Phút mốt là thiết kế xong một bộ, quá đơn giản. Chỉ là cô nhân phẩm của trở nên thấp kém như . Dù cuộc đời của bình thường đều là từng bước một. Nếu Hàn Tiểu Diệp lấy ý tưởng của , đến lúc đó thể sẽ vẽ tác phẩm xuất sắc nữa, lỡ như khiến đó ngõ cụt, chẳng cô hủy hoại cả đời ?
Tuy nhiên, sửa đổi thích hợp thì vẫn thành vấn đề, ít nhất một ý tưởng vẫn thể tham khảo một chút mà!
“Những bộ quần áo đều sản xuất hàng loạt, cho nên dù là nhuộm màu, cắt may khâu vá... cũng chỉ là công sức hơn nửa tháng của tổ thiết kế bên em thôi. Tiền lương của họ em vẫn sẽ trả đủ, nhưng những chi phí phát sinh em cũng sẽ bắt công ty quảng cáo nôn , cho nên thực cũng chẳng tổn thất gì lớn.” Hàn Tiểu Diệp suy nghĩ một chút, “Sự việc xảy , em định tìm tuyên truyền... mở rộng tầm ảnh hưởng một chút.”
Nghe Hàn Tiểu Diệp , Dương Đông kinh ngạc: “Tuyên truyền? Mở rộng ảnh hưởng?” Dương Đông thực sự hiểu chuyện thì tuyên truyền kiểu gì...
“ ! Mặc dù bản nó là tiêu cực, một là do chúng giám sát đến nơi đến chốn, hai là do bên công ty quảng cáo quản lý nhân sự nghiêm ngặt, phương án khẩn cấp cũng xây dựng , thậm chí năng lực ứng biến của các phụ trách dự án cũng theo kịp nhịp độ. Xảy chuyện, ai chịu trách nhiệm, đều đùn đẩy cho .” Hàn Tiểu Diệp thở dài, “Anh thực sự nghĩ bọn họ sẽ cho chúng một câu trả lời thỏa đáng ?”
“ mà...” Dương Đông nhíu mày.
Hàn Tiểu Diệp : “Đại học A bao nhiêu chắc chắn rõ. Bây giờ chuyện lỡ , trách nhiệm của bên công ty quảng cáo cần bàn, chịu trách nhiệm! Thậm chí chúng chủ động phanh phui sự việc , ảnh hưởng đối với công ty quảng cáo còn lớn hơn. Mà chúng khéo thể tích cực tuyên truyền cho thương hiệu thời trang của . Mười tám bộ trang phục , khi lên tin tức và các loại báo giấy, nếu công ty nào chạy theo trào lưu, sẽ bọn họ đang đạo nhái chúng ! Mà chúng vì lợi ích mà lờ chuyện . Chẳng điều thể chứng minh thương hiệu của chúng uy tín ?”
Loại chuyện kiếp cô thấy nhiều . Có những giới giải trí PR xuôi, PR ngược, quan trọng là xem ai nắm quyền chủ động thôi! Cô dùng tâm cơ nghĩa là cô ! Quan hệ công chúng mà, PR đen cũng là PR! Giống như mèo bắt chuột , quản nó là mèo đen mèo trắng, bắt chuột thì là mèo .
Dương Đông khâm phục chắp tay vái Hàn Tiểu Diệp: “Bái phục bái phục, quả hổ là mà Lão Tiêu trúng, hai đúng là một đôi hồ ly tinh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1507-chien-luoc-pr-nguoc.html.]
Hàn Tiểu Diệp : “Được , em coi như Dương Đông đang khen ngợi bọn em . Hồ ly tinh cũng mà, ít nhất đều là trai xinh gái !”
Có Dương Đông ở đây, đương nhiên là phụ trách lái xe.
“Vậy bây giờ chúng đến thẳng trường Nghệ thuật? Anh một họ hàng xa làm ở phòng tuyển sinh trường Nghệ thuật, tuy quan hệ họ hàng xa nhưng lễ tết cũng gặp mặt. Anh tìm ông họ xem tình hình thế nào . Nếu thể đường tắt thì đương nhiên là nhất, nếu cứ tìm qua từng cấp thì phiền phức lắm.”
Thực tìm quan hệ đối với Hàn Tiểu Diệp mà cũng quan trọng lắm, dù cô cũng chuẩn công khai : “Thế , cứ liên lạc với ông họ xa , sơ qua sự việc. Nếu thể liên hệ trực tiếp với phụ trách liên quan của trường, sắp xếp cho chúng gặp mặt thì chúng qua đó; nếu đùn đẩy thế nào đó... thì chúng liên hệ trực tiếp với đài truyền hình.”
Trước đó công ty công nghệ điện t.ử của Tiêu T.ử Kiệt vì chuyện điện thoại nhái mà rơi cơn bão dư luận, để giải quyết vấn đề, bọn họ đăng thông cáo báo chí mở họp báo, coi như cũng quen một trong giới truyền thông. Hàn Tiểu Diệp cảm thấy cô thể liên hệ với những , dù chuyện cũng mang tính xã hội và thời sự, liên quan đến nhân vật quan trọng nào, chắc là dễ thao tác!
Dương Đông gật đầu, lái xe sang một bên, lập tức gọi điện thoại cho họ của . Giống như Hàn Tiểu Diệp dự đoán, ông họ xa cứ đùn đẩy mãi, rõ ràng là ôm rơm rặm bụng. Dương Đông tuy thẳng nhưng cúp điện thoại xong liền mắng điện thoại một trận.
Anh Hàn Tiểu Diệp: “Có em đoán sẽ từ chối ?”
“Chuyện dễ đoán mà! Anh là họ hàng xa, lễ tết mới gặp, chứng tỏ quan hệ hai nhà cũng thiết lắm. Chuyện công ty thời trang của chúng lớn lớn, nhỏ nhỏ, nhát gan sợ hãi cũng là bình thường. Có một loại chỉ nịnh nợ vuốt m.ô.n.g ngựa, đến khi thực sự chuyện thì vững ! Hơn nữa trắng , cô sinh viên mới là sinh viên năm nhất mà thể theo đạo diễn thực tập, trong nhà chắc chắn là chút tư bản. Nói chừng sợ nhà Tiểu Lệ trả thù mới nhúng tay .”
“Mẹ kiếp! Mặc kệ . Sau tết nhất mà để bước cửa nhà họ Dương chúng , sẽ theo họ ! Quà tặng hôm nào vứt hết ngoài.”
Nhìn Dương Đông đang tức tối, Hàn Tiểu Diệp : “Cũng cần thiết thế. Hắn tặng đồ thì cứ nhận ! Hôm nào việc gì cầu nhà các giúp đỡ, cũng cứ đùn đẩy là . Còn quà cáp... lấy thì phí! Tại vứt để cơ hội nhặt về, hời cho quá?”