Cho nên ông cảm thấy vẫn nên bàn bạc riêng thì hơn một chút. Sau khi cúp điện thoại, ông với Hàn Tiểu Diệp một cái giá, tuy rằng hiện tại tăng một chút nhưng cái giá vẫn coi như công đạo.
Hàn Tiểu Diệp ước tính một chút: “Được, bàn bạc với nhà một chút. Thế , ngoài gọi cuộc điện thoại, Trương xưởng trưởng, ông cứ ở đây nghỉ ngơi một lát, nếu phú nhị đại tới thì ông giúp mở cửa nhé.”
“Được , Hàn tổng cứ tự nhiên.” Dù ở vị trí của ông cũng thể thấy xe của Hàn Tiểu Diệp, thể nào Hàn Tiểu Diệp gọi điện thoại xong liền biến mất vứt xe đây ! Nói ngàn vạn, Trương xưởng trưởng vẫn lo lắng Hàn Tiểu Diệp sẽ chạy mất.
Hàn Tiểu Diệp gọi điện cho Tiêu T.ử Kiệt mà gọi điện thoại đến chỗ Hoắc Tề. Cô hỏi thăm một chút xem mảnh đất hiện tại rốt cuộc thật sự trong tay chính quyền trấn . Đừng tưởng lãnh đạo trấn thì thế nào, đôi khi cũng sẽ mánh khóe ở bên trong, cô đến lúc đó vì mấy chuyện mà dây dưa rắc rối.
“Sao thế? Lại mua đất? Em hài lòng với cái xưởng thực phẩm và trại ch.ó mà Lão Tiêu chọn, trúng chỗ khác ?” Hoắc Tề Hàn Tiểu Diệp xong, chuẩn ghi địa chỉ sổ, nhưng ghi chép một hồi liền cảm thấy địa chỉ chút quen mắt nha! Đây là mảnh đất lúc đầu Tiêu T.ử Kiệt bảo hỏi thăm ?
“Vẫn là chỗ đó ạ!” Hàn Tiểu Diệp nhún vai, “Mảnh đất đối diện xưởng thực phẩm chúng em mua. Tuyến đường xưởng thực phẩm đều là nhà xưởng, nhưng đối diện bọn họ một dãy nhà dân. Em hỏi thăm một chút, là vì sống ở đây chê môi trường ở đây nên thường xuyên tìm cấp làm ầm ĩ, hiện tại bọn họ dọn lên trấn .”
“Thì là ...” Hoắc Tề gật đầu.
Hàn Tiểu Diệp: “Vâng. Mảnh đất em xác nhận một chút xem quyền sở hữu vẫn còn ở chỗ chính quyền trấn . Nếu còn, giá cả cũng hợp lý thì em chuẩn mua tay. Trại ch.ó em xem xong , cũng hẹn , lát nữa bàn giá cả xong là chuẩn làm thủ tục. Bên trại ch.ó em định làm khu nghỉ dưỡng tư nhân, còn mảnh đất đối diện... em chỗ dùng khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1527-y-tuong-cho-dau-moi.html.]
“Vị trí đó ngoại trừ mở nhà xưởng còn thể làm ký túc xá , hình như làm gì nữa. Nếu làm ăn uống thì dễ thao tác lắm.” Hoắc Tề tưởng Hàn Tiểu Diệp còn mở quán ăn nhỏ của cô nữa chứ!
Hàn Tiểu Diệp bất lực, cô cứ trói buộc với thực phẩm thế nhỉ?
“Không ! Bên xưởng thực phẩm là làm gia công đồ kho. Một là cung cấp hàng cho tiệm vịt cay của em, vì khi xưởng thực phẩm mở , tiệm vịt cay em chuẩn phát triển thành chuỗi cửa hàng. Một cái khác chính là làm kinh doanh đồ ăn vặt hướng tới các siêu thị. Bên trại ch.ó là làm thành nhà ở và khu vui chơi cho đám nhỏ. Cũng sẽ phân chia nơi chúng em thể nghỉ ngơi, làm một nơi nghỉ dưỡng tư nhân kiểu nông gia lạc, cũng công khai bên ngoài. Tức là bạn bè thiết của chúng thể tới bên ở chơi đùa.”
Cho nên Hàn Tiểu Diệp chuẩn tự vẽ bản thiết kế. Đương nhiên, cô dân thiết kế sân vườn và nhà cửa, cái vẫn tham khảo ý kiến nhân viên liên quan một chút. “Làm xong , mùa hè thể tới tránh nóng, mùa đông thể nướng thịt, sưởi lò gì đó đều !”
Hoắc Tề lập tức hứng thú: “Ái chà, đến lúc đó em để phần chỗ cho đấy nhé! Nói chừng lúc đưa nhà mà chỗ nào sẽ đến cái hội sở tư nhân kiểu nông gia lạc của em chơi một chút. Dù vẫn ở Ma Đô mà, lái xe về cũng tiện.”
“Đương nhiên thành vấn đề, em còn đang định nhờ Hoắc Tề giới thiệu cho em mấy thích động vật, tình yêu thương đáng tin cậy đây ? Dù bọn em thể ngày nào cũng ở bên nên vẫn cần chăm sóc đám nhỏ. Yêu cầu chính là tỉ mỉ, nấu cơm mà nấu ngon. Nếu mấy đứa kén ăn chịu ăn, gầy thì em sẽ đau lòng lắm.”
“Em , em mua mảnh đất định làm gì?” Vấn đề Hoắc Tề thật sự tò mò. Đương nhiên, cũng lo lắng Hàn Tiểu Diệp kinh nghiệm lừa, cảm thấy mảnh đất rẻ liền mua để chờ tăng giá. Tiêu T.ử Kiệt hiện tại đang ở Kinh Thị, là em của Lão Tiêu, chắc chắn giúp chăm sóc Hàn Tiểu Diệp !
“Em chuẩn làm chỗ đó thành chợ đầu mối, làm bán buôn! Còn về việc buôn thực phẩm buôn vải vóc hoặc buôn quần áo gì đó... hiện tại vẫn nghĩ . Dù ý tưởng ban đầu chính là như , giống như siêu thị mà Tần bọn họ đang làm hiện tại, chỉ điều bọn họ cái đó thuộc về bán lẻ, còn bên em là làm bán buôn! Đối tượng hướng tới cũng chỉ là Ma Đô mà là hướng tới ở các thành phố lân cận. Phải rằng làm bán buôn đều xe, cho nên địa điểm xa gần quan trọng, giao thông thuận tiện là .”
Cái cũng là khi Hàn Tiểu Diệp chuyện xong với Trương xưởng trưởng mới bỗng nhiên nghĩ tới. Trước đó cô chỉ mua đất cũng nghĩ làm gì? Sau nghĩ , cái thể làm thành chợ đầu mối nha! Nếu làm chợ bán buôn, đất hình chữ nhật cũng , đến lúc đó thể xây một tòa nhà năm sáu tầng. Nếu ban đầu ít thuê sạp, cô thể chỉ mở tầng một hoặc tầng hai. Đợi chợ bán buôn phát triển lớn mạnh , các tầng sẽ lượt mở ! Nếu nữa thì dù sớm muộn gì Ma Đô cũng sẽ phát triển đến đây, đất đai cũng thể nào ế trong tay , về điểm Hàn Tiểu Diệp vẫn tự tin.