Khuôn mặt kiều diễm, làn da bóng loáng và non mịn, mặc chiếc váy liền áo với chất vải hiếm , là tiểu thư nuông chiều từ bé.
Tuy nhiên, đôi mắt thanh triệt lộ vẻ nhạy bén giống một đại tiểu thư chỉ ăn chơi hưởng lạc.
Ánh mắt mới dừng vài giây, liền thấy cô gái ghé tai một cô gái khác nhỏ giọng vài câu gì đó.
Cô gái lập tức bĩu môi khinh thường: “Cho dù chúng coi như chơi bời thôi, nhưng lão già thật ngứa mắt!”
Sắc mặt Lưu Sở Hương trầm xuống, lập tức dời mắt , về phía bên .
Liền thấy bên tay trái, con trai còn nở một nụ tôn kính với ông, một cô gái khác ông, trong tay đang cầm cái gì đó bận rộn.
Lưu Sở Hương cúi , xa xa qua, liền thấy một sợi dây lụa trắng treo nhãn in dầu, cô gái đang buộc nhãn cổ chai.
Mày ông nhíu , theo bản năng :
“Chai nước hoa hiện tại còn chắc thể đưa thị trường, cô tỉ mỉ chuẩn bao bì như chi bằng hảo hảo cân nhắc phẩm chất nước hoa .”
Tô Diệp kinh ngạc ngẩng đầu, mím môi :
“Cháu , chỉ là mặc kệ nó thể thành công đưa thị trường , cháu đều trong thời gian hữu hạn chuẩn nó một cách mỹ nhất, rốt cuộc là cháu tự tay chế nó, nó là tác phẩm cũng là đứa con tinh thần của cháu.”
Nghe , Lưu Sở Hương ngạc nhiên , cô gái, trong mắt xẹt qua vẻ tán thưởng.
Julia thấy ánh mắt ông đổi, khỏi ghé gần nhỏ giọng :
“Thế nào, , cần chỉ xuất , mấy đứa trẻ trả giá cũng ít hơn khác .”
Nói , bà thuận tay chỉ về phía Nguyễn Duẫn Đường,
“Ví dụ như cô bé đặc biệt nỗ lực, cầu tiến, hơn nữa tay nghề điều hương của cô bé là nhất mà từng thấy!”
Lưu Sở Hương kinh ngạc theo hướng ngón tay bà, ánh mắt đột biến, nhàn nhạt thu hồi tầm mắt, nhạo :
“Julia, thấy mắt của cô hiện tại càng ngày càng kém !”
Julia sớm khó chịu với ánh mắt của ông, hừ nhẹ một tiếng: “Chờ ông phẩm nước hoa của con bé sẽ !”
Lưu Sở Hương mỉa mai, thèm để ý đến bà.
Mà bên cạnh, Chu Xem Nghiên trọn vẹn cuộc đối thoại của hai , đôi mắt sâu thẳm về phía Nguyễn Duẫn Đường, đáy mắt xẹt qua một tia nghiền ngẫm.
Vốn tưởng rằng là một bao cỏ ngu xuẩn, ngờ tại cái xưởng nhỏ bé lăn lộn đến mức hô mưa gọi gió.
“Mời lượt lấy nước hoa tham gia bình chọn , đặt lên bàn.” Julia lên tiếng .
Nghe tiếng, theo thứ tự lấy nước hoa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao/chuong-374-su-thien-vi-cua-luu-dai-su.html.]
Lần bình chọn , phân biệt lấy điểm bình chọn nước hoa cá nhân cộng với điểm bình chọn nước hoa hợp chế của tiểu tổ, để xác định thắng cuối cùng.
Mạnh Hạo Tư thuộc về bộ phận hỗ trợ kỹ thuật, nước hoa của cũng là do Thẩm Hương Hương cùng Nguyễn Duẫn Đường giúp chế thêm một lọ.
Hiện tại bàn mỗi tổ bày biện tổng cộng bốn lọ nước hoa.
Lọ của Hạ Biết Lễ lúc do tổ trưởng Ôn Hoài Ngọc bảo quản, cho nên cũng thiếu.
Bốn lọ nước hoa lượt đặt mặt Lưu Sở Hương.
Lưu Sở Hương trực tiếp duỗi tay cầm lấy lọ nước hoa bên tay trái, lắc nhẹ bình, mở xịt lên cổ tay, khẽ ngửi một chút, nheo mắt , đóng nắp bình, lượt mở một lọ nước hoa khác.
Trong lúc đó là hài lòng hài lòng.
Thẩm Hương Hương động tác đơn giản nhanh chóng của ông, ghé tai Nguyễn Duẫn Đường, phỏng đoán:
“Lão già chắc là hàng giả , Julia mời nhầm ?”
“Lần tớ xem sư phụ tớ bình hương phức tạp lắm, còn tắm gội quần áo, đến nơi yên tĩnh bất luận mùi lạ nào, ở trong khí mới mẻ mà phẩm hương.”
“Trong lúc đó còn cần dùng đến các loại giấy thử nữa! Ông thế cũng quá tùy ý, thấy giống dân nghiệp dư!”
Tiếng phàn nàn của Thẩm Hương Hương theo cảm xúc mà lớn dần, Lưu Sở Hương nhàn nhạt liếc cô nàng một cái, nhưng thêm gì.
Ông trực tiếp cầm lên lọ nước hoa bên tay của cô nàng, xịt một cái, mũi giật giật, mày nhíu chặt, lên tiếng kết quả đầu tiên.
“Miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.”
Bốn chữ phối hợp với biểu tình của ông rơi xuống, Thẩm Hương Hương lập tức nổi giận, đập bàn dậy, quát:
“Tôi thấy ông căn bản là bình hương, bậy bạ!”
Nguyễn Duẫn Đường nhíu mày, vội vàng kéo cô nàng xuống.
Lưu Sở Hương hai :
“Các cô cảm thấy bậy thì cứ cho là bậy, nơi chỗ cho trẻ con chơi đùa, mau chỗ khác chơi .”
Nói xong, ông thèm các cô nữa, thuận tay đẩy một loạt nước hoa góc.
Đang định lấy nước hoa bên trái, bên tai truyền đến giọng lạnh lùng.
“Lưu đại sư, ông quá đáng đấy.”
Lưu Sở Hương ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen trắng phân minh, mang theo vẻ chất vấn của cô gái, buồn :
“Ta quá đáng chỗ nào? Chẳng lẽ các cô chấp nhận kết quả, còn dỗ dành các cô như dỗ trẻ con ?”