Sự ghen ghét và tủi giống như thủy triều dâng lên trong lòng, nháy mắt nhấn chìm lý trí của Khâu Nhiễm.
Cô lao đến mặt Hoắc Kiêu, giọng gấp gáp, mang theo chút run rẩy: “Hoắc đại ca, em chuyện với !”
Hoắc Kiêu sửng sốt một chút, ngay đó lễ phép đáp: “Đồng chí Khâu, trễ thế , chuyện gì để ngày mai hãy .”
Khâu Nhiễm bất chấp tất cả, thẳng: “Hoắc đại ca, em thích , từ lâu thích ! Anh thể ... thể cho em một cơ hội ?”
Cô còn nhẫn nại đến ngày mai. Hiện tại cô chỉ hối hận vì quá mức kiêu ngạo, rõ ràng thích Hoắc Kiêu nhưng thẳng thắn . Luôn nghĩ ưu tú như , sớm muộn gì Hoắc Kiêu cũng sẽ thích cô , chủ động tới theo đuổi cô !
Hoắc Kiêu nhíu mày, theo bản năng về phía Thẩm Nhân Nhân. Chỉ chần chờ một chút, liền duỗi tay ôm lấy vai cô, động tác tự nhiên mà mật.
“Xin , đồng chí Khâu, đối tượng. Báo cáo kết hôn của chúng nộp lên , chỉ cần phê duyệt xong xuôi, chúng sẽ tổ chức đám cưới.”
Khâu Nhiễm lời , hốc mắt nháy mắt đỏ hoe. Cô suýt chút nữa buột miệng thốt “Báo cáo kết hôn của các căn bản nộp lên”, nhưng lời đến bên miệng ngạnh sinh sinh nuốt xuống.
Cô , lời một khi , chú của cô sẽ liên lụy, hơn nữa cũng chẳng đổi gì.
Cuối cùng, cô chỉ thể c.ắ.n môi, lóc xoay bỏ chạy.
Mọi một màn , ai nấy đều biểu tình hổ.
Hỏa Lực Tập Trung gãi đầu, thấp giọng : “Chuyện ... Đồng chí Khâu chạy như , chứ?”
“Không , cô nghĩ thông suốt là . Mọi về nghỉ ngơi sớm .”
Mọi thấy thế cũng tiện thêm gì, sôi nổi cáo từ rời .
Tần Vũ cuối cùng, đầu thoáng qua Hoắc Kiêu và Thẩm Nhân Nhân. Nghĩ đến chuyện báo cáo kết hôn mà Hoắc Kiêu , đáy lòng cũng dâng lên một tia xúc động.
Anh bỗng dưng đầu, ánh mắt thẳng lăng lăng về phía Thẩm Nhân Nhân, yết hầu chuyển động, tựa hồ giây tiếp theo liền mở miệng gì đó.
Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc Tần Vũ sắp mở miệng, giọng của Hỏa Lực Tập Trung đột nhiên từ bên cạnh truyền đến.
“Tần Bài trưởng, thất thần làm gì đấy? Đi thôi, chúng cùng về!”
Tần Vũ tiếng gọi, giật hồi thần.
Anh nhanh chóng cúi đầu, che giấu cảm xúc trong mắt, thấp giọng : “Được, thôi.”
Anh thoáng qua Thẩm Nhân Nhân cuối, thấy cô đang với Hoắc Kiêu, hề chú ý tới việc còn .
Tần Vũ trong lòng trầm xuống, sự xúc động như nước lạnh dội tắt, nháy mắt tiêu tán vô tung.
Anh hít sâu một , xoay đuổi kịp bước chân Hỏa Lực Tập Trung, bóng lưng hòa màn đêm vẻ chút cô đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-ga-cho-han-tu-ran-roi-ba-nam-sinh-hai-bao-boi/chuong-67-loi-tu-choi-phu-phang-va-bi-mat-cua-em-gai.html.]
