Vừa dứt lời, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Miêu Thịnh tới.
Mạnh Hoài Khanh liền bảo: “Miêu Thịnh, đào tiếp , ít nhất sâu thêm gấp đôi nữa.”
Vẻ mặt Miêu Thịnh nghiêm trọng, bước tới báo cáo: “Tiên sinh, bên Bằng Thành xảy chút vấn đề nhỏ.”
Động tác của Mạnh Hoài Khanh khựng , ngay đó đưa cái cuốc cho Miêu Thịnh: “Làm xong .”
Tần Tương liếc hai , Mạnh Hoài Khanh hẳn là chuyện gì đó. Vấn đề ở Bằng Thành, chẳng lẽ là dự án tiếp theo mà từng nhắc tới gặp trục trặc? Với phận hiện tại của Mạnh Hoài Khanh, chính quyền thể nào làm khó , thì là đối thủ cạnh tranh ?
Tần Tương nghĩ mãi , thấy vẻ gì là sốt ruột nên nàng cũng hỏi thêm.
Miêu Thịnh dù đang lo lắng nhưng vẫn thành thành thật thật đào hố. Ngặt nỗi cả hai đều là những tay mơ trong việc làm nông, chẳng mấy chốc tay Miêu Thịnh cũng nổi đầy vết phồng rộp.
Tần Tương tuy từng nếm trải đủ việc đồng áng, nhưng làm nghĩa là thích làm, hai họ loay hoay, nàng cũng chẳng buồn động tay. Cuối cùng, một vệ sĩ của Mạnh Hoài Khanh vốn xuất từ nông thôn tay, chỉ vài đường cơ bản là hố đào xong xuôi.
Hai gốc t.ử đằng trồng xuống, tưới nước, lấp thêm một tầng đất nện chặt, coi như tất.
Cách đó xa thực còn một gốc nho trồng từ cuối tháng mười năm ngoái, tiếc là để đó ai chăm sóc, năm nay đến một cái mầm cũng chẳng thấy .
Tần Tương xổm xuống quan sát: “Hai cây liệu sống ?”
Mạnh Hoài Khanh khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn sống .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-821-rac-roi-o-bang-thanh.html.]
Sau khi bận rộn xong xuôi và dùng bữa tối, Mạnh Hoài Khanh rời . Tần Tương thở dài, trở về thư phòng suy nghĩ về công việc của . Xưởng may 2 Hàng Thành còn cần thiết hợp tác lâu dài, tiếp theo chỉ còn chờ tin tức từ phía Phó Thị trưởng.
Ngày hôm , Mễ Hồng Quân đích Hàng Thành một chuyến. Vừa đến nơi, gọi điện cho Tần Tương: “Tôi đến tìm thì đúng là Diêu Ngọc Phượng mặt, nhưng vị Phó xưởng trưởng tiếp . Ý của ông là đợi hội chợ thương mại trang phục mới thể giao hàng. Tôi hỏi về chuyện hàng của Na Cường thì ông bảo . Tôi cũng chẳng buồn đôi co, trực tiếp đem hợp đồng chuyện, thế mà bọn họ còn định giở trò lưu manh, trả tiền cọc.”
Tiền túi thì chẳng ai nhả , dù Tần Tương mới chỉ thanh toán đợt đầu. Chỉ cần họ cứ dây dưa, bảo là hàng giao mà chỉ là chậm một chút thì cũng khó làm gì . thị trường là , hàng xuất hiện sớm nhất mới là hàng mới, đợi đến khi cơn sốt qua mới tung thì bán cho ai?
Tần Tương lạnh: “Vậy cứ thẳng với họ, nếu thể giao hàng đúng hạn theo hợp đồng thì chúng gặp ở tòa án. Hoặc là giao hàng, nhưng chúng sẽ nợ tiền hàng của họ, tuyệt giao bao giờ hợp tác nữa. Cứ để họ tự chọn.”
Quần áo của Xưởng may 2 Hàng Thành tuy nhưng là thể thế. Ở thời đại , thứ thiếu nhất chính là xưởng may. Một nhà máy chỉ cần sản xuất sản phẩm chất lượng mà còn uy tín, tiếng lành đồn xa. Bất kể họ vì lý do gì mà đạt thành thỏa thuận với Na Cường, việc họ vi phạm hợp đồng là sự thật. Vậy thì cứ để họ mà kiếm tiền từ Na Cường, nếu Na Cường đủ khả năng mang lợi nhuận cho họ.
Cúp máy xong, Tần Tương cũng quá lo lắng. Mễ Hồng Quân chỉ tỏ là một em nhỏ khi ở mặt nàng, chứ ngoài cũng uy phong, nàng yên tâm.
Đến tối, Diêu Ngọc Phượng đích gọi điện đến, liên tục xin nàng. Tần Tương hỏi rõ ngọn ngành, Diêu Ngọc Phượng cũng bực bội: “Còn do lão Phó xưởng trưởng gây chuyện .”
Hóa năm ngoái khi tranh cử chức Phó xưởng trưởng, Diêu Ngọc Phượng chỉ kém một phiếu mà thua cuộc Chủ nhiệm Muộn lúc bấy giờ. Sau khi lên chức Phó xưởng trưởng, ông luôn tỏ thái độ với Diêu Ngọc Phượng. Biết Tần Tương là khách hàng do Diêu Ngọc Phượng giới thiệu, ông vốn chẳng ưa gì, nhưng vì đơn hàng của Tần Tương quá lớn nên dám đắc tội, nay vẫn tạm thời yên .
Năm nay, Na Cường làm cách nào mà tìm đến Xưởng may 2, qua vài thì quen Phó xưởng trưởng Muộn, thế là mới màn kịch nhằm mục đích làm khó Tần Tương. Ý đồ của Na Cường đương nhiên là chặn nguồn hàng của Tần Tương, nhưng Phó xưởng trưởng Muộn cũng ngốc, ông bên nào nặng bên nào nhẹ, nên mới đưa cái tối kiến để gây áp lực với Tần Tương. Diêu Ngọc Phượng thở dài: “Tôi đoán là ông đang đợi cô đến ' điều' tặng quà đấy.”
Tần Tương kinh ngạc: “Tôi tặng quà, ông giao hàng cho , đó giao cho Na Cường nữa chắc?”
Nàng giận đến mức bật : “Chủ nhiệm Diêu, chuyện tuy thể hiểu nỗi khổ của bà, nhưng tổn thất chịu là thật, và phía nhà máy vi phạm hợp đồng cũng là thật. Chúng quyền truy cứu trách nhiệm.”
Mặc dù pháp luật hiện hành thực sự quy phạm, nhưng hợp đồng trắng mực đen, nếu tòa, tòa án cũng căn cứ đó mà xử lý.
Diêu Ngọc Phượng vội vàng xin : “Tôi hiểu, hiểu mà. Tôi báo cáo việc lên Xưởng trưởng, ông đang bắt tay xử lý . Muộn nhất là chiều nay sẽ câu trả lời cho cô, ?”