Điền Vũ khựng lập tức bước nhanh tới: “Ôi chao, xin quá. Tôi định đến sớm hai mươi phút để tỏ thành ý, ngờ còn đến sớm hơn. Thật ngại quá.”
Đường Thanh Thanh cũng xòa: “Có gì . Chúng quen thế , cần câu nệ mấy chuyện đó. Với nhà tụi gần nên sang để giữ chỗ. Thôi, đừng ở đầu cầu thang nữa, trong từ từ chuyện.”
Vừa bà nhịn liếc thanh niên cao lớn đang lặng lẽ bên cạnh.
Ở cách gần thế , thêm chênh lệch chiều cao, cảm giác áp lực càng rõ rệt hơn.
Ngũ quan thì rõ ràng trai, mà khí thế phần hung dữ.
Nghe , Điền Vũ liên tục gật đầu theo bạn bước trong: “Phải , , xuống .”
Thời xem mắt thường chuộng chẵn để lấy may, nên từ hai bên hẹn mỗi bên ba .
Vì chiếc bàn chọn chỉ ở vị trí khuất mà còn vặn sáu chỗ .
Khi bước tới, Thương Nhụy Nhụy là bên nữ nên tiện tận cầu thang đón, nhưng cô vẫn cạnh bàn chờ sẵn.
Từ xa trông thấy cô, mắt Điền Vũ lập tức sáng lên.
Bà từng gặp Thương Nhụy Nhụy .
Hồi lão Trần Cương mới điều về đơn vị Bắc Kinh, còn làm chính ủy trung đoàn, bạn chiến đấu của ông là đoàn trưởng Tô, chồng của Đường Thanh Thanh.
Tuy hai gia đình chỉ chung sống làm việc cùng ba năm đoàn trưởng Tô điều lên Thiên Tân, nhưng vì hợp tính nên hai phụ nữ vẫn giữ liên lạc.
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Thương Nhụy Nhụy khi bà cũng gặp một . Tính là chuyện của hai năm .
Giờ gặp , cô bé trổ mã, càng thêm xinh .
Hôm nay cô mặc một chiếc váy dài màu nhạt, khí chất dịu dàng như nước.
Nhận sự hồi hộp của cô gái, Điền Vũ càng tươi hơn chủ động chào: “Hai năm gặp, Nhụy Nhụy còn nhớ dì ?”
Đương nhiên là nhớ. Thật cô đồng ý đến xem mắt cũng vì đối phương là cháu trai của dì Vũ, mà cô từng gặp và ấn tượng .
Chỉ là…
Thương Nhụy Nhụy nhanh chóng liếc sang đàn ông gương mặt nghiêm nghị đối diện.
Cô chỉ ngờ đời chuyện trùng hợp đến thế.
Nghĩ , vành tai cô bất giác ửng hồng.
Cô dám thêm mà khẽ gọi: “Dì Vũ ạ.”
“Ơi!”
Điền Vũ cong mắt nắm tay cô bé giới thiệu: “Đây là em hai của dì, cháu gọi…”
Nói đến đây Điền Vũ chợt khựng . Nhìn gương mặt trẻ trung đến khó tin của em gái, cô nhất thời nên xưng hô thế nào cho .
Điền Mật bật chỉ sang đứa cháu lớn bên cạnh: “Dì là cô hai của , tên Điền Mật. Cháu gọi tên gọi dì đều .”
Thương Nhụy Nhụy Điền Mật xinh rạng rỡ, trông còn trẻ hơn cả , thật sự nỡ gọi “dì”. Như thế chẳng khác nào dìm già .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-414.html.]
Đường Thanh Thanh thấy liền hòa giải: “Ôi, xưng hô thế nào cũng , quan trọng . Mọi xuống .”
Trong lòng bà nghĩ nếu hai đứa thành đôi, trực tiếp theo bên nam gọi là cô hai cũng xong.
Thế là hai bên câu nệ chuyện xưng hô nữa mà cùng xuống.
Chỉ Điền Tuấn liếc tách bàn chào hỏi .
Sau đó sâu cô gái đối diện một cái bất ngờ sải bước xuống lầu.
Đường Thanh Thanh ngạc nhiên hỏi: “Sao thế ?”
Điền Vũ xua tay: “Tiểu Tuấn xuống mua ít hoa quả thôi, , chúng cứ chuyện .”
Đường Thanh Thanh vội : “Tôi gọi , chỉ là lúc nãy tới nên bảo nhân viên mang lên. Mau gọi Tiểu Tuấn .”
Điền Vũ ngăn : “Không cần . Ăn hết thì mang về. Nó là con trai, mua ít hoa quả .”
Nói đến đây cô tỏ vô cùng hài lòng vì cháu trai ý.
Đường Thanh Thanh trêu: “Tôi , thằng cháu tuy ngoại hình giống nhà , nhưng khoản hào phóng thì giống y đúc.”
Biết bạn đang khen cháu , Điền Vũ càng vui vẻ: “Nó thì dữ dằn thôi chứ thật thương . Mấy đứa nhỏ trong nhà nó đều từng bế bồng chăm sóc. Tính khí với nhà đặc biệt .”
Đường Thanh Thanh vốn tin tưởng nhân phẩm của Điền Vũ nên cũng gật đầu.
Bà sang cô gái bên cạnh đang má ửng hồng, thấy rõ là hề phản cảm, bèn dò hỏi: “Nhụy Nhụy, cháu xuống xem thử . Đừng để Tiểu Tuấn mua nhiều quá phí.”
Ai cũng hiểu đây chỉ là cái cớ.
Thương Nhụy Nhụy càng hiểu dụng ý của dì Thanh Thanh.
Lúc cô còn giữ vẻ bình tĩnh ban đầu, tay chân lúng túng đặt , nhưng trong lòng .
“Cháu…” Giọng cô run.
Cô lặng lẽ hít thở vài nhịp đỏ mặt : “… Vâng ạ.”
Đường Thanh Thanh và Điền Vũ lập tức mỉm : “Mau .”
Thương Nhụy Nhụy liếc một cái mới dậy xuống lầu.
Đi mấy bước, cô còn mơ hồ thấy giọng dịu dàng hỏi phía : “Điền Tuấn còn thích trẻ con ?”
Cô hiểu với tính cách của , bình thường mặt lạ sẽ chủ động chuyện.
Hẳn là tâm ý của cô nên mới cố ý mở lời giúp con gái.
Nghĩ , mặt cô càng nóng bừng.
Bên , Điền Tuấn đang bưng đĩa hoa quả định lên lầu thì thấy cô gái với gương mặt ửng hồng đào bước về phía . Cậu khựng giữa chừng.
Không còn các bậc trưởng bối, Thương Nhụy Nhụy thoải mái hơn một chút.
Cô ngẩng đầu đàn ông cao lớn mặt, còn cao hơn cả trong ký ức của cô.
Rồi bất ngờ, vành mắt cô đỏ hoe. Cô nghẹn ngào hỏi: “Anh còn… nhớ em ?”