Thẩm Nhân Nhân cùng Hoắc Kiêu sóng vai sân, ngẩng đầu sườn mặt đang căng chặt của , nhẹ giọng : “Hoắc đại ca, từ chối Khâu Nhiễm mặt như chứ? Dù cô cũng là cháu gái của Đại đội trưởng...”
Hoắc Kiêu , dừng bước chân, rũ mắt Thẩm Nhân Nhân: “Nếu khả năng tiếp nhận cô thì thể cho cô bất kỳ hy vọng nào. Kéo dài càng lâu, tổn thương đối với cô chỉ càng lớn. Còn về Đại đội trưởng...”
Anh dừng một chút, tiếp tục : “Đại đội trưởng là hiểu lý lẽ, sẽ vì chuyện tư mà công tư bất phân. Anh tin ông sẽ hiểu.”
Thẩm Nhân Nhân , bất an trong lòng thoáng giảm bớt: “Nếu thì em yên tâm .”
Hai nhà, bàn ăn hỗn độn ban nãy dọn dẹp sạch sẽ. Trong bếp truyền đến tiếng nước chảy rào rào, Hoắc Phương đang bồn rửa, cúi đầu chuyên chú rửa bát.
Thẩm Nhân Nhân định bếp thì Hoắc Kiêu nhanh chân hơn một bước.
Anh bước đến bên cạnh Hoắc Phương, duỗi tay nhẹ nhàng ấn lên vai cô bé: “Phương, để rửa cho. Hôm nay em và chị Thẩm đều vất vả .”
Hoắc Phương sửng sốt, ngẩng đầu Hoắc Kiêu, khóe miệng cong lên: “Anh, em mệt, chút việc tính là gì.”
So với những việc cô bé làm ở nhà bác cả , thế là quá nhẹ nhàng .
Hoắc Kiêu ý nhượng bộ, trực tiếp đưa tay nhận lấy cái bát trong tay cô bé, ngữ khí dung cự tuyệt: “Nghe lời, để rửa.”
Nói xong liền xắn tay áo lên, lộ cánh tay rắn chắc, hiển nhiên định cho Hoắc Phương cơ hội từ chối.
Hoắc Phương lay chuyển trai, chỉ thể khỏi bếp. Vừa lúc thấy Thẩm Nhân Nhân cầm chổi quét nhà, cô bé liền chạy tới tranh việc.
“Chị, để em quét cho.”
Cô bé đưa tay định lấy cái chổi trong tay Thẩm Nhân Nhân.
Động tác chút vội vàng, khoảnh khắc cánh tay nâng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức nhăn , biểu tình mất tự nhiên.
Thẩm Nhân Nhân nhạy bén nhận sự khác thường, cộng thêm chuyện lúc nãy trong bếp, cô càng cảm thấy .
Ánh mắt cô trực tiếp dừng cánh tay Hoắc Phương, nắm lấy cổ tay cô bé, ngữ khí nghiêm túc: “Phương Phương, tay em làm ?”
Hoắc Phương giật , theo bản năng rụt tay về, nhưng Thẩm Nhân Nhân giữ chặt, cô bé thoát .
Ánh mắt cô bé lấp liếm, giọng điệu hoảng loạn: “Chị, em mà.”
Thẩm Nhân Nhân tin lời giải thích đó, động tác cực nhanh vén tay áo cô bé lên. Ngay đó, cô thấy vết thương cánh tay Hoắc Phương.
Đó là một mảng bầm tím rõ ràng, xung quanh còn sưng đỏ, giống như dấu vết dùng lực cào cấu.
Tim cô thắt , ngữ khí càng thêm nghiêm khắc: “Phương Phương, vết thương rốt cuộc là thế nào? Em thật , đừng gạt chị!”
Hoắc Phương cúi đầu, giọng lí nhí: “Chị, em thật sự , chỉ là cẩn thận va thôi, chị đừng lo...”
“Phương Phương, vết thương căn bản do va đập, là cào đúng ? Có bắt nạt em ? Ai bắt nạt em, em cho chị , chị và trai sẽ giúp em!”