Cậu , nhẹ nhàng nhấc em trai đang ngủ say đùi:
“Con mệt . Mẹ tranh thủ ngủ một lát . Nếu gì còn thằng hai mà.”
Bên cạnh, Trần Triệu nhắc đến cũng lập tức , vỗ n.g.ự.c đầy tự tin:
“Mẹ cứ yên tâm. Tụi con cả.”
Thấy hai đứa con trai hiểu chuyện như , ánh mắt Điền Vũ dần trở nên dịu dàng.
Cô khẽ mỉm :
“Con trai của giỏi thật đấy.”
Cảm ơn bạn đã đọc truyện. Ấn vào phần team dịch "Mộc Mộc Thích Mùa Xuân" để ủng hộ các truyện đã full của tớ nhé!
Được khen, Trần Tầm chỉ nhẹ. Trong khi đó, Trần Triệu tươi rói đến mức lộ cả hàm răng trắng.
Ngồi bên cạnh, vợ con như thế, Trần Cương cũng khỏi bật .
Thế nhưng nghĩ đến tin nhắn mà Lâu Lộ Hồi gửi đó, nụ môi liền nhạt đôi chút.
Anh cố tình về muộn một ngày. Với tính toán của lão Lâu, lẽ chuyện xong xuôi chứ?
Quả nhiên là xong xuôi thật.
Thời gian ngược về một ngày .
Tối hôm đó, Lưu Hướng Đông ngụy trang xong, chuẩn lên thành phố gặp đàn em thì bất ngờ cảnh sát mai phục bao vây.
“Đứng im! Cảnh sát làm việc. Tất cả im!”
“Người ?”
“Vừa xác định mục tiêu phía .”
“C.h.ế.t tiệt! Sở trưởng, phía lỗ hổng. Mẹ kiếp, Lưu Hướng Đông chui qua đó chạy mất !”
“Còn đấy làm gì? Đuổi theo! Không để chạy. Nhanh, bao vây!”
“Rõ!”
…
Lưu Hướng Đông vốn cảm nhận gần đây theo dõi.
Làm nghề , sống c.h.ế.t đều đặt lằn ranh. Không chỉ cần cảnh giác mà phía còn chống lưng.
Chỉ là ngờ cảnh sát tay nhanh đến .
Sau bao năm lăn lộn, Lưu Hướng Đông quá hiểu cách làm việc của bọn họ.
Một khi chọn hành động hôm nay, chắc chắn trong tay bằng chứng đủ mạnh.
Thế nhưng vẫn giẫm đạp con đàn bà độc ác Điền Mật chân.
Thù trả xong, thể bắt.
Trong mắt Lưu Hướng Đông, tất cả những ngày tháng sa sút của đời đều bắt nguồn từ Điền Mật.
Vừa chạy trốn t.h.ả.m hại, nghiến răng căm hận.
Đồng thời, trong lòng cũng dâng lên một nỗi hối hận muộn màng. Giá như khi rời , liều một phen hủy hoại con đàn bà thì bao.
Nghĩ đến đó, Lưu Hướng Đông từ lỗ tường đào sẵn chui ngoài.
Hàm răng nghiến chặt, ánh mắt càng trở nên u ám.
Chỉ là khiến Điền Mật c.h.ế.t thế nào, hiện giờ vẫn lúc.
Lưu Hướng Đông chạy thục mạng. Tai căng để ngóng động tĩnh xung quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-vuot-nghin-dam-ga-chong-xuyen-sach-quan-hon-ngot/chuong-343.html.]
Tuy phần cuống quýt, vẫn đến mức mất lý trí.
Từ đến nay, để đề phòng tình huống như thế , lén luyện tập kế hoạch trốn thoát bao nhiêu .
Thậm chí, còn bỏ tiền mua vài căn nhà ở khu vực lân cận với giá cao.
Mỗi căn đều chuẩn sẵn vũ khí và lương thực dễ bảo quản, mới định kỳ để phòng bất trắc.
Lưu Hướng Đông vốn tin bất kỳ ai. Vì thế, ngay cả những đàn em cận nhất cũng hề đến sự tồn tại của các địa điểm .
Việc chọn mua nhà tại khu vực cũng tính toán kỹ lưỡng. Hẻm ngõ nơi đây chằng chịt và phức tạp.
Người ngoài nếu quen địa hình dễ lạc ngõ cụt.
Thế nhưng, với , đây là nơi trú ẩn tự nhiên.
Một khi gặp nguy, khả năng thoát cũng cao hơn nhiều.
Quả nhiên, nhờ thuộc lòng địa hình, dần bỏ xa những kẻ đang truy đuổi phía .
Không chần chừ, Lưu Hướng Đông lập tức rẽ một căn nhà chuẩn từ .
Bên trong căn nhà , ngoài lương thực và s.ú.n.g ống, còn một đàn ông trung niên trói suốt một ngày một đêm.
Đó chính là kẻ báo tin cho hôm .
Lưu Hướng Đông tin rằng cảnh sát sẽ thể nơi ngay lập tức.
Tuy nhiên, cũng hiểu rõ bản thể chậm trễ. Mọi thứ giải quyết càng nhanh càng .
Hắn thu dọn đồ đạc, quần áo, chỉ chần chừ vài giây khi dùng d.a.o cắt dây trói cho đàn ông đang hấp hối.
Ban đầu, định giữ để tra hỏi, mong kẻ .
Thế nhưng, giờ đây gấp rút đào tẩu, đành miễn cưỡng thả , dù trong lòng khỏi tiếc nuối.
Không vì Lưu Hướng Đông bỗng dưng lương tâm.
Chỉ là tin rằng kẻ thù của kẻ thù thể trở thành đồng minh.
Hiện tại gặp nạn, nếu thêm khiến Điền Mật khốn đốn, càng hả .
Nghĩ , Lưu Hướng Đông đá mạnh khiến đàn ông ngất lịm.
Thấy đối phương khẽ rên dần tỉnh , tiện tay ném xuống một khẩu súng, đó lập tức rời .
Hắn nhanh chóng lấy chiếc xe đạp giấu sẵn. Sau đó, sẽ men theo đường nhỏ biển, nơi con thuyền chuẩn từ .
Ai cũng nghĩ kẻ chạy trốn sẽ chọn xe hoặc tàu hỏa. Còn , chọn đường biển.
Ý nghĩ khiến Lưu Hướng Đông khỏi đắc ý.
Nghe tiếng bước chân truy đuổi phía ngày một xa, càng thêm tin tưởng kế hoạch của .
Còn Điền Mật… nhất là cô nên sống đến ngày .
lúc Lưu Hướng Đông lẩn bóng đêm, lòng ngập tràn ác ý, chợt rùng .
Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng. Theo bản năng, khựng . Toàn căng cứng như dây đàn.
“Ai?”
Hắn hạ thấp giọng, ánh mắt đảo nhanh trong bóng tối.
Thế nhưng, một ai đáp lời.
Màn đêm tĩnh mịch đến rợn .
Ngoài tiếng bước chân truy đuổi vang vọng từ xa, xung quanh gần như chìm trong im lặng tuyệt đối.
Chính sự im lặng càng khiến bất an.