Bà cụ Châu Nham cũng yên tâm: “Bây giờ năm mươi tuổi vẫn còn đang độ sung sức, các bận rộn sự nghiệp riêng là !” Nói bà quanh bốn phía: “Người đón đến ? Hay là để Kiến Quốc đưa ?”
“Không cần ạ.” Châu Nham : “Đồ đạc của cháu đều ký gửi , chỉ mỗi cái túi cần đeo thôi nên cháu bảo họ đợi ở ngoài sân bay .”
“Vậy , mau làm việc ! Chúng ở đây còn lề mề một lúc nữa!” Bà cụ càng Châu Nham càng thấy ưng ý: “Cậu lo chuyện làm ăn cũng ăn cơm đúng giờ đấy, nếu bản thích nấu nướng, lúc nào bận thể đến nhà chúng ăn.”
“Vâng.” Châu Nham xong liền về phía Triệu Minh Chi.
Triệu Minh Chi hắng giọng, đặt áo lông vũ trong tay lên hành lý: “Con tiễn Châu Nham một đoạn, quần áo !” Nói xong cũng để ý đến khác, trực tiếp kéo Châu Nham rời .
“Nhiệt độ ở Ma Đô cao hơn Đông Bắc gần hai mươi độ đấy, quần áo , em tự...”
“Sao lắm lời thế? Anh lớn thế còn nóng lạnh ?” Triệu Minh Chi giúp Châu Nham chỉnh vạt áo: “Ngược là , chắc nhiều việc lo, lát nữa lên xe quần áo luôn ! Minh Lan làm kinh doanh quần áo, mắt thẩm mỹ , quần áo em mang đến chắc chắn mặc .”
Châu Nham Triệu Minh Chi, dịu dàng : “Được.”
“Anh...” Trong mắt Triệu Minh Chi hiện lên sự lo lắng: “Em sợ em lo nên nhiều chuyện với em. Em cũng kiểu lằng nhằng, em chỉ với , em thiếu tiền, chuyện làm ăn của ... cũng đừng quá để ý.”
“Yên tâm ! Mới nghỉ lễ xong, bên em chắc chắn cũng nhiều việc, em cũng đừng để bản mệt quá.” Châu Nham nghiêm túc : “Nếu sẽ đau lòng đấy.”
“Lớn tuổi cả , hai chúng đừng đây mà sến súa nữa.” Triệu Minh Chi chiếc Mercedes đậu cách đó xa, đang dựa xe đang về phía họ: “Đó là đến đón ?”
Châu Nham đầu thoáng qua: “, em về , .”
Triệu Minh Chi : “Được, thì... gặp .”
“Minh Chi!” Châu Nham gọi giật Triệu Minh Chi đang lưng : “Anh sẽ nhanh đến tìm em.”
“Biết ! Lúc nào bận cũng thể gọi điện thoại cho em bất cứ lúc nào.” Triệu Minh Chi đưa tay lên tai làm động tác ống điện thoại lắc lắc, bỏ .
“Anh Châu, đó là chị dâu ạ?” Người đàn ông mặc áo khoác đen đeo kính râm tới.
Châu Nham vui vẻ: “, đó là chị dâu đấy. Đi thôi! Chúng mau về giải quyết hết công việc để còn kết hôn với chị dâu .”
Lúc Triệu Minh Chi , đều xong quần áo đợi bà.
“Tôi xong ngay đây.” Bà xách túi đựng quần áo chạy .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-90-thu-ngu-tieu-han-the-linh-tuyen-trong-tay-van-thu-nghe-lenh/chuong-1373-su-quan-tam-cua-ba-ngoai.html.]
Triệu Minh Cầm chuyện hai đứa con trai nhà họ Tạ hãm hại lúc ở quê, lúc còn dặn dò chúng đừng vì bà ly hôn với Tạ Thái mà xa lánh ông . Hàn Tiểu Diệp cảm thấy chuyện nên giấu dì hai. Chỉ thẳng thắn rõ ràng chuyện, mới mắc lừa.
Tạ Thịnh Văn đương nhiên cũng hiểu điều : “Mẹ, yên tâm ! Con và Thịnh Võ làm thế nào. Ngược là về Ma Đô một thời gian , bọn con nhiều chuyện với .”
Triệu Minh Cầm thần sắc của Tạ Thịnh Văn liền nhận chuyện con trai chuyện nhỏ: “Vậy , chúng lên xe ?”
“Dì hai, dì lái xe đưa Thịnh Văn và Thịnh Võ về ạ, bọn con ở đây đợi dì cả là .” Hàn Tiểu Diệp .
“Được, các con lái xe cẩn thận. Lưu Phương chuẩn một bàn lớn thức ăn , lát nữa các con tuyệt đối đừng để bụng rỗng về ăn cơm đấy nhé!” Triệu Minh Cầm dặn dò xong liền cùng hai con trai rời .
Triệu Minh Chi thu dọn xong, lái xe của Hàn chở bà cụ và một hành lý. Còn cả nhà Hàn Tiểu Diệp khéo xe bố Hàn về.
“Có xảy chuyện gì ?” Bố Hàn hỏi.
Hàn Tiểu Diệp bĩu môi: “Chuyện thì dài lắm.”
“Vậy thì ngắn gọn thôi!” Mẹ Hàn trừng mắt Hàn Tiểu Diệp: “Con rõ thì để T.ử Kiệt .”
“Con rõ?” Hàn Tiểu Diệp chỉ mũi , cạn lời trần xe.
“Có ?” Mẹ Hàn tiếp tục trừng mắt.
“Nói! Chính là nhà họ Tạ mà...” Hàn Tiểu Diệp tóm tắt ngắn gọn sự việc, chọc cho bố cô tức đến giậm chân. Hàn Tiểu Diệp vội vàng trấn an: “Bố, con giậm chân thì thôi , bố đang lái xe đấy, cẩn thận chút ạ!”
“Toàn lời thừa thãi!” Bố Hàn hừ lạnh, nhưng cũng quên oán thán: “Dượng hai trúng tà ? Sao ông thể làm chuyện chứ?”
“Trúng tà? Tôi thấy là ! Chính là trúng cái tà của nhà họ Tạ bọn họ!” Mẹ Hàn nghiến răng nghiến lợi.
“Bố giận thì cứ với bọn con ở đây thôi, xuống xe đừng lải nhải nữa nhé! Nếu dì hai sẽ vui .” Hàn Tiểu Diệp dì hai cô dù kiên cường đến , cuộc hôn nhân bao nhiêu năm tan là tan, trong lòng chắc chắn dễ chịu gì.
“Mẹ và bố con ngốc?” Mẹ Hàn lườm Hàn Tiểu Diệp một cái: “Vậy Thịnh Văn và Thịnh Võ đưa tiền bồi thường cho bà ngoại con ?”
“Con , T.ử Kiệt đoán thôi!” Hàn Tiểu Diệp nhún vai.
“Tiền là của chúng nó, đưa cho ai thì đưa chứ?” Bố Hàn vợ cả ngày suy nghĩ mấy chuyện kỳ quái gì.
“Em là đang nghĩ tiền đưa cho chị hai mà, cái gì, tưởng là em lấy đấy chứ?” Mẹ Hàn bày vẻ mặt chuẩn đ.á.n.h .