Điền Tuấn vốn ít khi . Thường lắm cũng chỉ nhếch môi.
Thế mà lúc thấy cô tròn xoe đôi mắt, nhịn bật : “Anh coi là thật . Hôm qua ấn tượng với em. em là con gái, em thời gian quan sát . Khi nào em thật sự thì mới ở bên .”
Những ngón tay Thương Nhụy Nhụy vô thức siết . Cô thậm chí quên mất còn đang cầm kéo, chỉ chằm chằm : “Vậy… còn bây giờ?”
Điền Tuấn nhẹ nhàng lấy chiếc kéo khỏi tay cô nắm lấy bàn tay trắng trẻo .
Cô cúi mắt hai bàn tay đang đan . Hàng mi dài khẽ run.
Cô cao một mét bảy nên tay cũng nhỏ.
Thế nhưng đặt trong bàn tay màu đồng rộng lớn của , tay cô vẫn lọt thỏm.
Bàn tay gần như thể bao trọn lấy tay cô. Chỉ thôi cũng đủ khiến cảm thấy an tâm.
Cảm nhận sự mềm mại trong lòng bàn tay, Điền Tuấn khẽ vuốt nhẹ trầm giọng: “Là nghĩ chu . Sau sẽ thường xuyên qua đây. nếu chỉ với phận bạn bè thì khác sẽ bàn tán về em. Vì xác định danh phận vẫn hơn.”
Anh ngừng một chút tiếp: “Anh yêu em. quá trình qua loa. Phải một nghi thức đàng hoàng. Nếu sẽ là tôn trọng em.”
Nói đến đây, thấy vành mắt cô dần đỏ lên. Bàn tay còn của khẽ chạm khóe mắt cô, ngón tay lướt qua nốt ruồi nhỏ mí bất đắc dĩ : “Sao em dễ ?”
Thương Nhụy Nhụy chớp mắt, giọng nũng nịu: “Em .”
Điền Tuấn cong môi: “Cô hai mười chín bông hoa hồng tượng trưng cho tình yêu vĩnh cửu. Vì thế mượn hoa để tỏ tình. Em đồng ý yêu ?”
Đương nhiên là đồng ý.
Thương Nhụy Nhụy khẽ chạm cánh hoa hồng. Cô ngờ mười chín bông ý nghĩa như .
Một lúc , cô hít nhẹ một cái đáp khéo: “Em cũng trồng hoa cho em.”
Điền Tuấn bật : “Vậy lát nữa mua luôn. Em thích hoa gì?”
Khóe môi cô cong lên: “Em cũng thích hoa hồng. thích nhất là tường vi. Hai loại đều trồng ?”
“Được chứ. tường vi là hoa gì. Đối tượng của thể cùng mua ?”
Nghe hai chữ “đối tượng”, Thương Nhụy Nhụy siết c.h.ặ.t t.a.y khẽ lắc.
Cô cong mắt , về phía khóm hoa hồng nhạt phía xa: “Đối tượng của đồng ý . Kia chính là tường vi.”
Điền Tuấn theo chợt lúng túng.
Vậy rốt cuộc tường vi, nguyệt quế và hoa hồng khác ở điểm nào?
Bữa sáng hôm vô cùng thịnh soạn.
Hai con nhà họ Thương thiếu tiền nên từng hà khắc chuyện ăn uống.
Hôm nay con rể tương lai đến nhà, Mẫn Tú Văn càng trổ hết tài nghệ.
Trong bữa ăn, Thương Nhụy Nhụy lát nữa sẽ mua hoa hỏi cùng .
Mẫn Tú Văn làm phiền hai đứa nên lắc đầu từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-424.html.]
Điền Tuấn khuyên: “Dì ơi, dì cùng ạ. Cháu rành mấy thứ . Dì với Nhụy Nhụy chọn, cháu chỉ phụ trách xách đồ. Sau chúng sẽ sống cùng nên dì đừng ngại.”
“Sống cùng ?” Mẫn Tú Văn giật . Bà sợ nhầm.
Thương Nhụy Nhụy cũng sững sờ . Cô còn bàn với chuyện .
Điền Tuấn khẽ vỗ lên tay cô để trấn an.
Anh hai con đang lo điều gì nên nghiêm túc : “Bố cháu mất sớm. Dì với Nhụy Nhụy chỉ . Sau ba chúng nhất định sẽ sống chung. Chẳng lẽ dì ?”
Muốn chứ. Chỉ là đây bà dám nghĩ.
Mẫn Tú Văn kìm mà òa .
Bà vốn là lớn, đáng lẽ giữ thể diện. Thế nhưng bà thật sự nhịn nổi.
Bà từng nghĩ khi con gái lấy chồng, chỉ thể ở căn nhà một . Chờ khi các con rảnh mới về thăm.
Giờ con rể sẵn sàng đón về ở cùng, nỗi lo suốt nửa năm qua bỗng chốc tan biến. Sao thể xúc động.
Thương Nhụy Nhụy ôm lấy . Môi cô cũng run run.
Cô vốn thích . Vậy mà hai ngày nay vì đàn ông mà nước mắt cứ rơi mãi.
Lần , Điền Tuấn lên tiếng khuyên. Anh chỉ lặng lẽ bên cạnh chờ họ trút hết những ấm ức trong lòng.
Hôm qua nhận cả hai con đều đang cố kìm nén. Chỉ khi , con mới thật sự nhẹ nhõm.
Quả nhiên khi xong, tinh thần hai con lên rõ rệt. Như thể phía hy vọng.
Lúc chuẩn ngoài, họ còn tâm trạng trang điểm .
Nửa năm qua vì đủ điều lo lắng, quần áo sặc sỡ hai con cũng dám mặc.
“Cảm ơn .” Nhân lúc phòng lấy đồ, Thương Nhụy Nhụy mặc chiếc váy hoa nhỏ màu hồng, mỉm với đàn ông bên cạnh.
Điền Tuấn nắm lấy tay cô: “Sau cần cảm ơn với .”
Thương Nhụy Nhụy ngước . Có lẽ vì yêu nên thứ đều trở nên dịu dàng.
Cô thấy chỗ nào cũng .
Chỉ cần thôi cũng đủ khiến lòng cô vui đến lạ.
Cô một lúc lâu. Càng tim càng mềm .
Cuối cùng cô nhịn , kiễng chân lên nhanh như cắt hôn “chụt” một cái lên cằm .
Hơi thở Điền Tuấn khựng . Vành tai nóng bừng.
Anh cô với vẻ dám tin. Đây là ngay cổng nhà. Cửa lớn còn đang mở toang.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Thế nhưng nụ hôn mềm mại thoáng qua khiến cổ họng khô khốc.
Anh khẽ nuốt nước bọt. Ánh mắt như ý thức riêng, chậm rãi dừng đôi môi đỏ thắm của cô.
“Ôi trời. Cái đầu , lâu ngoài nên quên quên mất . Đi thôi.”