Nói xong, cô còn thêm vài lời khích lệ tinh thần, mới bảo Hà Lệ Bình dán các quy định lên, đó to nội dung hợp đồng lao động để đảm bảo đều hiểu rõ khi ký tên và điểm chỉ.
Với tư cách là ông chủ mới, cô cũng tặng mỗi một món quà gặp mặt: mỗi năm cân thịt lợn.
Công nhân thấy tặng năm cân thịt lợn thì mừng rỡ như thể đang ăn Tết.
Nghĩ kỹ , dạo gần đây đúng là chuyện : lương nợ trả, giờ thịt mang về, xem làm cho xí nghiệp tư nhân cũng tệ.
Một thợ trẻ tuổi nhỏ giọng với bên cạnh: “Bác Bùi, cháu bảo bác mà, đừng gây chuyện. Cháu qua cửa hàng Tương Luyến của cô chủ để hỏi thăm , nhân viên ở đó bảo đãi ngộ lắm. Cô chủ cứ lễ Tết là thích phát tiền, làm còn tiền thưởng. Nghe công nhân ở xưởng Thủ đô lương cao lắm. Chúng làm đồ tơ lụa, lương chắc chắn còn khá hơn.”
Mấy thợ già vây : “Anh thật chứ?”
Người trẻ tuổi đáp: “Lừa các bác làm gì, chi nhánh đó ngay gần đây thôi, cứ qua mà hỏi. Nghe ở Hải Thành và Hàng Thành cũng cửa hàng đấy.”
Mọi tin vài phần, mấy thợ già thở dài: “Chỉ mong yên làm ăn, đừng ngày nào cũng lo ngay ngáy là .”
Người trẻ tuổi hắc hắc : “Không bác ạ. Thực nhiều nơi xưởng tư nhân trả lương còn cao hơn quốc doanh, chỉ điều là làm việc thật sự. Những như chúng tay nghề, sợ khổ, nên đổi chủ cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều.”
Nói đoạn, liếc đám cán bộ văn phòng hừ một tiếng: “Sau mấy đó mới khó sống.”
Công nhân dựa tay nghề để kiếm cơm, cán bộ dựa đầu óc và sự cần mẫn.
nếu đám cán bộ đó thực sự cần mẫn, năng lực, thì nhà máy đến nông nỗi .
Sau khi công nhân giải tán, mấy cán bộ tụ tập thảo luận xem nên ký hợp đồng .
lúc đó, Hà Lệ Bình cầm hợp đồng tới: “Xét thấy tình hình kinh doanh đây của xưởng , nên khối văn phòng chỉ ký hợp đồng thực tập ba tháng. Nếu thời gian thử việc đạt yêu cầu sẽ nhận chính thức. Ngoài , lương thử việc sẽ thấp hơn một chút.”
Vài cầm lên xem, lập tức m.á.u dồn lên não: lương còn thấp hơn cả công nhân phân xưởng.
Họ bất mãn kêu lên: “Đây chẳng là sỉ nhục khác !”
“Các vị là sai , đây sỉ nhục.” Hà Lệ Bình chẳng chút nể nang, “Công nhân phân xưởng tay nghề, bản thiết kế đưa xuống là thợ già thể cắt may ngay lập tức. Còn các vị ở đây làm gì? Ngồi uống xem báo là đùn đẩy trách nhiệm cho ? Xưởng trưởng của chúng là làm việc thực tế, nuôi kẻ rảnh rỗi. Nói thật, trả lương thử việc cho các vị là sự ưu ái của lão bản .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-999-long-nguoi-va-su-thay-doi.html.]
Hợp đồng đặt đó, ký là tùy họ.
Những ký càng , cô thể sắp xếp mới.
Tuy nhiên, trong cán bộ cũng dùng .
Tần Tương bảo Hà Lệ Bình và Lưu Tiểu Thảo thăm dò ý kiến công nhân, bản cô cũng trò chuyện với Xưởng trưởng Hải để nắm bắt tình hình. Cô tính toán trong lòng: ai thể đào tạo để dùng tiếp, ai đạt yêu cầu thì một thời gian sẽ sa thải.
Suy tính , Tần Tương tìm gặp Xưởng trưởng Hải. Ông năm nay mới ngoài 50, còn vài năm nữa mới đến tuổi nghỉ hưu, hiện giờ vẫn sẽ sắp xếp thế nào.
Qua điều tra, Tần Tương thấy Xưởng trưởng Hải tuy năng lực xuất chúng nhưng là một chính trực, tâm. Cô hỏi ông: “Xưởng trưởng Hải, thể mời ông làm Trưởng phòng Hậu cần của xưởng ?”
Xưởng trưởng Hải ngẩn : “Cô ở làm việc ?”
Tần Tương mỉm gật đầu: “Vâng, điều vị trí Trưởng phòng Hậu cần thể so với chức Xưởng trưởng. Nếu ông lựa chọn nào hơn thì cứ coi như gì.”
Có những coi trọng sĩ diện hơn tất thảy.
Xưởng trưởng Hải xong lời , mắt bỗng đỏ hoe.
“Tôi đồng ý.”
Tần Tương thở phào nhẹ nhõm: “Vậy Trưởng phòng Hải, việc hậu cần giao cho ông. Lương và đãi ngộ vẫn giữ nguyên như khi ông làm Xưởng trưởng.”
Trưởng phòng Hải kinh ngạc: “Chuyện ...”
“Cứ quyết định , hợp lý.” Tần Tương ấn tượng về ông, : “Ông cũng đấy, công nhân cũ ở đây nhiều, họ vẫn tin phục ông. Sau còn cần ông giúp đỡ để giữ cho xưởng định.”
Trưởng phòng Hải vội vàng đáp: “Đó là việc nên làm, nên làm mà.”
Sau khi Tần Tương khỏi, Trưởng phòng Hải với con trai : “Người khác cha quản, nhưng con nhất định làm việc cho thật .”
Hải Uy gật đầu: “Con ba. ba đồng ý? Thành phố chẳng sẽ sắp xếp cho ba một công việc an nhàn để chờ nghỉ hưu , hà tất vất vả thế .”
Trưởng phòng Hải mỉm : “Con hiểu . Cha nỡ rời xa cái xưởng . Tuy từ Xưởng trưởng xuống làm Trưởng phòng Hậu cần thì như giáng chức, mất mặt thật đấy, nhưng chỉ cần ở xưởng, đừng làm Trưởng phòng, bảo cha trông cổng cha cũng .”