Mọi đều bật , Tần Hải chỉ tay Mạnh Hoài Khanh: “Cậu lắm.” Nói xong liền lủi bếp.
Tần Dương thấy Tần Hải thì đắc ý: “Cho cái tội lắm miệng, giờ thì cũng đuổi đây giống em chứ gì?”
Tần Hải lườm một cái: “Anh đây là thèm chấp nhặt với các chị em phụ nữ.”
Tần Tương ở bên ngoài gọi vọng : “Nhị ca, to lên chút nữa xem nào.” Rồi cô sang khích lệ Hoàng Tú Phân: “Nhị tẩu, lát nữa về chị bắt nhị ca rửa bát một tháng cho em.”
Hoàng Tú Phân kịp lên tiếng, Tần Bảo hét lên: “Ở nhà là ba cháu rửa bát với nhặt rau mà!”
Mọi rộ lên. Tần Hải quát: “Cái thằng ranh con , tìm đòn !”
Nhìn các con vui vẻ, tâm trạng căng thẳng của Tần Bảo Điền cũng dịu nhiều. Ông lũ trẻ chạy nhảy trong phòng, với Tần Tương: “Thế thật quá.”
Tần Tương đáp: “Sau sẽ luôn như thôi ạ.”
“Ừ, sẽ như .” Tần Bảo Điền do dự một chút : “Cha định ngày mai về huyện một chuyến, tìm xem trường nội trú nào , để hai đứa nhỏ đó ở và học luôn. Cha sẽ gửi tiền cho Tần thư ký nhờ nộp học phí, con thấy ?”
Tần Tương suy nghĩ một chút: “Liệu bà đồng ý ạ?”
“Bà chắc chắn là mừng còn kịp, vì như thế bà sẽ tiết kiệm tiền để dành cho Tần Quân.”
Lời mang đầy vẻ châm chọc. Ban đầu họ định đưa tiền để Liên Phượng Anh vì nể mặt Tần Quân mà chăm sóc cho hai đứa trẻ, nhưng ngờ bà thể nhẫn tâm đến mức cho chúng ăn đủ, chỉ tích cóp tiền cho con trai. họ cũng chẳng thể gì, vì tiền họ đưa mỗi tháng là để phụng dưỡng Liên Phượng Anh.
Tần Bảo Điền : “Mười tệ đó đưa cho bà nữa, cha cũng đưa qua Tần thư ký mà nộp thẳng cho nhà trường, nộp luôn một học kỳ. Nhờ thầy cô trông nom giúp.”
Tần Tương gật đầu: “Như cũng ạ, bà chắc dám đến trường quậy phá , bà gan đó.”
“Ừ, để cha tìm xem .” Hai năm nay Tần Bảo Điền làm việc cho hai cô con gái cũng tích cóp một ít, thỉnh thoảng biểu diễn cũng kiếm thêm , trong tay thiếu tiền.
Tần Tương hỏi một câu thấy cần đưa thêm tiền nên cũng can thiệp sâu.
Mạnh Hoài Khanh lên tiếng: “Con quen ở Sở Giáo d.ụ.c thành phố, để con hỏi thăm giúp cho.”
Tần Bảo Điền mừng rỡ: “Vậy thì quá, cảm ơn con.”
Mạnh Hoài Khanh : “Cha khách khí quá.”
Mỗi thấy Mạnh Hoài Khanh, Tần Bảo Điền thấy lòng phức tạp. Trước đây ông mấy tin tưởng mối quan hệ , nhưng giờ , thực sự chẳng điểm nào với con gái ông.
Trong bếp, hai đàn ông chuẩn xong nguyên liệu, Tần Hải gọi: “Các đầu bếp ơi, đến giờ nấu cơm !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-939-ke-hoach-cho-tuong-lai.html.]
Triệu Thiến định dậy giúp nhưng Tần Quyên ngăn : “Chị đừng , cô dâu mới làm việc .”
Hai chị em bước bếp, Tần Hải , ba chị em cùng nấu nướng. Nhìn Tần Dương xào nấu điêu luyện, Tần Tương kinh ngạc: “Tam ca giờ tay nghề tiến bộ vượt bậc nhỉ.”
“Cũng tạm, học lỏm vài chiêu, làm mấy món cơm gia đình thì thành vấn đề.” Tần Dương thoăn thoắt xào rau.
Tần Tương và Tần Quyên ngược chẳng đất diễn. Tần Quyên hỏi: “Tam ca học nấu ăn là để phục vụ chị dâu đúng ?”
“Cũng hẳn.” Tần Dương đáp: “Cô nấu ăn giỏi lắm, ít khi ở nhà, lúc về nấu cho cô vài bữa cũng là chuyện nên làm.”
Tần Tương hỏi: “Mấy ngày nữa Bằng Thành ?”
“Đi chứ, .” Tần Dương lườm cô một cái: “Vợ chồng hai đúng là giống lão chủ nô Hoàng Thế Nhân, đây là kiếp làm thuê chẳng lúc nào nghỉ ngơi, về kết hôn thế là lắm .”
Câu làm Tần Tương vui: “Anh mà với Mạnh lão bản , dự án đó của em.”
“ căn hộ cao cấp đó chẳng là của hai ?” Tần Dương hậm hực: “Anh hai các cứ như thỏ ấp trứng , cứ đến là sắm một căn ở đó, ở hết ?”
Tần Tương đắc ý: “Anh hiểu , đây là bất động sản. Sau lỡ chúng em phá sản thì vẫn còn nhà để làm chủ trọ thu tiền thuê, vẫn sống sung sướng .”
Tần Dương thể hiểu nổi tư duy . Tần Tương bắt đầu "giảng bài" cho tam ca và tứ tỷ về việc giá nhà sẽ tăng phi mã, đến khi thức ăn chín thì cô cũng thuyết phục thành công hai họ.
“Vậy khi về thủ đô chị sẽ bắt đầu hỏi thăm.” Tần Quyên . Từ khi tự mở cửa hàng, cô tích cóp ít. Thủ đô đông dân, môi trường nên kiếm nhiều hơn, cô cũng mua một căn nhà mặt phố.
Tần Tương dặn dò: “Nếu mua tứ hợp viện thì cứ mua, thì tìm tiểu viện khác, bất đắc dĩ lắm mới mua nhà tập thể.”
Tần Quyên hỏi tại , chỉ nghĩ là vì diện tích lớn nên gật đầu: “Được, chị em.”
Tần Dương đang trút thức ăn đĩa cũng : “Vậy cũng mua một căn ở Bằng Thành.”
Tần Tương : “Được thôi, cứ mua dự án của Mạnh Hoài Khanh, chúng làm hàng xóm.”
Dù làm hàng xóm thì mua nhà ở Bằng Thành chỉ lời chứ lỗ, đó là điều chắc chắn. Giá nhà ở Bằng Thành tương lai sẽ chẳng kém cạnh gì thủ đô.
“Thức ăn xong các vị, rượu rót xong cả đây.” Tần Hải ló đầu cửa: “Chà, ngon đấy.”
Tần Tương trêu: “Nhị ca cũng nên học , còn nấu cho nhị tẩu ăn.”
Tần Hải trả lời mà hỏi ngược : “Thế Hoài Khanh nấu cơm cho em ?”
“Có chứ, nấu ngon lắm.” Tần Tương đáp: “Xem chỉ là nấu, đàn ông nấu ăn là hắt hủi đấy nhé.”