Nói xong, Tần Tương vội vàng chuồn lẹ.
Mễ Hồng Quân vội giữ : “Chị, đừng vội, ở ăn bữa cơm .”
Tần Tương lắc đầu: “Thôi ăn , chị sợ ăn xong mọc lẹo mắt vì xem hai đứa tình tứ mất.”
Cô mở cửa chạy thẳng xuống lầu, Mễ Hồng Quân tiễn cô tận cổng.
Vừa xuống đến sân, cô thấy tiếng trò chuyện. Từ lối của tòa nhà , cô thấy ở mảnh vườn nhỏ mà Tần Bảo Điền đang chăm sóc hai đang đó.
Một là Tần Bảo Điền, chính là phụ nữ tên Lam Đình mà cô gặp đó.
Lam Đình trông chỉ tầm ngoài bốn mươi, bảo dưỡng nhan sắc , trông dịu dàng. Bà đang cùng Tần Bảo Điền đào hố sát chân tường, vẻ như định trồng cây gì đó. Hai làm vui vẻ, hiển nhiên là chung sống hòa hợp.
Mễ Hồng Quân cạnh đến ngây : “Chú Tần 'mùa xuân thứ hai' ?”
Tần Tương gật đầu, bước tới: “Bố.”
Hai đang bận rộn đột nhiên dừng , đầu thấy Tần Tương thì chút ngượng ngùng.
“Tần Tương, con đến đấy .” Tần Bảo Điền vội buông xẻng, lúng túng con gái, giới thiệu: “Đây là cô Lam Đình.”
Tần Tương khách khí chào một tiếng: “Cháu chào cô Lam ạ.”
Tần Bảo Điền thấy thái độ của cô gì bất thường, liền tự hào giới thiệu với Lam Đình: “Đây là đứa con thứ năm của , Tần Tương. Hiện giờ con bé đang học ở Đại học Thanh Hoa.”
Khi câu cuối cùng, giọng Tần Bảo Điền tràn đầy vẻ kiêu hãnh.
Lam Đình khẽ gật đầu, giọng nhẹ nhàng: “Chào cháu, Tần Tương.”
Tần Tương gật đầu: “Chào cô ạ.”
Không khí chút gượng gạo, Tần Bảo Điền vội lên tiếng: “Đi, nhà , bố làm món gì ngon cho con ăn.”
Tần Tương lắc đầu: “Thôi bố ạ, con còn tranh thủ qua huyện Vĩnh An xem nhà máy, nhà , hôm khác con qua.”
Tần Bảo Điền gật đầu: “Cũng , con bận rộn quá. dù bận đến mấy cũng chú ý sức khỏe, đừng để mệt quá.”
Tần Tương ngoan ngoãn đáp: “Vâng, con nhớ .”
Rời khỏi đó, Tần Tương về phía căn biệt thự ở đằng xa, nhịn ghé qua dạo một vòng. Chỉ là căn biệt thự từ khi xây xong họ hầu như ở mấy, bên trong vẻ trống trải, thiếu . trong vài ngắn ngủi ở đây, cô và Mạnh Hoài Khanh những giây phút vui vẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-857-mua-xuan-thu-hai-cua-bo.html.]
Nghĩ đến Mạnh Hoài Khanh, tâm trạng Tần Tương cũng lên nhiều.
Sau đó, cô cùng Triệu Bình một chuyến đến huyện Vĩnh An. Công trình đúng như lời Mễ Hồng Quân , sắp thành. Nhà xưởng ba tầng rộng lớn và khu ký túc xá sừng sững mọc lên. Hiện tại trông vẫn còn bừa bộn, nhưng chờ sơn sửa xong xuôi chắc chắn sẽ khang trang.
Tần Tương tới trò chuyện với Giả Phú Quý một lát, khẳng định năng lực làm việc của ông.
Giả Phú Quý ngượng ngùng gãi đầu: “Đây đều là việc chúng nên làm mà.”
Nói đoạn, ông tiếp lời: “Hai ngày tới chúng sẽ dọn dẹp đồ đạc công trường rời .”
Tần Tương hiểu ý, gật đầu : “Được, sẽ bảo Giám đốc Mễ qua thanh toán nốt khoản tiền công đợt , ngoài tiền thưởng như hứa cũng sẽ phát đầy đủ.”
Sau sự cố của Lục Đại Giang , Tần Tương tìm phụ trách đội công trình để ký hợp đồng. Thay vì thanh toán theo ngày, cô chuyển sang thanh toán theo giai đoạn. Việc giúp tránh tình trạng công nhân kéo dài thời gian để trục lợi.
Giả Phú Quý mừng rỡ: “Cảm ơn Tần lão bản, cô chắc chắn sẽ phát tài lớn.”
Tần Tương dở dở , nhưng vẫn đáp: “Mượn lời chúc của ông.”
Dạo quanh một vòng trong ngoài, Tần Tương cảm thấy hài lòng. Sau khi trở về, cô liền bàn bạc chuyện với Mễ Hồng Quân.
Mễ Hồng Quân gật đầu: “Chị yên tâm, chuyện em sẽ xử lý thỏa.”
Vất vả lắm mới đến cuối tuần, Tần Tương vẫn làm việc liên tục nghỉ. Những lúc học trường ngược là thời gian nhẹ nhàng nhất đối với cô.
Chẳng mấy chốc, Mễ Hồng Quân báo việc xong xuôi. Anh cũng thực hiện lời hứa đưa đội thợ ăn một bữa thịnh soạn tại nhà hàng. Sau khi phát tiền công, Giả Phú Quý dẫn rời .
Tần Tương cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cô hỏi thêm về tiến độ của xưởng điện tử.
Mễ Hồng Quân trả lời: “Cũng cơ bản là sắp công .”
Cả hai nhà máy gần như thành cùng lúc, đây là một sự kiện lớn. Lãnh đạo huyện Vĩnh An còn đích tới tham quan, hỏi han xem cần giúp đỡ gì . Thậm chí còn nhân cơ hội nhét làm. Dù một nhà máy khi hoạt động cũng cần ban quản lý và công đoàn, họ "hỗ trợ" nhân sự.
Tất cả những lời đề nghị đó đều Mễ Hồng Quân khéo léo từ chối. Đó là mô hình của các nhà máy quốc doanh, họ định áp dụng. Giai đoạn đầu nhân sự thể ít, bộ máy thể thiện, nhưng tuyệt đối thể để những "suất ngoại giao" đó lọt . Nếu để họ , liệu nhà máy còn là của họ nữa ?
Những đó chặn ý đồ, tuy thoải mái nhưng cũng chẳng ai dại gì mà gây rắc rối cho Tần Tương. Ai cũng hiểu huyện coi trọng dự án đến mức nào, dù nhét thì vẫn tươi khen ngợi.
Tần Tương và Mễ Hồng Quân cảm thấy xứng đáng với những lời khen đó, nên cứ thế mà nhận hết.
Vài ngày , Tần Dương đích dẫn đội trang trí chia làm hai nhóm, đồng thời tiến hành thiện cho cả hai nhà máy. Gọi là trang trí, nhưng thực chất ngoài việc dây điện thì chủ yếu là sơn trắng tường. Chỉ mất hai ngày để thiện hệ thống điện nước, ba ngày đó bộ vách tường sơn xong.
Người phụ trách bên cũng tìm mấy thợ mộc giỏi để đóng cửa sổ, lắp đặt thiện và bắt đầu thông gió cho thoáng khí.