Tuy vẫn hỏi:
“Em thích hoa ?”
Khóe môi Thương Nhụy Nhụy cong lên:
“Phần lớn con gái đều thích ạ.”
Nghe , thêm mà chỉ gật đầu. Sau đó lấy tấm vải dày gấp sẵn trong tay, buộc cẩn thận lên yên xe đạp.
Buộc xong, bước qua lên xe. Chân dài chống xuống đất giữ thăng bằng hiệu:
“Lên .”
Thương Nhụy Nhụy tấm đệm vải tạm thời buộc lên yên , ý nơi khóe môi giấu nổi.
Khi nghiêng lên xe, cảm nhận lớp vải mềm bên , đôi mắt ẩn vành mũ cong lên như trăng non.
Chiếc xe lăn bánh.
Tà váy bay nhẹ trong gió.
Cô một tay bám yên xe, một tay giữ mũ. Giọng cô khẽ ngân nga một điệu hát nhỏ.
“Nhà em rẽ hướng nào?” Đạp một đoạn, dù rõ vì cô vui đến , khóe môi Điền Tuấn cũng bất giác nhếch lên.
“Ra khỏi ngõ thì rẽ trái ạ.”
Đi bộ mất nửa tiếng nhưng đạp xe chỉ mười lăm phút là tới.
Quán mì quả thật đơn sơ hơn tưởng. Không mặt tiền đúng nghĩa. Trên bức tường chỉ khoét một ô cửa sổ lớn. Bên trong sân là chỗ nấu mì. Tô mì chuyền ngoài qua ô cửa .
Sát góc tường kê bốn chiếc bàn vuông và vài ghế dài.
Đang giờ trưa nên mùi xương hầm thơm lừng lan khắp nơi. Khách quen kín gần hết chỗ.
Từ xa thấy tình hình, Thương Nhụy Nhụy nhắc khẽ:
“Mình ăn xong hãy về nhà em nhé. Mì nhà bác Từ định lượng. Hôm nay đông khách, lát nữa khi hết.”
“Ừ.” Điền Tuấn đáp đạp thêm vài vòng. Anh dừng xe gốc cây lớn đối diện quán.
Cô nhảy xuống. Đợi dựng xe xong, hai cùng về phía quán.
Quán mì Từ Ký ở vị trí hẻo lánh. Người đến ăn phần lớn là dân quanh vùng.
Hai con nhà họ Thương đang nhiều kẻ nhòm ngó nên cũng xem như “nhân vật nổi tiếng” trong khu.
Thấy Thương Nhụy Nhụy cùng một quân nhân cao lớn, ít thêm mấy .
Vợ bác Từ là một bà lão ngoài sáu mươi tuổi, luôn ngoài tiếp khách.
Thấy cô, bà hiền:
“Nhụy Nhụy đến . Vị là?”
Cô mím môi:
“Bạn cháu ạ.”
“Ồ, bạn lắm.” Bà lão tủm tỉm.
“Cậu thanh niên trai thật.”
Ánh mắt bà tinh lắm, nhận bầu khí giữa hai trẻ.
Tuy bà cũng hỏi thêm.
Bà hỏi họ ăn bao nhiêu mời xuống.
Chỗ hạn. Hai chung ghế dài và chung bàn với khác.
Trùng hợp , cùng bàn còn Cao Lan, nổi tiếng nhiều chuyện trong vùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-418.html.]
Thương Nhụy Nhụy chuẩn sẵn tâm lý hỏi han. Thực cô cố ý dẫn tới đây.
Chỉ cần xuất hiện một , quá hai ngày cả khu sẽ cô đang quen một quân nhân.
Cô làm để ép buộc Điền Tuấn. Cô chỉ răn đe những kẻ đang dòm ngó con cô.
Gặp Cao Lan ở đây càng thuận tiện. Với tài khắp nơi buôn chuyện của bà , đến nửa ngày tin đồn lan .
Có lẽ vì khí chất của đàn ông bên cạnh quá lạnh lùng nên cho đến khi hai ăn xong và trả tiền, Cao Lan cũng dám mở miệng hỏi. Bà chỉ lén lút đ.á.n.h giá họ.
Khi lên xe, Thương Nhụy Nhụy khẽ mân mê tay áo:
“Anh giận ?”
“Không giận.” Điền Tuấn đáp.
Trong lòng chỉ thấy xót cho cảnh của cô.
“Anh em hỏi gì ạ?”
“Biết.” Anh ngắn gọn.
“Em đừng nghĩ nhiều.”
Quả nhiên vẫn dịu dàng đến .
Khác hẳn với cô. Dù bề ngoài mềm mại thế nào, trái tim cô cũng dần trở nên cứng rắn vì dồn ép quá lâu.
Cô cụp mi xuống. Nếu chắc rằng sẽ thích đàn ông , lẽ cô dám đến gần.
Chỉ cần tình cảm một chút vẩn đục, cô cũng sẽ thấy xứng.
“Phía là nhà em ?” Giọng kéo cô khỏi suy nghĩ.
Cô ngẩng lên . Thấy đàn ông trung niên lôi thôi đang dựa sư t.ử đá cổng, ánh mắt cô lập tức lạnh xuống:
“Đó là nhà em. Người cổng là một kẻ lưu manh trong vùng. Gần đây thường xuyên quấy rầy em.”
Nói đến đây, giọng cô khẽ run. Bàn tay đầu gối siết chặt thành nắm đấm.
Cô hận những kẻ đó. Cũng hận cái thế đạo .
Vì chỉ vì là phụ nữ mà yên giữ gia sản của . Vì bất kỳ thứ rác rưởi nào cũng dám nhòm ngó.
lúc , một tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Thương Nhụy Nhụy giật ngẩng đầu. Người đàn ông lôi thôi đang ôm chân nhảy dựng lên. Cô hiểu chuyện gì xảy .
Chỉ thấy Điền Tuấn chống chân xuống đất dừng xe.
Anh lạnh lùng xuống kẻ đang đất :
“Xin . Chân vướng.”
Vậy nên cú xóc nhẹ là bánh xe cán qua chân của kẻ lưu manh .
Thương Nhụy Nhụy gương mặt điềm tĩnh của . Bao nhiêu uất ức trong lòng như tan biến. Cô bật khẽ.
“Em mở cửa .” Điền Tuấn dựng xe đưa bình nước và túi cho cô.
Thương Nhụy Nhụy nhận lấy đồ.
Cô thèm kẻ đang vịn sư t.ử đá dậy nữa.
Cô lấy chìa khóa mở cổng.
Đợi cô gái bước hẳn trong cổng, Điền Tuấn mới về phía gã đàn ông trung niên đang giậm chân c.h.ử.i rủa.
Anh một lời. Trước khi đối phương kịp phản ứng, tung một cú đ.ấ.m gọn ghẽ.
Với sức của , một đòn như thế đủ khiến mất nửa cái mạng. thu lực. Cú đ.ấ.m chỉ khiến ôm bụng nôn khan.
Nhân lúc còn đang cúi rên rỉ, túm lấy thắt lưng nhấc bổng lên như xách một con gà.
Anh bước vài bước tới đầu ngõ, đó tiện tay ném sang một bên như ném một túi rác.