Quét mắt quanh một vòng, nàng đến quầy bán kem que chọn một cây. Trong lúc chờ bà cụ thối tiền lẻ, nàng thuận miệng hỏi:
“Bà ơi, ở đây ong vò vẽ đốt , thật ạ?”
Bà cụ liền bắt chuyện: “ đấy, sáng nay mới đưa một trạm xá, đốt sưng vù cả mặt mũi!”
“Hả?” Nguyễn Duẫn Đường làm vẻ mặt sợ hãi. “Thế đốt ở ạ? Cháu tránh xa chỗ đó mới !”
Bà cụ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của nàng, cũng nàng đốt, vội vàng chỉ vị trí: “Ngay kìa, chỗ cây hòe phía . Nghe đó định nhà thì cả đàn ong vây lấy.”
Nguyễn Duẫn Đường cảm ơn, cầm kem que rời . Đi vài bước, nàng vòng hướng bà cụ chỉ, tìm thấy cây hòe . Nhìn căn nhà đối diện cây hòe, nàng bước tới ngửi ngửi. Trong khí tản mùi hương lãnh đạm quen thuộc, đôi mắt nàng sáng lên. Ghi nhớ vị trí xong, nàng xoay rời . Hiện tại qua kẻ đông đúc, thời cơ .
Sau đó nàng một chuyến đến bệnh viện.
Thẩm Vi An đang kêu la t.h.ả.m thiết giường bệnh, mặt sưng vù như đầu heo, nhưng vẫn quên dặn dò: “Mai... ngày mai đến đón cha. Tiệm cơm cha đặt , chúng sẽ tiệm cơm quốc doanh ăn.”
“Vâng.” Nguyễn Duẫn Đường thu vẻ lạnh lẽo, ngọt ngào, hỏi: “Vậy trang sức của con ? Ngày mai con tặng dì Hà làm quà gặp mặt.”
Sắc mặt Thẩm Vi An khẽ biến: “Ngày mai chờ cha xuất viện sẽ đưa cho con. Con xem cha nông nỗi thì còn sức mà lấy?”
Nguyễn Duẫn Đường ủy khuất: “ con còn gói ghém cho mới tặng dì Hà mà. Ngày mai đưa trần trụi thế trông thô thiển lắm, chẳng tôn trọng dì Hà chút nào.”
Nói xong, nàng đề nghị: “Hay là cha bảo dì Tần đưa cho con .”
Đôi mắt Thẩm Vi An khẽ động, trầm tư một lát mới : “Vậy con bảo bà lát nữa tới bệnh viện tìm cha.”
“Vâng.” Nguyễn Duẫn Đường đồng ý, giả bộ thêm một lát mới tìm cớ rời .
Ra khỏi trạm xá, Nguyễn Duẫn Đường một chuyến đến ngân hàng. Nàng lấy từ gian bốn cuốn sổ tiết kiệm cướp từ 2 ngày , rút hết tiền làm một cuốn sổ mới gộp chung . Tổng cộng là hai vạn sáu. Tuy rằng vẻ nhiều, nhưng ở thời đại là một con nhỏ.
Nàng dựa theo tình tiết trong nguyên tác tìm đến lối chợ đen. Tìm một góc khuất, nàng một bộ quần áo từng mặc, dùng phấn son hóa trang đổi diện mạo. Khi bước , nàng từ một cô gái thanh xuân xinh biến thành một phụ nữ trung niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-tu-ban-dai-tieu-thu-don-khong-gia-san-ga-vai-ac-dai-lao/chuong-19-can-nha-cu-duoi-goc-hoe.html.]
Cửa chợ đen một gã tráng hán canh gác. Nguyễn Duẫn Đường quen cửa quen nẻo đưa hai đồng tiền, gã tráng hán lúc mới cho qua.
Vào trong, việc đầu tiên nàng làm là bán sạch đống quần áo lấy từ chỗ Dương Hiểu Hiểu và Nguyễn Mạt Lị. Quần áo cũ đáng giá lắm, nhưng nàng bán gấp, hai tủ quần áo tổng cộng bán 300 đồng. Sau đó nàng dạo một vòng, mua vài thứ mới rời .
Nàng khỏi, một bóng cao lớn xuất hiện ở cửa chợ đen, hỏi gã tráng hán: “Cô đến làm gì?”
Gã tráng hán thấy tới, lập tức nghiêm chỉnh, nghiêm túc đáp: “Chỉ bán một đống quần áo cũ, mua linh tinh vài thứ thôi.”
Nói xong, gã cảnh giác hỏi: “Sao thế, vấn đề ?”
Người đàn ông lắc đầu, theo bóng dáng dần biến mất phía xa. Nhìn dáng vẻ mệt mỏi giả tạo , cứ cảm thấy mạc danh quen thuộc.
...
Nguyễn Duẫn Đường đổi trang phục, sắc trời tối dần, nhanh chóng tới phố Trường An. Lúc đường phố vắng tanh, nàng cẩn thận quan sát một vòng mới lấy dây thép mở khóa cửa.
Đây là một căn nhà cũ nát, mạng nhện giăng đầy, trong phòng là bàn ghế gãy chân. Nguyễn Duẫn Đường tìm vài vòng cũng thấy bóng dáng trang sức . Nàng nhíu mày khỏi nhà.
Bên ngoài một cái sân nhỏ, trong sân cũng một cây hòe già, cành lá tầng tầng lớp lớp tạo thành một chiếc ô khổng lồ. Nàng từ bỏ ý định, dùng xẻng đào xới cả cái sân lên một lượt nhưng vẫn thu hoạch gì.
Cuối cùng, nàng thở hổn hển, phịch xuống gốc cây, lưng dựa cây.
Đột nhiên “leng keng” một tiếng, vật gì đó rơi xuống phiến đá xanh, ánh lên màu vàng chói mắt. Nguyễn Duẫn Đường tập trung kỹ, hóa là mấy thỏi vàng nhỏ (tiểu hoàng ngư).
Trong lòng nàng vui mừng khôn xiết, lên tán cây rậm rạp, thể bội phục Thẩm Vi An quả là đủ gian xảo. Sau đó nàng ôm lấy cây dùng sức rung lắc mấy cái. Những thỏi vàng lớn nhỏ cuồn cuộn ngừng rơi xuống, nện mặt đất phát tiếng “leng keng” vui tai.
Hai mắt nàng sáng rực, càng lắc càng hăng say. Tiếc là chỉ rơi xuống một đống nhỏ thì hết, cuối cùng rơi xuống một chiếc chìa khóa.
Nguyễn Duẫn Đường thu hết đống vàng gian, nghi hoặc chiếc chìa khóa . Vừa nàng lục soát từng phòng, căn bản cửa nào khóa.
Nàng trầm tư một lát, căn nhà nát tìm thêm một vòng. Cuối cùng ở bệ bếp trong phòng bếp, nàng phát hiện một viên gạch màu sắc khác biệt. Nàng thử vặn vẹo nó, đột nhiên bức tường đen sì bên cạnh di chuyển, lộ một mật đạo.