“Cô là ai?”
Quan sát ở cách gần, Triệu Hồng Binh càng thấy cô bé mặt xinh nổi bật.
Một tia u ám lướt qua đáy mắt cô . Ngay đó cô hất cằm chất vấn:
“Gần đây chính mày quấn lấy đối tượng của tao đúng ?”
Nghe , Vệ Nam Kiều nghĩ đối phương nhận nhầm nên bình tĩnh đáp:
“Cô nhận nhầm . Tôi quen đối tượng của cô.”
Nói xong, cô định rời . Cô đôi co với một rõ ràng đang vì tình cảm mà mất lý trí.
phía lập tức vang lên giọng đầy quả quyết:
“Chính là mày. Tao theo dõi mày mấy hôm . Mày quấn lấy Điền Hướng Dương lâu lắm .”
Vệ Nam Kiều giật phắt :
“Cô gì? Điền Hướng Dương là đối tượng của cô?”
Thấy cô phản ứng mạnh như , Triệu Hồng Binh càng đắc ý.
Tối hôm qua khi rời khỏi tứ hợp viện, cô hỏi thăm mấy bà lão quanh đó.
Biết Vệ Nam Kiều mới mười tám tuổi và còn đang học cấp ba, cô càng thêm tự tin.
Những năm qua hễ cô gái nào tiếp cận Điền Hướng Dương đều cô tìm cách dọa lui.
Một cô bé bước đời như thế , trong mắt cô chẳng đáng lo.
Nghĩ , giọng cô càng thêm cao ngạo:
“Không sai. Tao với Điền Hướng Dương yêu hai năm . Tết sẽ cưới. Nếu mày còn dám quấn lấy , tao sẽ tố cáo mày phá hoại hôn nhân.”
Vệ Nam Kiều đáp. Cô chỉ lặng lẽ kỹ phụ nữ mặt.
lúc Triệu Hồng Binh định bịa thêm vài chi tiết thì mắt cô chợt tối sầm.
Một cơn đau buốt truyền từ má lan . Cô theo bản năng ôm mặt kêu lên.
Vệ Nam Kiều dùng cặp sách đập mạnh mặt đối phương. Gương mặt xinh vì tức giận mà đỏ bừng.
“Động tay động chân cái gì? Ai dạy cô cái thói đó? Còn định lừa ai? Với cái bộ dạng chua ngoa thế mà đòi Điền Hướng Dương để mắt tới ? là mơ!”
Mắng xong vẫn hả giận, cô vung cặp đập thêm mấy cái nữa lập tức chạy .
Chuyện giữa đường gặp kẻ gây rối, Vệ Nam Kiều vốn định với Điền Hướng Dương.
Thứ nhất cô sợ tự trách. Thứ hai cô ngại nhắc đến chuyện hiểu lầm họ yêu .
Thế nhưng nghĩ đến vẻ mặt dối như thật của Triệu Hồng Binh, cô lo đối phương còn giở thủ đoạn khác.
Suy tính , tối hôm đó khi sang mời Điền Hướng Dương qua nhà ăn cơm, cô vẫn đỏ mặt kể chuyện.
Nghe xong, Điền Hướng Dương tức giận đến mức sắc mặt trầm xuống.
Có thể từ nhỏ đến lớn từng tức như .
Trước đây chỉ cho rằng Triệu Hồng Binh cố chấp.
Không ngờ cô làm những chuyện hèn hạ như thế.
Sau một lúc im lặng, kìm nén cảm xúc cô đầy áy náy:
“Xin . Là của khiến em liên lụy.”
Thế nhưng khi ánh mắt chạm gương mặt má đào môi hồng của cô, vành tai đỏ lên.
Lời định tiếp bỗng nghẹn .
lúc khí giữa hai trở nên mơ hồ khó tả, bên ngoài vang lên giọng Vệ Thừa:
“Kiều Kiều, ăn cơm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-405.html.]
Vệ Nam Kiều giật hồn. Cô vội dời mắt khẽ :
“Anh sang nhà em ăn cơm luôn nhé?”
Điền Hướng Dương lắc đầu:
“Hôm nay thì thôi. Anh về trường một chuyến.”
“Bây giờ ạ? Anh tìm Triệu Hồng Binh ?”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
“Anh còn việc khác. Chuyện thật sự xin em. Em đừng để trong lòng. Trước mắt kỳ thi đại học mới quan trọng nhất.”
Vừa , đưa cô ngoài.
Thấy , Vệ Nam Kiều cũng hỏi thêm. Anh đúng. Với cô lúc gì quan trọng hơn kỳ thi.
Hai bước thì Vệ Thừa chờ cửa. Ông họ đầy nghi ngờ hỏi:
“Hai đứa làm gì thế? Chỉ gọi sang ăn cơm thôi mà.”
Điền Hướng Dương nhẹ nhàng ngăn cô định giải thích mỉm :
“Em . Anh chút việc với bác Vệ.”
Vệ Nam Kiều cau mày. Cô định kể chuyện ban sáng với bố nên .
khi ánh mắt ôn hòa mà kiên định của , cô rốt cuộc vẫn phản đối. Cô bước về phía tứ hợp viện nhà .
“Hai đứa… định làm gì thế?” Sắc mặt Vệ Thừa càng lúc càng khó coi. Đó là con gái ông mà!
Điền Hướng Dương quyết định ở chuyện riêng với bác Vệ thì định giấu giếm.
Thấy ông sa sầm mặt mày, bèn nghiêm túc kể bộ sự việc mà Vệ Nam Kiều , thêm bớt.
Kể xong, cúi đầu, giọng đầy áy náy:
“Chuyện chủ yếu là của cháu. Nếu đây cháu xử lý khinh suất thì cũng sẽ liên lụy đến bạn học Vệ Nam Kiều…”
Vệ Thừa phẩy tay. Lúc ông còn giận dữ như ban đầu.
Ông trầm ngâm một lát hỏi:
“Cháu đột nhiên chuyện với chắc chỉ để xin . Có mục đích gì ?”
Điền Hướng Dương vòng vo:
“Dạ ạ. Cháu thật sự cần bác giúp một việc.”
Vệ Thừa nhướng mày:
“Cháu .”
Nghe , Điền Hướng Dương thở nhẹ một .
“Là thế ạ…”
“…”
“Hướng Dương ?” Chỉ thấy chồng về một , Trần Anh bưng thức ăn từ bếp tò mò hỏi.
Vệ Nam Kiều cũng lo lắng bố. Cô sợ ông điều gì quá đáng đuổi mất.
Thấy con gái như , Vệ Thừa mất hứng đưa tay chấm nhẹ lên trán cô:
“ là con gái lớn giữ nữa . Thằng bé việc nên về trường.”
Nghe , Vệ Nam Kiều đỏ mặt, mím môi chạy thẳng nhà chính.
Trước khi còn lẩm bẩm một câu nhỏ xíu:
“Bố linh tinh gì thế…”
Vệ Thừa hừ một tiếng nhưng khóe môi khẽ cong lên.
Một bên khác.
Về đến trường, Điền Hướng Dương kể bộ những việc Triệu Hồng Binh làm cho bạn nhất là Hách Quân .