Còn về việc nên đầu tư những mã cổ phiếu nào, chuyện đó đợi Mạnh Hoài Khanh trở về hai mới bàn bạc trực tiếp .
Cứ thế, một tuần trôi qua nhanh chóng. Sáng Chủ nhật, Tần Tương đang định cửa hàng xem tình hình thì thấy gọi: “Tần Tương, tìm kìa.”
Sáng sớm thế ai tìm cô nhỉ?
Tần Tương ghé sát cửa sổ xuống, liền thấy một bóng hình quen thuộc. lúc đó, đối phương cũng ngẩng đầu lên, bốn mắt chạm , cả hai đều nở nụ .
Dù là sáng sớm nhưng vẫn ít thấy .
Tần Tương thấy tiếng ai đó thốt lên: “Mạnh đến kìa!”
Ngay lập tức, hàng loạt cửa sổ ký túc xá mở , vô cái đầu – thì rụt rè, kẻ thì bạo dạn – thò ngoài thám thính.
Tần Tương dở dở .
Trên đời , con luôn thiếu sức đề kháng những cái .
Đặc biệt là một đàn ông cực phẩm hội tụ cả ngoại hình lẫn sự nghiệp như Mạnh Hoài Khanh, càng là đối tượng săn đón.
Tần Tương cảm thấy tự hào, điều đó chứng tỏ mắt của cô hề tệ.
Mai Lâm ghé sát cửa sổ một cái : “Tần Tương , Mạnh trai em trai gì , giới thiệu cho bọn tớ với?”
Một đàn ông ưu tú như , nếu em thì chắc chắn cũng xuất sắc kém.
Tần Tương tủm tỉm liếc cô bạn, gật đầu: “Có, một em trai, kém vài tuổi.”
Mắt Mai Lâm sáng rực lên ngay lập tức.
Tần Tương phụt , tiếp: “ đó là con của kế , hơn nữa là gay.”
Nụ mặt Mai Lâm vụt tắt: “Con của kế thì thôi , đa kế đều là , nhất là khi họ con riêng, chắc chắn sẽ ngược đãi con chồng.”
Nụ mặt Tần Tương nhạt , lời Mai Lâm quả thực trúng.
Mai Lâm để ý đến sự đổi sắc mặt của cô, truy hỏi: “Mà gay là gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-726-dai-lao-cang-thanh-xuat-hien.html.]
Tần Tương giải thích: “Là đàn ông thích đàn ông, đàn ông yêu đương với , làm những chuyện mà chỉ vợ chồng mới làm .”
Đều là lớn cả , Tần Tương là hiểu ngay.
Quan niệm thực sự là một cú sốc đối với nhận thức của các cô, họ thể chấp nhận chuyện như .
Mai Lâm bắt đầu xoa xoa cánh tay: “Thế thì... thế thì em trai nhất là đừng kết hôn thì hơn.”
Tần Tương tán thành: “ , nếu thực sự cưới vợ thì phụ nữ đó quá bất hạnh. cũng khó lắm, dù nhà họ Khương ở Cảng Thành gia đại nghiệp đại, dù chuyện vỡ lở thành trò , dù Nhị thiếu gia nhà họ Khương là gay, vẫn sẽ sẵn sàng gả con gái đó để liên hôn thôi.”
Mấy cô gái mà thấy ghê tởm: “Nhà giàu mà làm những chuyện đáng tởm ?”
“Vì lợi ích thôi.” Tần Tương giải thích, “Họ quan tâm con cái hạnh phúc , họ chỉ quan tâm việc liên hôn sẽ mang những lợi ích gì. Thế nên chúng cũng chẳng cần hâm mộ mấy cô tiểu thư danh giá ở Cảng Thành làm gì. là họ ăn ngon mặc , giao thiệp với tầng lớp thượng lưu, nhưng ở một mức độ nào đó, họ tự do. Nhất cử nhất động đều dòm ngó, phép sai sót dù là nhỏ nhất, đến tuổi là đem liên hôn. May mắn gặp cha thì còn hỏi ý kiến, may thì cha chỉ định gả cho ai là gả cho đó.”
Đinh Hương nhíu mày: “Thế thì khác gì hôn nhân sắp đặt thời phong kiến .”
Tần Tương gật đầu: “ , bản chất là như thế. Nếu hưởng thụ nguồn lực ưu tú mà gia tộc cung cấp, thì nỗ lực vì vinh nhục của gia tộc. Hoặc là vươn lên làm lãnh đạo cao cấp của công ty để quyền lựa chọn, hoặc là ngoan ngoãn làm một con chim sơn ca trong lồng, đến tuổi thì gả . Sau khi lấy chồng, từ tiểu thư danh giá biến thành thái thái hào môn, phận đổi nhưng cuộc sống vẫn xa hoa như cũ.”
“Vậy thì họ cũng đáng thương quá.” Mai Lâm thở dài, “Chúng tuy nghèo một chút nhưng ít còn quyền tự do lựa chọn.”
Triệu Văn Na đồng tình: “Chúng là những thoát ly khỏi nông thôn nên mới quyền lựa chọn, chứ ở quê, bao nhiêu cô gái vẫn đang chờ cha sắp đặt hôn nhân đấy thôi.”
Nhắc đến chuyện , mấy cô gái bỗng thấy chạnh lòng.
Tình trạng thể đổi một sớm một chiều, các cô chỉ là những may mắn bước khỏi lũy tre làng để thấy thế giới rộng lớn bên ngoài.
Quan Ngọc Bình bên cạnh lạnh lùng lên tiếng: “Thế nên một lũ quỷ nghèo đến hai nghìn tệ cũng như chúng , đây thương hại cho những tiểu thư danh giá, những thái thái hào môn cửa bảo vệ, về nhà hầu, một cái túi xách cũng vài trăm đến cả nghìn tệ ?”
Cô giễu cợt: “Thôi dẹp , thích cuộc sống đó thì . Chồng đưa tiền tiêu xài xả láng còn về nhà, là thì cũng sướng.”
Lời khiến Mai Lâm và Đinh Hương mà thấy lọt tai, nhưng chẳng phản bác thế nào cho đúng.
Họ cũng những sẵn sàng cặp kè đại gia để cuộc sống hơn, họ khinh thường hành động đó và cho rằng sớm muộn gì những đó cũng sẽ hối hận.
họ là những đó, đối phương nghĩ gì, đang tận hưởng cuộc sống thì .
Tần Tương mặc quần áo xong, bước xuống giường, vỗ vai Mai Lâm đang ngơ ngác, : “Chúng thể suy nghĩ của khác, nhưng tớ chỉ hy vọng chị em trong phòng thể giữ vững bản tâm. Phụ nữ chúng đúng là sức lực bằng đàn ông, nhưng ở những phương diện khác, chúng chẳng hề kém cạnh. Chúng dựa sức để vững đời, khiến khác ngước và ngưỡng mộ. Một cuộc đời chỉ phụ thuộc khác thì còn ý nghĩa gì nữa.”