Phát sách mới, Hàn Tiểu Diệp nghiêm túc xem bài, ngoài việc ghi chép cũng sẽ mở rộng phạm vi kiến thức, một tài liệu và sách ngoại khóa liên quan. Bất kể mỗi ngày bận rộn chuyện gì, việc học hành cô đều sẽ bỏ bê.
Sáng sớm, Tiêu T.ử Kiệt nhận một cuộc điện thoại đến công ty. Hàn Tiểu Diệp thậm chí ngay cả tò mò cũng thèm tò mò, dù lát nữa Tiêu T.ử Kiệt nhất định sẽ kể cho cô .
" ." Bà ngoại đặt tờ báo trong tay xuống, hỏi Hàn Tiểu Diệp: "Sáng nay Lưu Phương cái gì mà phim truyền hình? Đó là ý gì ? Hướng đầu tư của các cháu mở rộng ?"
Hàn Tiểu Diệp suýt chút nữa thì phun ngụm nước trong miệng , cô ho khan hai tiếng: "Bà ngoại, bà thật liên tưởng nha! Cháu còn đang thấy bận đây , thể đầu tư phim truyền hình chứ! Hơn nữa, tiền đó nhiều, cháu xót ruột lắm."
Bà ngoại suy nghĩ một chút, chắc chắn đó nhầm: "Vậy là quảng cáo cho cửa hàng ?"
Bởi vì Hàn Tiểu Diệp mở một cửa hàng sản phẩm điện tử, bà ngoại lâu lâu qua đó xem sổ sách, giúp Hàn Tiểu Diệp xem bản thiết kế, hoặc ở nhà nghiên cứu màu sắc t.h.u.ố.c nhuộm, xưởng may bên bà ít khi đến .
"Không ạ! Là một bạn của Hoắc Tề một bộ phim về thời trang, là câu chuyện liên quan đến mẫu, cho nên chúng tài trợ một chút."
"Tài trợ?" Bà ngoại gật đầu, "Vậy điều lệ định xong ? Bà mặc dù từng phim truyền hình, nhưng bà xem mà! Diễn viên trong đó nhiều như , ngày nào cũng thường xuyên quần áo, nếu đây là phim thời trang thì quần áo chắc chắn thường xuyên hơn, cần bao nhiêu bộ quần áo đây? Khoản đầu tư và lợi nhuận thu về thể tỷ lệ thuận với ?"
Thực Hàn Tiểu Diệp tài trợ, bà ngoại liền hiểu đây là một hình thức quảng cáo, nhưng quần áo trong cửa hàng của bọn họ đều đắt tiền, mức giá của những cửa hàng bình thường thương hiệu bình dân. Cả một bộ phim xong cần đến bao nhiêu bộ quần áo chứ? Những bộ quần áo mặc qua , đó chắc chắn bán nữa!
"Bà ngoại yên tâm. Chuyện hôm nay chị Lưu Phương đến công ty sẽ liên hệ với bên đoàn phim, xem cần bao nhiêu bộ, đó mới hạch toán chi phí." Hàn Tiểu Diệp là làm ăn, tiền cũng do gió lớn thổi đến, đương nhiên sẽ để các bộ phận liên quan hạch toán cẩn thận. Cô tuyệt đối sẽ lấy tiền của làm nhân tình !
"Nếu là bạn của Hoắc Tề, cháu hỏi thử xem T.ử Kiệt quen ?" Bà ngoại quen thói lo lắng, luôn sợ con cháu nhà lừa.
Hàn Tiểu Diệp gật đầu : "Đã ạ! Dù cháu ở phương diện hiểu gì cả! Nếu là tổ chức show diễn thời trang hoặc quảng cáo thì cháu còn kinh nghiệm, nhưng phim truyền hình, cháu chỉ thể ha hả thôi! T.ử Kiệt ca ca sẽ tìm giúp cháu hỏi thăm! bên cháu cũng cho hạch toán cẩn thận, đến lúc đó cũng mức giá tham khảo để so sánh chứ đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1441-du-dinh-tai-tro-phim-truyen-hinh.html.]
"." Bà ngoại gật đầu, "Khoản đầu tư phỏng chừng sẽ ít hơn tiền cháu tổ chức show diễn , dù cháu tổ chức show diễn còn tài trợ mà! Hơn nữa... bà đoán cái chắc chắn giá sẽ cao hơn cháu quảng cáo."
"Đó là điều chắc chắn ! Quảng cáo phát tivi mới bao nhiêu giây chứ!" Hàn Tiểu Diệp nhịn than vãn, "T.ử Kiệt ca ca dạo quá bận rộn, nếu chuyện trực tiếp để giúp cháu làm, còn đỡ phiền phức!"
"Cháu thật đúng là càng ngày càng lười biếng đấy!" Bà ngoại , "Bà tình cảm của hai đứa , nhưng cháu cũng đừng chuyện gì cũng ỷ T.ử Kiệt."
"Cháu mà! Thực Hoắc Tề nghĩ đến chúng cũng là cảm thấy hiệu quả quảng cáo phát sóng trong bộ phim chắc chắn sẽ hơn hiệu quả quảng cáo tivi. Cháu đoán trung tâm thương mại hoặc những nơi khác bên họ thể cũng sẽ tài trợ."
"Dù trong lòng cháu tự chừng mực là !" Bà ngoại dặn dò xong cũng yên tâm làm việc của . Dù sự nghiệp là của bản bọn trẻ, bà ngoại xuất phát từ lập trường của bậc trưởng bối vài lời, phần còn đương nhiên để bọn trẻ tự xông pha, tự bay lượn .
Trong những ngày tháng bận rộn như , Hàn Tiểu Diệp khai giảng. Sau đó cô trở nên càng thêm bận rộn. Bởi vì từ thứ hai đến thứ sáu lên lớp, cuối tuần cô đến cửa hàng trấn giữ. May mà bà ngoại bây giờ rảnh rỗi, cũng thể làm trợ thủ cho Hàn Tiểu Diệp.
Cuối tháng ba, hôn lễ của Triệu Minh Chi và Chu Nham tổ chức đúng như dự kiến. Hôn lễ tính là hoành tráng nhưng long trọng. Bà ngoại đôi tân nhân, khóe mắt rưng rưng lệ quang.
Hàn Tiểu Diệp vội vàng lấy khăn giấy giúp bà ngoại lau khóe mắt: "Thật là! Rõ ràng lúc tìm dẫn chương trình, cháu với đừng làm hôn lễ sướt mướt như , đợi lát nữa cháu sẽ trừ tiền ."
"Nói bậy bạ gì đó!" Bà ngoại mỉm , "Bà đây là vui mừng mà!"
"Vậy cháu thể ?" Hàn Tiểu Diệp hừ hừ, "Cháu vì hôn lễ của dì cả mà bận rộn ngược xuôi bao lâu nay, gầy mấy cân đấy! Hôn lễ nếu thể làm bà ngoại vui, chẳng cháu làm công cốc ?"
"Cháu đó!"
"Đừng nữa! Bà ngoại lên sân khấu !" Hàn Tiểu Diệp đỡ bà ngoại về phía bục phía , để bà ngoại vị trí chủ tọa, nhận lễ bái của cô dâu chú rể...