Thập Niên 80: Thế Gả Quân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Đấu Cực Phẩm - Chương 504

Cập nhật lúc: 2026-05-10 03:51:16
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ác Nhân Tự Có Ác Nhân Trị

“Em lo cho nên mới theo, thực em đến từ sớm . Vốn dĩ , nhưng em thực sự lọt tai nữa, bọn họ khinh quá đáng! Rõ ràng là bọn họ để trong lòng, mà còn ăn cướp la làng, chúng chuyện bé xé to! Bố chồng ngay cả mặt em còn gặp lưng , đúng là hành vi của kẻ tiểu nhân. Uổng công ông sống đến từng tuổi mà hiểu đạo lý bằng đứa trẻ lên ba. Mẹ chồng càng giống đàn bà chanh chua, tâm địa đen tối. Bản hồi trẻ chịu khổ liền con dâu cũng chịu khổ giống . Đây là tâm lý kiểu gì ? Loại tâm lý vốn dĩ bình thường. Đáng lẽ ngày đầu tiên chúng về, bà nên chuẩn thứ chu đáo. Kết quả thì ? Lời và hành động của bà thực sự khiến em quá thất vọng! Tuấn Sinh, em chỉ là đau lòng cho , nhưng cũng khâm phục , trong một môi trường như thế mà vẫn thể trưởng thành , nhân phẩm chính trực, thực sự là hiếm . là trúc độc mọc măng ngon!” Lý Yến Ni tươi rói, dường như đang mắng hai ông bà già, mà là đang kể chuyện phiếm.

“Cảm ơn vợ khen ngợi!” Chu Tuấn Sinh thấy bố vợ cho cứng họng, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái. Không ngờ luôn nể nang, vợ thể trị một cách lợi hại như , lời nào cũng đ.â.m trúng tim đen khiến bọn họ thốt nên lời.

“Lão công, muộn , em buồn ngủ , chúng về thôi!”

“Được!”

Tuấn Sinh, mang cả cái chăn mốc meo theo, ngày mai để bà con phân xử, đây chính là vụ cá cược giữa em và chồng. Nếu em thua thì em sẽ xin .” Lý Yến Ni hờ hững , giọng điệu chút giận dữ.

“Được, vợ .” Chu Tuấn Sinh bước tới định cầm cái chăn mốc .

Chu lão đa lập tức cản , gượng gạo : “Lão Nhị, vợ lão Nhị, đừng như . Mẹ con cố ý , bà quên mất thôi. Cái chăn dùng nữa, ngày mai cha sẽ đem đốt ! Lúc nãy cha nên hai đứa như , hôm nay cha làm đồng về muộn quá nên quên mất hai đứa về. Chuyện là do cha làm đúng, sắp xếp thỏa. Đều là chuyện trong nhà, cần thiết mang cho bà con xóm làng bàn tán.”

“Ông nó , ông còn sợ hai đứa vắt mũi sạch ? Cứ để chúng nó , xem làm gì ai? Lão Nhị bây giờ ghê gớm , lấy vợ liền quên mất cha , họ gì nữa ? Cha nuôi mày lớn ngần , một tay phân một tay nước tiểu dễ dàng lắm ? Nuôi con ch.ó nó còn vẫy đuôi mừng chủ, còn mày thì ! là đồ sói mắt trắng, lúc nào cũng bênh vực con vợ . Quả nhiên sai, con gái lớn nhà họ Lý chính là kiêu ngạo hống hách, ích kỷ, tôn trọng trưởng bối, là kẻ bất hiếu. Lão Nhị, mày bản lĩnh thì cứ làm , tao xem con vợ mày định lật trời …” Tần thị thấy chồng hạ mặt con trai con dâu như liền nổi trận lôi đình!

Chát… một tiếng!

Tần thị Chu lão đa tát một cái ngã lăn đất: “Bà câm miệng cho ! Một mụ già như bà thì cái rắm gì! Cút sang một bên! Đàn ông chuyện phần của bà xen ? Nếu do bà sơ suất thì xảy chuyện rắc rối như bây giờ ?”

Tần thị tức sợ, dám thêm gì nữa vì sợ đ.á.n.h tiếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-the-ga-quan-hon-toi-vua-lam-giau-vua-dau-cuc-pham/chuong-504.html.]

“Còn mau bò dậy, đất sợ con cái chúng nó chê ?” Chu lão đa trừng mắt vợ, bực bội mắng.

Chu Tuấn Sinh đành lòng bước tới định đỡ bà dậy, nhưng bà hất : “Cút , đồ sói mắt trắng, tao dám để mày đỡ, mày cứ chăm sóc cho cô công chúa của mày !”

sợ chồng nhưng sợ con cái, đặc biệt là lão Nhị, bà càng nể nang.

Chu Tuấn Sinh đang tức giận, nhưng cũng chỉ thở dài. Bà cũng là , thể làm gì chứ?

Lý Yến Ni bước tới kéo Chu Tuấn Sinh : “Lão công, chồng cần đỡ thì thôi. Có những ỷ già lên mặt, điều! Bố chồng đ.á.n.h bà mà bà còn dám mắng một câu, đúng là đáng đời! Ác nhân tự ác nhân trị, câu ứng nghiệm lên . Chúng đừng lo chuyện bao đồng.”

Chu Tuấn Sinh gật đầu: “Được, em.”

Trong lòng hiểu rõ, dù làm gì nữa cũng thể lấy lòng bà cụ.

“Mày… đứa con dâu nào như mày ? Lão Nhị nhà tao vốn thật thà, chính là mày dạy hư . Nhà họ Chu đúng là xui xẻo tám đời mới rước cái đồ quả tạ như mày về!” Tần thị tức giận ôm ngực, chỉ tay Lý Yến Ni mắng nhiếc.

“Nương, xin nương hãy xin vợ con! Trên đời ai phép mắng vợ con, kể cả con. Con hy vọng sẽ , nếu cái nhà con sẽ bao giờ bước chân nữa.” Chu Tuấn Sinh chắn mặt vợ, c.h.é.m đinh chặt sắt .

“Mày… mày… lão Nhị, mày điên ? Vì nó mà mày cắt đứt quan hệ với chúng tao? Mày sợ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m ?” Tần thị tức điên lên, ngờ đứa con trai hiếu thảo nuôi nấng biến thành thế .

“Nếu thực sự trời đ.á.n.h thánh đ.â.m thì cứ để mặc ! con sẽ để vợ về đây chịu sỉ nhục. Ai cũng , dù là cha cũng .” Chu Tuấn Sinh thầm nghĩ hôm nay lẽ nên về.

“Giỏi lắm… mày đúng là đứa con trai ngoan của tao! Vậy tao c.h.ế.t cho mày xem!” Tần thị làm bộ đập đầu tủ.

Loading...