Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 420

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:06:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ví dụ như lúc . Nghe hỏi, cô liền liệt kê một bảy tám loại bánh thích.

Cuối cùng, hai má ửng hồng, cô như trêu: “Anh hỏi kỹ là định mua cho em ăn ạ?”

Điền Tuấn khẽ nhếch môi. Ánh mắt thẳng cô: “Ừ. Sau mua cho em.”

ngờ thẳng thắn như . Cô sững một lát mặt nóng bừng.

Anh ý gì?

nghĩ đến chuyện hai thể chính thức ở bên ?

Hay là…

“Tú Văn ở nhà ?”

Ngay lúc lòng cô đang đầy những suy đoán ngọt ngào, ngoài cổng vang lên tiếng gọi. Lần chỉ một .

Thương Nhụy Nhụy và Điền Tuấn tới giữa sân thì thấy mấy khuôn mặt quen thuộc bước .

“Đều là hàng xóm nhà em.” Cô khẽ .

Trong lòng cô thở dài. Hôm nay lẽ nên dẫn về nhà.

Thời gian mập mờ hiếm hoi của hai chen ngang.

Lỡ làm chán thì ?

Cô ghét nhất là kiểu tò mò quá mức.

cũng thể đuổi ngoài.

Thế là thời gian riêng tư của hai trẻ lập tức bảy tám bác gái chiếm mất.

Khác với bác Mỹ Phụng, những chẳng hề khách sáo.

Họ tự kéo ghế xuống vây hai thành một vòng, thi hỏi dồn:

“Nhụy Nhụy, đây là ai ? Chưa từng thấy bao giờ.”

“Còn hỏi ? Đối tượng chứ gì nữa. Cậu thanh niên quê ở ? Làm nghề gì?”

“Là lính đúng ? Một tháng bao nhiêu tiền? Có bằng công nhân ?”

“Lính thường thì chẳng bao nhiêu . Nuôi còn khó.”

“Nhụy Nhụy , bác cháu. Cháu tìm đối tượng như thế , cháu ? Nói thật, thằng cháu trai đang học việc ở lò mổ nhà bác còn hơn lính đấy. Bao nhiêu cô gái mong mà .”

Lời dứt, đều với ánh mắt khó tả.

Người đó là Vương Mai, sống ở con phố phía .

Nhà bà cũng là tứ hợp viện nhưng bốn năm hộ chen chúc chung một sân.

Cả bốn đời hơn chục miệng ăn co cụm trong căn nhà chừng ba mươi mét vuông.

vẫn luôn tìm một căn nhà rộng hơn.

Vì thế bà nhắm nhà họ Thương.

Bà một lòng giới thiệu cháu trai đang học việc ở lò mổ cho Thương Nhụy Nhụy.

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

Theo bà, cháu trai sắp nghề. Sau ba ngày hai bữa thịt ăn là điều kiện lắm .

Nếu việc thành, với tư cách cô ruột và mai mối, bà ở nhờ một gian nhà cũng hợp lý.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-420.html.]

Giờ thấy “miếng mồi” sắp tuột khỏi tay, bà đương nhiên mắt lính bỗng nhiên xuất hiện .

Nụ mặt Thương Nhụy Nhụy dần nhạt .

Cô còn từng hỏi lương của Điền Tuấn là bao nhiêu. Người mắt lấy tư cách gì mà chê bai?

Bề ngoài cô dịu dàng nhưng tính cách hề yếu đuối. Cô đang định mở miệng phản bác.

lúc đó, ngoài cổng vang lên tiếng xe ô tô.

Điền Tuấn dậy.

Anh vốn cao lớn. Khi lên, hình càng thêm áp lực. Gương mặt lạnh khiến bầu khí lập tức đổi.

Vương Mai cảm thấy da đầu tê dại. Bà khẽ nhích , yên. Bà sợ nắm đ.ấ.m như bao cát sẽ rơi xuống đầu .

Đang lúc bà phân vân nên rút lui tiếp tục cãi, Điền Tuấn chỉ khẽ gật đầu với nhanh chóng bước ngoài.

“Sao thế?” Có sang hỏi Thương Nhụy Nhụy.

“Bị chúng chán ?”

Nghe tiếng xe, cô cũng dậy.

Cô cố nén : “Chắc cháu và về ạ.”

Nói xong, cô cũng bước nhanh cổng.

“Ơ, về sớm ?”

Các bậc trưởng bối khi ăn trưa thấy nắng gắt nên cùng .

Ai ngờ hai trẻ chơi mà vẫn ở nhà. Điền Vũ cháu trai với vẻ trách móc.

Điền Tuấn sờ mũi, phản bác. Anh đưa tay xách giúp đồ đạc.

Thương Nhụy Nhụy vội chạy giải thích: “Là cháu ngoài ạ. Sao các bác chơi thêm một lát?”

Vừa , thái độ của Điền Vũ lập tức đổi.

Bà kéo tay cô, tươi : “ . Nắng thế da con gái dễ cháy lắm. Đi thôi, để Tiểu Tuấn xách hết. Chúng nhà .”

Điền Mật ở ghế lái cũng theo: “Mọi . Em ở cùng Tuấn sắp xếp đồ.”

Là vãn bối, Thương Nhụy Nhụy tiện thật sự nhà . Cô càng ngại yên nên vội bước tới phụ giúp xách đồ.

“Ôi, xe nhỏ ở thế?”

Thời buổi xe tư nhân hiếm.

Người Bắc Kinh quen gọi là xe nhỏ. Mấy bác gái còn khỏi cửa thấy chiếc xe nên lập tức tò mò.

Mẫn Tú Văn tính tình ôn hòa.

đó những chê bai “con rể tương lai” của nên chỉ giải thích: “Xe của cô Tiểu Tuấn đấy ạ. Đưa về tiện thể sang nhận cửa.”

Tiểu Tuấn là ai thì một cái cũng hiểu.

Nghe , mấy bác gái đều lộ vẻ kinh ngạc. Sau đó ánh mắt họ đồng loạt chuyển sang Vương Mai, biểu cảm đầy ẩn ý.

Vương Mai vẫn cố ưỡn lưng, cứng miệng : “Có gì ghê gớm chứ. Biết mượn ở đó. Lỡ là xe công dùng riêng thì . Thế chẳng phá góc tường xã hội chủ nghĩa ?”

Câu dứt, khí liền trầm xuống.

Dù bây giờ cảnh khá hơn nhưng ai dám ngày mai sẽ chính sách mới. Chụp mũ như thực sự độc miệng thiếu suy nghĩ.

Điền Vũ mà trong lòng bốc hỏa. Chiếc xe vốn là xe cũ do tổ chức thưởng cho em hai vì cống hiến. Vậy mà qua miệng khác thành xe công dùng riêng.

Loading...