Thấy đồng ý, Điền Mật tinh nghịch: “Cháu phản đối chuyện đính ước. Vậy là thấy Nhụy Nhụy hợp đúng ? Khi nào định rõ?”
Điền Vũ cũng hề hề sang.
Điền Tuấn mất tự nhiên, đưa tay sờ mũi lảng sang chuyện khác: “Cô hai ơi, con gái thường thích hoa gì ạ?”
Lúc Đường Thanh Thanh mặt rằng và Thương Nhụy Nhụy là một đôi, phủ nhận. Danh phận coi như định.
trong lòng vẫn nghĩ, những chuyện cần một hình thức đàng hoàng. Đó là sự tôn trọng dành cho cô.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“Cháu định tỏ tình ?” Điền Mật hỏi thẳng.
Anh khẽ hắng giọng: “Cô thích hoa.”
Nghe , Điền Mật trêu nữa mà nghiêm túc đáp: “Hoa hồng . Loài hoa tượng trưng cho tình yêu. Nghe nguồn gốc thể truy về thời thần thoại Hy Lạp cổ đại. Thật thì dì rõ. chú út cháu trồng cho Nam Kiều nửa vườn hoa hồng đấy. À mà ở Bắc Kinh mùa hoa bắt đầu từ cuối tháng năm. Bây giờ chắc vẫn kịp đợt cuối.”
Điền Tuấn trầm ngâm. Nếu tự trồng thì chắc chắn kịp.
Hơn tám giờ tối.
Sau khi đưa các cô về đơn vị tứ hợp viện, Điền Tuấn ghé qua nhà chú út.
Điền Hướng Dương mở cửa. Nhìn đứa cháu cao lớn ngoài, ngạc nhiên: “Giờ mới sang ?”
Điền Tuấn trả lời ngay mà thò đầu trong sân.
Thấy , Điền Hướng Dương mắng: “Cháu nghĩ gì thế? Giờ Nam Kiều ở đây .”
“Cháu tìm thím út.”
“Vậy cháu tìm gì?”
Anh đáp mà thẳng sân.
Đến chỗ khóm hoa đỏ rực mới dừng cúi xuống quan sát: “Đây là hoa hồng ạ?”
Những bông hoa tươi đến mức như sắp nhỏ giọt. Quả thật .
Chỉ là phân biệt nó khác gì với nguyệt quý.
Điền Hướng Dương bất ngờ: “Ừ. Hoa hồng đấy. Sao tự nhiên cháu quan tâm cái ?”
Nghe xác nhận, Điền Tuấn thẳng thẳng: “Chú út cho cháu mười chín bông .”
“Hả?” Điền Hướng Dương lập tức xù lông.
“Không cho.”
Đùa . Cả vườn hoa tự tay trồng cho đối tượng của . Sao thể để khác mang . Cháu ruột cũng .
“Vậy hai mươi mốt bông?”
“Nằm mơ.”
“Ba mươi ba bông?”
“Cút… À khoan.” Anh chợt phản ứng.
“Cháu lấy hoa làm gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-422.html.]
Mười chín, hai mươi mốt, ba mươi ba. Đều là những con tượng trưng cho tình yêu mà chị hai từng với .
Chẳng lẽ buổi xem mắt hôm nay thành công ?
Nhanh ? Năm ngoái với Nam Kiều quen còn mất một hai tháng. Đến giờ bố vợ tương lai vẫn mắt .
Trước mặt chú út, Điền Tuấn giấu giếm: “Ngày mai cháu tỏ tình. Cô thích hoa. Trồng kịp nên cô hai bảo chỗ chú .”
Nghe , Điền Hướng Dương trong lòng cũng vui. Cháu lớn cuối cùng gặp thích.
Chỉ là sang cả vườn hoa, khỏi xót của.
Đột nhiên nhớ điều gì đó, liền vỗ vai cháu: “Hoa hồng ở đây nhất. Sáng mai chú dẫn cháu sang vườn bố vợ chú cắt. Ông mới là cao thủ trồng hoa. Chú còn học dài dài. Đã tỏ tình thì dùng hoa nhất chứ. Cháu thấy đúng ?”
Điền Tuấn: “…”
Bên tường, ông Vệ Thừa bỗng hắt xì một cái.
Sáng hôm .
Điền Tuấn ngủ nhà chú út. Vừa tỉnh dậy nhớ ngay đến chuyện hoa hồng.
Điền Hướng Dương làm . Ai bảo là chú út chứ. Muốn cháu thuận lợi rước mỹ nhân về thì đành dày mặt sang nhà bên cạnh.
Khoảng mười phút , ôm một bó hoa hồng đỏ rực .
Đi cùng còn Vệ Nam Kiều.
Điền Tuấn đang quét sân.
Thấy hai , bước nhanh tới, lễ phép chào thím út tương lai hỏi chú: “Nhanh ạ?”
Điền Hướng Dương để ý đến . Trong mắt lúc , đứa cháu chính là chủ nợ tới đòi hoa.
Vệ Nam Kiều giải thích: “Bố cô tập thể d.ụ.c . Mấy bông cô cắt giúp. Không cháu định tặng ? Bọn cô cắt thêm ít hoa phụ để bó cho .”
Điền Tuấn gật đầu. Anh nhớ ở hải đảo, mỗi cô hai nhận hoa của dượng hai đều thích tự tay cắm .
Theo lời cô, đó gọi là nghệ thuật cắm hoa.
Anh hiểu nhiều về nghệ thuật. con gái thích thì sẵn sàng học. Dù cũng sắp đối tượng .
Thời buổi giấy gói hoa chuyên dụng nhưng cũng .
Ba cùng xử lý bó hoa. Trước tiên họ tỉ mỉ tước gai cành. Sau đó dùng một mảnh vải mỏng nhúng nước quấn chặt phần gốc những cành hoa xếp gọn với .
Cuối cùng, bên ngoài lớp vải mỏng quấn thêm một vòng dây gai nhỏ để cố định.
Thành phẩm quá tinh xảo nhưng nét mộc mạc riêng. Ít nhất cả ba đều cảm thấy hài lòng.
“Xong , nhanh .” Thu dọn xong, Điền Hướng Dương cất kéo lập tức đuổi khách.
Vệ Nam Kiều bất lực đ.á.n.h nhẹ tay : “Anh gấp cái gì chứ. Tiểu Tuấn còn ăn sáng. Mẹ em làm phần… khụ… phần của .”
Cô mới mười chín tuổi. Bảo cô gọi một đàn ông hơn năm tuổi là “Tiểu Tuấn” thôi thấy ngượng miệng.
Điền Tuấn lắc đầu. Anh sợ để lâu hoa sẽ héo nên : “Thím út ơi, cháu ăn ạ. Cháu đây. Chuyện hoa hôm khác cháu sẽ sang cảm ơn tận nhà.”
Nói xong, đàn ông cao lớn nâng niu bó hoa trong tay nhanh chân rời .
Vệ Nam Kiều đỏ bừng mặt. Hai tiếng “thím út” mà hổ.