe tải giữa đường đổi qua, chừng gần đó nhóc con nào thấy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1662-truyen-tin.html.]
Hàn Tiểu Diệp chút mâu thuẫn, là hy vọng đám tới . Thôi! Có tiểu hồ ly và Tiêu T.ử Kiệt ở đây, cô hẳn là an . Cô tin tưởng năng lực của Tiêu T.ử Kiệt. Hơn nữa Chuột Béo bên cạnh Tiêu T.ử Kiệt còn những khác cầm vũ khí. Như Hàn Tiểu Diệp hiện tại chỉ hy vọng Hoắc Tề và Võ Huân thể chăm sóc đám nhóc con trong Lạc Viên của cô, một cô ăn gió sương là đủ , đám nhóc con cô yêu quý vẫn nên ngủ trong ổ nhỏ hạnh phúc thì hơn.
“Cô xong !” Hàn Annie khập khiễng tới.
Hàn Tiểu Diệp nhíu mày: “Sao ?”
Hàn Annie lắc đầu: “Không , căng thẳng quá nên tê chân thôi.” Cô về phía Dương Huân: “Chúng ...”
“Đừng nghĩ nữa, cơ hội .” Hàn Tiểu Diệp bình tĩnh , “Nếu chúng chạy, quá ba phút nhất định sẽ trăn khổng lồ đuổi kịp. Tách thì hơn một chút, nhưng cô chọn đối mặt với trăn khổng lồ là đối mặt với s.ú.n.g trong tay đám Dương Huân?”
Hàn Annie nghẹn lời thở dài một : “Chọn thế nào cũng là c.h.ế.t.”
Hàn Tiểu Diệp Hàn Annie chán nản, cô chủ động qua ôm lấy cô út, vỗ vỗ lưng: “Nếu mục đích của Dương Huân dễ dàng đạt thì kéo dài tới bây giờ, cho nên chúng vẫn còn cơ hội. Lúc trời sáng, con đường chúng qua cô còn nhớ ? Phương pháp phân biệt phương hướng...”
Hàn Annie thành thật gật đầu: “Cô đều nhớ kỹ.” Nếu là bình thường, chừng cô sẽ cãi với Hàn Tiểu Diệp, bảo con bé coi cô là thiểu năng trí tuệ ? trải qua cuộc chạy trốn đó, Hàn Annie rõ Hàn Tiểu Diệp mới là vương giả sinh tồn.
“Nếu cơ hội cháu bảo cô chạy, cô nhất định lời, đầu .” Hàn Tiểu Diệp dặn dò, “Cháu là sẽ tự hy sinh, cháu bảo cô chạy chứng tỏ cháu nắm chắc thể chạy thoát! Cho nên việc cô cần làm là lời chứ kéo chân !”
Hàn Annie chút tủi cũng chút nhụt chí: “Cô... cô nhớ .”
“Các định ở đây luôn ?” Dương Huân ở nơi xa gần, hai tay khoanh n.g.ự.c bọn họ.
Hàn Annie định mở miệng Hàn Tiểu Diệp nhanh chóng kéo . Có cành cây gãy rơi xuống.