Đương nhiên là bên khách hàng phía Nam quan trọng hơn, kiếm nhiều tiền mà.
Cho nên vẫn lấy bên Lưu Trạch làm trọng.
“Được, Bảo Quốc, Trường Giang, bên vất vả hai giúp đỡ chị dâu nhiều nhé. Xong việc mời các uống rượu.”
“Anh cả, là khách sáo quá . Nếu bên xuể, em bảo vợ em đóng cửa tiệm hai ngày qua đây phụ giúp. Nhà em gì khác, chỉ là nhiều thôi.
Làm việc khác , chứ việc chân tay đều làm hết.” Vương Trường Giang chuyện.
Lưu Trạch thái độ của thì càng vui hơn.
“Không cần, thể để cả hai vợ chồng đều tới , thế thì còn thể thống gì, việc kinh doanh nhà vẫn là quan trọng nhất.”
“Vợ em ở nhà việc gì, ngày mai em bảo cô cùng đến, làm việc khác , chứ cân đo thì vẫn .” Từ Bảo Quốc ở bên cạnh một câu. Vợ làm việc chậm, trời sinh tính tình như , còn là nóng tính, hai vợ chồng tính cách trái ngược lớn.
Ngày thường đều vợ ngoài, chỉ ở nhà trông con là . Nếu bên bận, qua đây giúp một tay cũng , dù con thể nhờ trông giúp, hơn một tuổi , cũng cần b.ú sữa .
Vẫn đỡ việc.
“Cũng , để Tôn Tiểu Ni qua đây giúp mấy ngày, dùng công, bảo chị dâu em trả lương.” Dùng em dâu và dùng em trai là hai khái niệm khác , những lời vẫn nên thì hơn.
“Trả gì chứ, cô ở nhà mỗi ngày rảnh rỗi cũng việc gì làm. Chỉ là vợ em làm việc chậm, đến lúc đó đừng chê.” Mọi trong phòng làm việc đều nhanh nhẹn.
Anh một tiếng, để sự chuẩn tâm lý.
“Anh Bảo Quốc, xem kìa, chậm thì thể chậm đến chứ, việc cân đo , Thiên Lỗi đến cũng làm .” Lưu Duyệt thật.
Chủ yếu là cô cũng từng gặp Tôn Tiểu Ni, cô là như thế nào.
“Được, ngày mai để Tiểu Ni cùng đến đây, cần dậy sớm, xe buýt tới là . Anh thẻ xe buýt đây, đưa cho cô dùng .”
Hạ Quân cô em dâu xe đạp, để Từ Bảo Quốc đèo xa như cũng nặng.
Không bằng xe buýt cho tiện, tiền xe qua cô cũng thể để Tôn Tiểu Ni tự trả, tuy chỉ là hai đồng qua , nhưng nhiều ngày cũng là ít.
Cô túi lấy thẻ xe buýt đưa cho Từ Bảo Quốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-90-ca-nha-chet-tham-ta-tro-lai-de-bao-thu/chuong-263.html.]
Anh cũng khách sáo, nhận lấy.
Vương Trường Giang còn ở bên cạnh bĩu môi, chắc là chê Từ Bảo Quốc quá keo kiệt, chút tiền xe thể tốn bao nhiêu, đưa thẻ xe buýt cũng nhận ? Nếu là thì tuyệt đối lấy.
“Buổi tối còn đến nhà hàng, cùng ?” Khách hàng lớn đến, tiếp đãi ba bữa một ngày.
“Anh , các uống yên tâm. Nói cho em nhà hàng nào, các uống xong thì gọi điện em đến đón. À đúng , đón Thiên Lỗi về , cũng sắp tan học .”
Nếu Lưu Trạch ở nhà, việc đón con liền giao cho làm.
“Được, . Vào tận lớp đón là đợi cô giáo đưa ngoài?” Lưu Trạch làm việc bao giờ, hỏi một chút.
“Vào tận lớp đón, cái thẻ đưa đón cầm theo, thì cô giáo cho .” Có lẽ là lo con lạ đón , quản lý ở đây vẫn quy củ.
Trên thẻ đưa đón đều ảnh, còn địa chỉ nhà và một thông tin khác.
Hạ Quân đưa tấm thẻ ảnh của Lưu Trạch cho .
“Vậy đây, lát nữa về.” Lưu Trạch nhận lấy thẻ, vui vẻ ngân nga hát .
Khoảng mười mấy phút đón Thiên Lỗi về.
Đứa bé từ khi nhà trẻ, cũng hoạt bát hơn ngày thường ít, phòng liền gọi chạy tới đòi Hạ Quân bế.
“Mẹ đang làm việc, mùi cá, con tối nay ăn gì ?” Hạ Quân cúi vẻ một chút, chỉ ôm cổ nó, hôn lên trán nó một cái.
“Cháo kê, bánh bao thịt, con ăn hai cái! Cô giáo còn khen con nữa, con ăn giỏi, ăn khỏe, thưởng cho con một bông hoa nhỏ màu đỏ!”
Thiên Lỗi vô cùng tự hào vỗ vỗ ngực, một bông hoa nhỏ cắt bằng giấy đỏ dán ở đó, trông nổi bật.
“Thằng nhóc giỏi thật, ăn cơm sắp đuổi kịp chú !” Vương Trường Giang cũng thích đứa cháu trai lớn , đưa tay xoa đầu nó một cái.
“Chú mà ăn hai cái bánh bao ? Uổng công cao như .” Thiên Lỗi và Vương Trường Giang cũng , lễ tết đều xách đồ qua biếu.
Cho nên chuyện hề khách sáo.
“Không chuyện với chú như , lễ phép.” Hạ Quân vội vàng ngăn nó , giáo d.ụ.c con cái bắt đầu từ nhỏ.