Vì suốt cả ngày nên giọng của Tần Tương bắt đầu khản đặc, chút thoải mái. Trợ lý Lưu lái xe đưa họ đến cửa hàng, Tần Tương liền lên lầu gọi điện thoại. Hai xưởng Hướng Dương Hồng và Y Mỹ đều là những làm ăn lão luyện, dù trực tiếp gặp mặt nhưng Tần Tương gọi cho Hà Thắng Nam, đầu dây bên hào hứng : “Tần lão bản, hôm nay cô buôn bán phát đạt lắm ?”
Tần Tương bật : “Cũng nhờ phúc của bà, nhưng gian hàng bên bà cũng tệ chút nào.”
Hà Thắng Nam tâm trạng : “Cũng là nhờ cô cả, nếu xưởng chúng chẳng doanh thu như .”
Phó xưởng trưởng và của khoa tiêu thụ bên đó gọi điện báo cáo thành quả, tuy rầm rộ bằng gian hàng của Tần Tương nhưng cũng khả quan, ký ít hợp đồng, hàng mang theo cũng bán gần hết, đủ để đảm bảo chỉ tiêu cho quý .
Hà Thắng Nam tiếp: “Cô gọi điện là để đặt thêm hàng đúng ? Miêu Hiểu Phượng sớm qua đây thúc giục , công nhân bên đang chia hai ca làm việc ngày đêm, tăng ca hết công suất, hậu thiên là thể chuyển thêm một đợt hàng qua cho cô.”
Tần Tương thì yên tâm hẳn, trò chuyện thêm vài câu gọi cho xưởng Y Mỹ. Lần phụ trách triển lãm là Lưu Mẫn Quân – em gái của Lưu Mẫn Hoa, còn Ngô Cương thì ở xưởng chủ trì sản xuất. Vì thời gian gấp gáp nên Tần Tương vẫn gặp họ.
Điện thoại thông, Ngô Cương ngay: “Tôi hiểu , đặt thêm hàng đúng ? Đang cho sản xuất .”
Tần Tương ha ha rộ lên, hợp tác với thông minh đúng là bớt việc, chẳng cần mở lời hiểu ý và sắp xếp xong xuôi. Nàng liền báo lượng dặn: “Giao hàng càng sớm càng nhé.”
“Rõ , rõ .”
Hội chợ thương mại diễn trong một tuần, khi ký hợp đồng, Tần Tương đương nhiên giao hàng nhanh nhất thể. Đa các hộ cá thể và tiểu thương đến tham gia triển lãm đều từ phương Bắc, phương Nam ít, nên hàng hóa ngoài đợt đang đường đến Thủ đô, còn Tần Tương tìm cách vận chuyển . Lúc mới thấy tầm quan trọng của xe cộ. thời đại , xe tải là tài sản cực kỳ đắt đỏ, tiền của Tần Tương hiện giờ để dành để mở xưởng, nàng thực sự nỡ chi tiền mua xe ngay lúc .
Thế là nàng bắt đầu nhớ tới thị trường chứng khoán Cảng Thành. Năm ngoái kiếm một mẻ quá thuận lợi khiến nàng nảy sinh ý định làm thêm một vố nữa.
Tần Tương thẫn thờ ở đó hồi lâu, mãi đến khi lên nàng mới sực tỉnh. Tưởng là Mễ Hồng Quân nên nàng đầu . Trợ lý Lưu lên tiếng: “Tần tiểu thư, Tiên sinh khi dặn đưa cô về nghỉ ngơi sớm. Thời gian còn sớm nữa, là cô về nghỉ nhé?”
Tần Tương ngẩn , gật đầu dậy: “Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-825-doi-thu-cu-xuat-hien.html.]
Trở về tiểu viện, nàng rửa mặt đ.á.n.h răng xong là lăn ngủ ngay lập tức, sáng hôm tỉnh dậy là một “hảo hán” tràn đầy năng lượng.
Đến cổng triển lãm, Tần Tương thấy một bóng dáng quen thuộc. Triệu Bình ghé sát tai nàng nhỏ: “Hình như thấy Hạ Thành Hoa.”
Tần Tương nhíu mày: “Anh đến đây làm gì?”
Triệu Bình lắc đầu, tiếp: “Hôm qua cũng thoáng thấy nhưng dám chắc, sáng nay kỹ mới đúng là . Tôi thấy cùng vài kéo mấy xe quần áo, hình như cũng tham gia triển lãm.”
Tham gia triển lãm ? Hạ Thành Hoa cũng lấn sân sang ngành may mặc ? Tần Tương lắc đầu: “Kệ , cứ coi như thấy là .”
Họ thấy Hạ Thành Hoa, và đương nhiên Na Cường cũng thấy. Chỉ điều, trong khi họ vờ như thấy thì Na Cường chủ động tìm đến Hạ Thành Hoa. Mục đích rõ ràng: bán tống bán tháo hàng của cho Hạ Thành Hoa vì cảm thấy thể cầm cự nổi nữa.
Hạ Thành Hoa như Na Cường: “Cậu tính kế thành, giờ định tính kế lên đầu ? Na Cường, cũng nên tự soi gương xem cái đầu của đủ để đá .”
Lời của khiến Na Cường cứng đờ , gượng gạo: “Hoa ca, em cũng hết cách . Tần Tương bên cho em đường sống, cứ em giảm giá là cô hạ thấp hơn, cô chịu lỗ chứ em thì . Hôm nay mà còn lỗ tiếp thì em trắng tay mất. Hoa ca giúp em một tay, là giúp em với cô một tiếng, bảo cô tha cho em . Em hứa nhập hàng từ xưởng đó nữa, gì cũng để em bán hết chỗ , ?”
Hạ Thành Hoa xoa cằm, dường như cũng đang suy nghĩ. Na Cường nghiến răng thêm: “Thật sự thì em để cho bằng đúng giá nhập, ?”
Nếu cứ tiếp tục đấu giá, lô hàng những kiếm tiền mà còn khiến cái danh dự vốn lung lay của tan thành mây khói, thực sự còn đường làm ăn.
Một lúc , Hạ Thành Hoa mới lên tiếng: “Bán luôn cả cái cửa hàng ở chợ bán sỉ cho .”
Na Cường trợn tròn mắt: “Cửa hàng ? Thế thì , em chỉ mỗi một cái đó, bán cho em lấy gì mà làm ăn?”
“Cậu thể phương Nam, Bằng Thành mà.” Hạ Thành Hoa phân tích cho : “Cứ cái danh tiếng của ở chợ bán sỉ hiện giờ , liệu còn ai dám đến lấy sỉ của nữa ? Cho dù cửa hàng là mua đứt mất tiền thuê, nhưng đống hàng tồn kho và chi phí vận hành sắp tới gánh nổi ? Thay vì ở đây c.h.ế.t , chi bằng bán quách cho tìm đường khác mà .”
Na Cường há miệng định phản bác nhưng tìm lời nào. Hắn vốn ý khi tìm Hạ Thành Hoa giúp đỡ, nhưng cũng mất cửa hàng.