Huống chi cho dù thỉnh thoảng mượn dùng thì . Tự bỏ tiền xăng là . Tổ chức đồng ý, đến lượt ngoài nhiều lời.
Chỉ là ba cô cháu họ Điền hôm nay là khách. Lại là đầu tới nhà đối tượng xem mắt. Dù tức đến cũng tiện cãi vã nên đành nuốt xuống.
nhà gái nhịn thì Mẫn Tú Văn nhịn nổi. Bà còn tức bằng việc con gái cố ý phá chuyện.
Bà vốn hiền hòa nhưng tính khí.
Bà kéo con gái đang định tiến lên lưng bước lên .
Thế nhưng cả đời nho nhã, đang dạy học ở trường Mỹ thuật, đến lúc thật sự mắng , bà mới phát hiện quen lời nặng nề. Kết quả là kịp mắng ai tức đến run.
Thấy , Đường Thanh Thanh xắn tay áo lên. Bà kéo hai con phía chống nạnh quát lớn:
“Bà linh tinh cái gì đấy? Xe là của nhà . Bà tận mắt thấy họ phá góc tường ? Mồm miệng sạch sẽ cho . Với dù mượn thì . Người tự trả tiền xăng, liên quan gì đến bà? Bà là cái thá gì mà xen ?”
Bà một nghỉ: “Vừa nãy đừng tưởng thấy. Cái mũi bà cứ hít hít mùi xăng. Không bà bảo phá góc tường ? Có giỏi thì đừng ngửi. Giả tạo thôi.”
Một tràng như s.ú.n.g liên thanh khiến Vương Mai đỏ bừng mặt, một câu cũng cãi nổi.
Thật bà dám cãi. Ai cũng chồng Đường Thanh Thanh là lữ trưởng.
Hơn nữa chính Đường Thanh Thanh cũng cố ý để xung quanh điều đó.
Nhờ mà bao năm nay những kẻ nhòm ngó nhà họ Thương đều dè chừng.
Thương Nhụy Nhụy nhân cơ hội thêm: “Vừa nãy bác Vương còn bảo Tiểu Tuấn bằng cháu trai học g.i.ế.c lợn nhà bác .”
“Cái gì?” Đường Thanh Thanh trừng mắt.
“Tiểu Tuấn nhà là sinh viên đại học trường quân đội. Bà cái gì mà . Nhụy Nhụy nhà đối tượng . Tiểu Tuấn cũng nhà. Hai cửa riêng biệt. Cháu bà điểm nào bằng? Đừng tưởng bà tính toán gì.”
Bà tiếp tục một hồi. Lần Vương Mai chịu nổi nữa, chỉ cúi đầu chuồn mất.
Bà thể . Đánh thì dám, mắng cũng xong.
Huống chi tâm tư nhòm ngó nhà vạch trần mặt bao , ở chỉ thêm mất mặt.
Mấy bác gái còn cũng lượt kiếm cớ rời .
Chuyện ầm ĩ nhanh lan khắp khu. Ai cũng con gái lớn nhà họ Thương đối tượng.
Người là lính, là sinh viên đại học. Không chỉ nhà riêng mà nhà bên còn xe nhỏ.
Còn Thương Nhụy Nhụy và Điền Tuấn thì cạnh , nhất thời ngại đến mức dám thẳng.
Màn náo động ít nhiều cũng ảnh hưởng đến tâm trạng.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Đặc biệt là Mẫn Tú Văn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-421.html.]
Hiểu con ai bằng . Bà con gái thật sự tình ý với Tiểu Tuấn.
Bà lo những chuyện sẽ làm bên nam để bụng nên cứ thấp thỏm yên.
Để bà yên tâm, nhà họ Điền cố ý ở thêm một lúc.
Mãi đến gần bốn giờ chiều mới dậy xin phép về.
Trước khi , Điền Tuấn còn chủ động hẹn cô ngày mai gặp .
Trên đường về, tâm trạng ba cô cháu họ Điền khá .
Điền Vũ và Điền Mật trò chuyện. Điền Tuấn chủ yếu lắng , thỉnh thoảng đáp vài câu.
“Nghĩ đến cảnh của Nhụy Nhụy mà chị nhớ đến con hai hồi .” Điền Vũ thở dài.
“Hay là bảo con bé ghi mấy nhà gì , đến từng nhà chuyện một cho họ chừa?”
Bà rõ nhà họ Thương bao nhiêu tài sản nhưng nhòm ngó cũng ít.
Hai con giữ khối gia sản chẳng khác nào trẻ con ôm vàng.
Điền Tuấn lắc đầu: “Không cần ạ. Cháu qua nhiều một chút là . À cô hai, để tiện thì dạo cháu ở tứ hợp viện bên . Gần nhà họ Thương hơn.”
Điền Mật gật đầu: “Tối nay cháu về đơn vị . Lát nữa lái xe về đây. Gần đây xe để cháu dùng.”
“Không cần ạ. Cháu xe đạp là .”
“Xe đạp bất tiện lắm.” Điền Mật xua tay.
“Nhà cháu còn thiếu nhiều thứ. Nồi niêu bát đĩa và đồ sinh hoạt hai đứa tự mua sẽ hơn. Có thể dẫn Nhụy Nhụy cùng. Con bé học mỹ thuật, mắt thẩm mỹ chắc chắn . Mua theo thứ nó thích. Có xe cũng tiện hơn.”
Điền Tuấn vẫn còn chần chừ.
Điền Mật bật : “Cháu đừng nghĩ nhiều như . Cô dùng xe lúc nào mà chẳng . Dượng hai của cháu ở đơn vị cấp xe . Không thiếu chiếc .”
Nghe thế, hàng mày mới giãn : “Cháu cảm ơn cô hai.”
“Khách sáo với cô làm gì.” Điền Mật xua tay chợt nghĩ điều gì đó.
“Chúng tiện từng nhà gõ cửa. đợi cháu với Nhụy Nhụy chính thức yêu , thể gọi Tâm Tâm, Tuyết Tuyết với cả chị Nam sang nhà họ Thương ăn một bữa cơm coi như đính ước. Lúc đều lái xe sang. Không cần cố ý phô trương nhưng uy thế tự nhiên sẽ dựng lên.”
Bà tiếp với giọng thản nhiên: “Có những lúc chỉ bắt nạt kẻ yếu. Mình đủ cao thì mấy thứ yêu ma quỷ quái sẽ tự kiêng dè.”
Vài chiếc xe quân đội thời đủ như một chiếc ô che chắn .
Điền Vũ vỗ đùi: “Ý đấy.”
Điền Tuấn xong tuy chút ngượng nhưng vài giây cân nhắc vẫn gật đầu.
Anh mù quáng. Anh cũng thể bảo đảm lúc nào cũng ở bên cạnh cô.