Chuyện cũ qua thì cứ để nó qua . Nếu thật sự còn để tâm, thể vị thế như ngày hôm nay.
Hai nhắc đến chuyện đó nữa, quấn quýt lấy , Tần Tương nồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Sáng hôm , Tần Tương dậy sớm để đến trường. Mạnh Hoài Khanh mua sẵn bữa sáng mang về. Dĩ nhiên, bữa sáng là do vệ sĩ mua, chỉ việc cửa nhận mang , nhưng như cũng là một sự tiến bộ lớn .
Sau bữa sáng, Mạnh Hoài Khanh đưa Tần Tương đến trường. Trên đường , hỏi: “Kỳ nghỉ Quốc khánh em định thế nào?”
Tần Tương đáp: “Chắc là em sẽ đưa bé Niệm và chị tư chơi loanh quanh, còn xem tiến độ trang trí cửa hàng mới, dẫn chị tư tìm mặt bằng nữa, bận lắm ạ.”
Mạnh Hoài Khanh tiếc nuối: “Vốn dĩ định đưa em biển chơi hai ngày.”
Nghe , Tần Tương cũng thấy xao lòng. Trong vài thập kỷ tới, các thành phố ven biển sẽ khai thác quá mức, cảnh sắc còn như xưa. hiện tại, biển cả tuy chút hoang sơ nhưng nước biển trong vắt, bãi cát mềm mại. Tiếc là cô rảnh, cô lắc đầu: “Năm nay chắc , nước biển cũng lạnh nữa. Để mùa hè sang năm chúng tắm biển nhé.”
Mạnh Hoài Khanh chuẩn tâm lý từ , gật đầu: “Được, cũng đang bận.”
Nghe bận, Tần Tương nhớ lời thầy hướng dẫn Lý Minh Huy từng , liền hỏi một câu: “Người nhà mua suất nội bộ ?”
Mạnh Hoài Khanh hỏi : “Em mua ?”
Tần Tương gật đầu lắc đầu: “Cũng mà cũng . Em tự mua đất xây khu tập thể cho công nhân của hơn. giờ em đủ khả năng. Còn chị tư, chị đang cần mua nhà gấp, chỗ của thì chị đợi kịp .”
“Ừ, nếu cần gì cứ với một tiếng.” Mạnh Hoài Khanh dừng một chút tiếp: “ , ở khu đó sẽ mấy căn biệt thự nhỏ, định giữ một căn để chúng ở.”
Tần Tương nhướng mày: “Mạnh lão bản cứ quyết định ạ.”
là đại gia khác, đến mua nhà đến đó. Cô thầm nghĩ, cũng như , đợi đến năm 40 tuổi nghỉ hưu, du lịch khắp cả nước, đến cũng nhà riêng để ở. Nghĩ thôi thấy tuyệt vời .
Cô đem ý nghĩ với Mạnh Hoài Khanh, bảo: “Thế thì tranh thủ kiếm tiền thôi, thì đến lúc đó nghỉ hưu cùng em thì làm .”
Cả hai đều bật vui vẻ.
Vì mối quan hệ của hai công khai ở trường, Tần Tương cũng còn giấu giếm gì nữa. Mạnh Hoài Khanh đưa cô đến tận chân cầu thang ký túc xá mới rời . Tần Tương lên lầu lấy sách vở, lúc xuống lầu thì đụng mặt Phó Vân Mai.
Phó Vân Mai thấy Tần Tương liền hừ một tiếng đầy vẻ khinh miệt. Tần Tương cảm thấy cô thật nực .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-657-ke-hoach-kinh-doanh-moi.html.]
Phó Vân Mai nghiến răng nghiến lợi: “Cô cố ý làm loại. Tôi tin thiết kế của kém đến thế.”
“Ái chà, nhận đấy .” Tần Tương mỉm : “Lúc chẳng rõ , nếu coi thường thì đừng tham gia, mà tham gia thì sẽ cho cô trượt vỏ chuối. Chẳng còn cách nào khác, ai bảo là bỏ tiền , mà thiết kế của cô chẳng là bản nhất? Nói cũng , là do cô học hành tới nơi tới chốn, khiến thấy 'khó quên' nên buộc loại thôi.”
Nói xong, Tần Tương thản nhiên bước , bỏ Phó Vân Mai phía đang bốc hỏa: “Cô đúng là đồ tư thù cá nhân!”
Tần Tương đáp: “ đấy, cô mà khiếu nại .”
Nói trắng , cuộc thi thiết kế là do cô bỏ tiền tổ chức, nhà trường cũng nể mặt cô. Cô thánh nhân đại công vô tư gì, tại bỏ tiền mua bản thảo của kẻ thù để tự rước họa chứ? Người trong học viện ai mà chẳng ân oán giữa cô và Phó Vân Mai, thầy cô lãnh đạo cũng đều hiểu cả. Hơn nữa, bản thiết kế của Phó Vân Mai cũng chỉ ở mức trung bình, dùng cũng mà dùng cũng chẳng , thì ai thèm bảo vệ cô chứ.
Đến phòng học, Quan Ngọc Bình vẫy tay gọi cô: “Dạo bận rộn gớm nhỉ.”
“Biết , tranh thủ mà làm giàu chứ.” Tần Tương , chợt nảy ý định: “ , đợi cửa hàng mới của tớ khai trương, giúp tớ một tay ?”
Quan Ngọc Bình hỏi: “Cậu tớ dẫn và các dì của tớ qua đó ?”
“ , ? Chỉ cần đến, tớ sẽ tặng mỗi một chiếc khăn lụa cao cấp.” Tần Tương tiếp: “Cửa hàng đó sắp trang trí xong , tớ định theo phân khúc cao cấp, nhưng đấy, tớ nhiều mối quan hệ trong giới đó, nên nhờ thôi. Tớ để làm công , cứ dẫn một qua là tớ trích cho hai tệ tiền hoa hồng.”
Dù Quan Ngọc Bình thiếu tiền, nhưng thấy mắt cũng sáng lên: “Được, tớ mà kiếm một trăm tám mươi tệ thì thật với bản quá.”
Tần Tương bật : “Được, nếu dẫn đến mà mua hàng, tớ sẽ trích thêm cho một tệ mỗi sản phẩm nữa.”
Tính như là ba tệ một . Quan Ngọc Bình gật đầu cái rụp: “Chốt nhé, khoản tiền tớ nhất định kiếm cho bằng .”
Mấy bạn khác thì tiếc hùi hụi: “Tiếc quá, tụi nguồn khách hàng như .”
Tần Tương sang Đinh Hương: “Cậu mà.”
Quan Ngọc Bình cũng sực nhớ : “ , đấy!”
Mấy ngơ ngác . Quan Ngọc Bình nhắc nhở: “Cậu quên , kỳ nghỉ hè tụi làm gì?”
Được nhắc, mắt Đinh Hương sáng rực lên: “Tớ hiểu ! Tần Tương, vụ tớ cũng tham gia!”
Tần Tương mỉm : “Được, nhưng tớ vẫn chốt ngày khai trương chính xác, sớm nhất cũng giữa tháng .”