Mệt mỏi cả ngày, hai cũng chẳng còn tâm trí mà trò chuyện, nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Sáng sớm hôm , Tần Hải xách theo túi lớn túi nhỏ đặc sản đến tiễn. Gia đình năm của Tôn Vạn Tuế cũng mặt.
Thấy nhà họ Tôn, Tần Hải ngạc nhiên, Tần Tương bèn giải thích qua một lượt. Tần Hải gật đầu: “Cũng , tỉnh phát triển hơn ở huyện nhiều.”
Tần Tương đùa: “Hay là Hai cũng cân nhắc lên tỉnh ? Mở một cái siêu thị đó cũng lắm, ngay gần khu đại học, chuyên làm ăn với sinh viên.”
Tôn Vạn Tuế góp vui: “Đến lúc đó chúng làm hàng xóm của .”
Thực lòng Tần Hải d.a.o động. Từ lúc Tần Tương lên Thủ đô ý định , nhưng bố vợ sức khỏe , rời khỏi huyện Nước Trong. Vì , khi cân nhắc kỹ lưỡng, quyết định cứ làm ở huyện một thời gian, đợi tích lũy thêm vốn liếng sẽ lên tỉnh mở chi nhánh như Tần Tương. Đến lúc công việc bận rộn, bố vợ đổi ý.
Tần Hải , c.h.ế.t: “Tạm thời cứ thế , Vạn Tuế, nếu đó mặt bằng nào rộng rãi phù hợp, báo em một tiếng nhé.”
Câu chứng tỏ thực sự động tâm.
Tần Tương siêu thị nhỏ ở huyện làm ăn khá, Hai lên tỉnh mở chi nhánh là chuyện sớm muộn. Cô bèn gợi ý: “Anh Hai, nếu mở thì nên mở quy mô lớn một chút.”
Tần Hải khổ: “Mở lớn tốn kém lắm em. Tiền thuê mặt bằng đáng bao nhiêu, nhưng vốn nhập hàng thì cao ngất ngưởng.”
“Vậy nếu em góp một chân thì ?” Với tính cách của Tần Hải, nếu bảo cho vay tiền chắc chắn sẽ nhận, nhưng nếu là hợp tác thì khác.
Tần Hải ngẩn : “Ý em là...”
Tần Tương : “Anh cũng em chủ yếu làm mảng thời trang, thời gian quản lý siêu thị. Chúng thể hợp tác, mỗi góp một phần vốn. Anh quản lý bộ, em can thiệp, chỉ nhận hai phần lợi nhuận thôi, thấy thế nào?”
Cách Tần Hải từng nghĩ tới, qua thấy cũng . Anh do dự một lát: “Để suy nghĩ kỹ trả lời em .”
Tần Tương gật đầu: “Vâng.”
Sau đó lên xe. Tần Hải dặn dò: “Đi đường chú ý an nhé.”
Xe chuẩn khởi hành, định chỗ thì thấy từ xa tiếng gọi với theo: “Chờ một chút! Chờ với!”
xe khách ở bến chạy theo giờ, tài xế chẳng quan tâm sớm muộn, xe vẫn từ từ lăn bánh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-805-bien-co-gia-dinh-va-su-tuyet-tinh.html.]
Tần Tương qua cửa sổ, thấy Liên Phượng Anh đang chạy đuổi theo đập thành xe, ánh mắt cô trầm xuống.
Cuối cùng xe cũng dừng , Liên Phượng Anh leo lên, với tài xế: “Tôi tìm , xuống ngay đây.”
Bác tài nổi cáu: “Xuống ngay ! Muộn giờ khởi hành của , xuống mau!”
Liên Phượng Anh đẩy xuống, mắt vẫn chằm chằm Tần Tương, gào lên: “Tần Tương! Con xuống đây! Mẹ chuyện với con, xuống đây mau!”
Bà làm loạn một hồi cũng tài xế đuổi xuống hẳn. Lúc Tần Hải cũng chạy tới giữ c.h.ặ.t t.a.y bà . Liên Phượng Anh vùng vẫy , chiếc xe chạy xa dần, bà bệt xuống đất rống lên.
“Tần Tương! Đồ lương tâm! Tao là đẻ của mày mà!”
Liên Phượng Anh chẳng còn chút thể diện nào, gào t.h.ả.m thiết ngay giữa bến xe.
“Các làm cho cái nhà tan nát hết , các nhẫn tâm thế hả!”
Nghe bà , Tần Hải chỉ thấy mỉa mai, mặc kệ, định bỏ .
Liên Phượng Anh thấy lóc chẳng ai thèm để ý, vội vàng bò dậy đuổi theo: “Tần Hải! Tần Hải! Con đó! Mẹ là của con, con mà còn mặc kệ , đ.â.m đầu tường c.h.ế.t cho con xem!”
Tần Hải bà , ánh mắt lạnh lẽo một chút ấm: “Mẹ đừng lấy cái c.h.ế.t dọa con. Nếu thực sự đ.â.m tường thì cứ việc, cần ở đây dọa dẫm.”
Nói xong Tần Hải bước , Liên Phượng Anh đuổi theo túm chặt lấy : “Điền Trung Mai chạy ! Nó chạy ! Nó bỏ hai đứa nhỏ mà chạy !”
Tần Hải khựng . Tuy chút bất ngờ, nhưng nghĩ đến hạng như Điền Trung Mai, chuyện dường như cũng chẳng gì lạ. Bản tính ích kỷ, làm chuyện gì cũng thấy ngạc nhiên.
Liên Phượng Anh lóc t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Sáng sớm nay nó biến mất , bao nhiêu tiền bạc trong nhà nó mang sạch. Tần Hải, và hai đứa cháu của con sống đây? Con là chú của chúng, con thể mặc kệ . Nếu cả con tù trông cậy ai!”
Vừa Điền Trung Mai bỏ , Tần Hải thực sự chút thương hại hai đứa cháu, nhưng đến câu của , chỉ thấy nực : “Cho nên giữ hai đứa nhỏ là để chúng nuôi già cho Tần Quân?”
Liên Phượng Anh chớp mắt: “Nuôi con chẳng để cậy nhờ lúc già ? Anh cả con tiền đồ, bản lĩnh, bằng mấy đứa các con, nó trông chờ con cái thì trông chờ ai? Tần Hải, hai đứa em gái con và thằng Út đều là lũ lương tâm, con là đứa ngoan nhất, con thể bỏ mặc .”
Tần Hải mỉa mai: “Vậy con quản thế nào?”
“Đương nhiên là nuôi chúng !” Liên Phượng Anh một cách hiển nhiên: “Ba đứa đều tù cả , con dâu thì bỏ chạy, con quản thì ai quản?”
Tần Hải tức đến bật : “Chúng phân gia, cũng đoạn tuyệt quan hệ với nhà đó . Về tình về lý, chúng sớm còn là một nhà. Nếu nơi nương tựa, chúng con thể phụng dưỡng , cho tiền dưỡng già, nhưng chúng con sẽ nuôi con cho Tần Quân, hiểu ?”