Thập Niên 70: Vượt Nghìn Dặm Gả Chồng [Xuyên Sách + Quân Hôn + Ngọt] - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:06:35
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Anh ấn tượng với em. hy vọng em đừng chỉ qua ấn tượng cũ. Em nên quan sát thêm hẵng quyết định.”

Cô nhíu mày:

“Vì thời gian chúng quen là như thể thẳng cảm xúc của , còn em thì cân nhắc thêm?”

Điền Tuấn cô thật lâu chậm rãi:

“Bởi vì đời , phụ nữ luôn chịu nhiều thiệt thòi hơn.”

Không ngờ là lý do , Thương Nhụy Nhụy sững sờ .

Vẫn là một dịu dàng như năm đó. Vẫn là đàn ông cẩn thận che chở cho cô gái hoảng loạn đến mức mất hồn giữa bến xe đông .

“Sao thế? Em vui ?”

Thấy cô ngẩn , Điền Tuấn chút lo lắng.

Thương Nhụy Nhụy chớp mắt bất ngờ nở một nụ thật tươi.

Cô giấu cảm giác chua xót trong lòng và :

Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!

“Vui lắm ạ. Em nghĩ cho em nên em sẽ . Vậy bây giờ tìm mấy đó luôn nhé?”

Điền Tuấn dậy:

“Ừ, luôn. Tiện thể sang nhà em nhận cửa.”

Cô kéo chiếc mũ gió thổi lệch bước nhẹ bên cạnh . Khóe môi cong cong:

“Em nhà cũng ở gần Tứ Bài Lâu. Em sang nhà nhận cửa ạ?”

“Được.”

“Thật ạ? Vậy ngay bây giờ?”

Anh cô một giây đáp:

“Ừ, .”

“Nhà cũng khá gần nhà em đấy.”

Điền Tuấn đẩy cánh cổng nặng gọi cô :

“Gần đến mức nào?”

“Đi bộ chắc đến nửa tiếng ạ.”

Thương Nhụy Nhụy xách nhẹ vạt váy bước qua ngạch cửa.

“Thế là gần .” Anh gật đầu.

Thấy cô tháo mũ xuống quạt nhẹ, thêm: “Lát nữa đạp xe sang nhà em.”

Cô chớp mắt:

“Nhà xe đạp ạ? Anh mới lên Bắc Kinh mấy hôm mà.”

“Ừ. Cô cả cho .” Nhắc đến các cô, nét mặt dịu rõ rệt.

Không chỉ xe đạp mà giường chiếu và đồ điện trong nhà cũng do các cô sắm sửa.

Nói đúng hơn, ngay cả căn nhà cũng là các cô lo cho .

Thương Nhụy Nhụy khẽ thở dài trong lòng. Quan hệ thiết như ít khi thấy.

Không giống nhà cô. Nghĩ đến mấy họ hàng xa mặt lạ cứ tìm cách bám víu, cô chỉ thấy phiền lòng. Cô lắc đầu đưa mắt quan sát sân vườn.

Phải thế nào nhỉ.

Chạm trổ tinh xảo. Cổ kính mà vẫn trang nhã. Tất cả đều vượt ngoài dự đoán của cô.

Theo lời dì Thanh Thanh, tứ hợp viện là do Điền Tuấn tự mua.

Cô vốn tưởng chỉ là một căn nhà dân bình thường.

Không ngờ trong sân đình nhỏ, cây hòe cổ thụ và cả giàn t.ử đằng. Mọi thứ đều chăm chút cẩn thận. Hơn nữa còn là nhà hai cửa.

địa phương, từng sống trong kiểu nhà tương tự, cô hiểu rõ giá cả.

Với vị trí và cấu trúc như , ít nhất cũng hơn hai vạn.

Đầu những năm tám mươi đúng là bắt đầu xuất hiện triệu phú. Thế nhưng đó vẫn là ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-417.html.]

Gia đình bình thường đừng đến vạn, ngay cả một nghìn cũng khó xoay xở.

Nhìn sự nghi hoặc trong mắt cô, Điền Tuấn chủ động :

“Nhà là cô hai lo cho . Năm ngoái mua . Sửa sang mất nửa năm. Anh cũng mới nhà cách đây mấy hôm. Lương của chắc chắn đủ. cô hai bù thêm nhiều.”

Cô hai dùng tiền gửi về nhưng hiểu rõ phần lớn là các cô bỏ . Họ thực sự coi như con ruột.

Trong lòng cảm động áy náy. Ân tình e rằng cả đời cũng khó trả hết.

Thế nhưng đồng thời cũng thấy vui. Vui vì quan tâm. Vui vì còn cô độc.

Hai tiếp tục sâu trong sân.

Trai vợ gái chồng, sợ cô thoải mái nên đóng cổng lớn.

Anh cũng dẫn cô trong nhà mà bê hai chiếc ghế đặt giàn t.ử đằng ở góc tây nam.

Cuối tháng bảy nắng gay gắt. Thế nhưng giàn t.ử đằng mát dịu. Gió thổi qua khiến cái nóng nhanh chóng tan .

Ngồi vài phút, Điền Tuấn thả lỏng :

“Em đói ? Nghỉ một lát ăn trưa.”

Không thì thôi, nhắc đến cô mới thấy bụng cồn cào.

“Anh thích ăn gì ạ?”

“Anh kén. Gì cũng .”

Trong mắt cô ánh lên vẻ mong đợi:

“Đầu ngõ nhà em một quán mì cũ. Mình sang đó ạ?”

Anh cô vài giây. Thấy cô cố tỏ tự nhiên nhưng ánh mắt đầy chờ đợi, gật đầu:

“Được.”

Thực định dẫn cô đến một nhà hàng t.ử tế hơn.

thấy cô đỏ mắt thêm nào nữa. Anh chỉ cô vui.

Quả nhiên, mắt cô sáng lên:

“Vậy bây giờ nhé.”

“Không nghỉ thêm chút ?”

“Không ạ. Em nhà .”

Anh thêm, chỉ dậy dắt chiếc xe đạp mới tinh khỏi sân.

Khóa cổng xong, bước dài đến bên xe lên. Vừa đầu , ánh mắt chạm chiếc váy dài mỏng manh của cô.

Anh lập tức xuống xe, chống chân chống .

Cô đang định lên yên nên ngạc nhiên hỏi:

“Sao ạ?”

Anh rút chìa khóa trong túi mở cổng:

“Đợi một lát.”

Cô còn đang thắc mắc thì ánh mắt thu hút bởi một bông hoa nhỏ màu hồng nhô từ khe tường.

Tường xám, hoa hồng.

Cảnh tượng vốn quen thuộc. Thế nhưng hôm nay vì tâm trạng khác nên cô một tầng ý nghĩa khác.

Giữa sự nghiêm cẩn và nét lãng mạn dường như một sự giao thoa tinh tế.

Ý nghĩ đưa hình ảnh tranh chợt nảy lên trong đầu cô.

“Em ?”

thẳng lên đưa ngón tay trắng nõn chỉ về phía góc tường:

“Ở đây hoa. Đẹp quá.”

Điền Tuấn theo hướng cô chỉ và quả nhiên thấy một bông hoa dại rõ tên đang nở lặng lẽ bên bức tường xám.

Điền Tuấn hiểu nhiều về mấy chuyện hoa cỏ. Trong mắt , bông hoa nhỏ cũng chẳng gì đặc biệt.

Loading...