“Lục Dao đồng chí, , bác sĩ Lục!”
Lục Dao: “......”
Sao còn sửa miệng .
Tuy là như Giản Minh, lúc cũng thiếu chút nữa phun.
Lục Dao nhắm mắt, mở , là vô lực.
“Cái , Chu Viện trưởng, ngài gọi Lục Dao là . Tôi hiện tại vẫn là sinh viên, chuẩn để bệnh viện bắt đầu công tác ngay bây giờ.”
Nếu ý đồ của đối phương, Lục Dao cũng cần thiết cùng ông vòng vo, lãng phí thời gian của , còn sẽ làm đối phương cho rằng ông còn hy vọng.
“Chu Viện trưởng, ngài là chuyện làm phẫu thuật nên tới tìm , nhưng hiện tại cũng ý định tìm việc chính thức. Tôi mới năm 3, nhiều thứ đều cần học. Tôi cho rằng một ca phẫu thuật cũng quyết định tương lai của , ngược chỉ là một cái khởi điểm.”
“Vậy chúng thể ký hợp đồng với cô, chờ cô nghiệp, chúng sẽ cho cô cơ hội nhất.”
Chu Kỳ Sơn cho rằng Lục Dao là cảm thấy thành ý của ông đủ, phúc lợi đãi ngộ đủ.
“Chỉ cần cô nguyện ý Bệnh viện 2 chúng , làm liền sẽ là chủ nhiệm khoa ngoại.”
Cái dụ hoặc thật sự phi thường lớn.
Có bác sĩ khoa ngoại làm việc mười mấy năm đều nhất định bò đến vị trí chủ nhiệm khoa ngoại .
“Lục Dao đồng chí, thật dám giấu giếm, là coi trọng tiềm lực của cô, tin tưởng, cô sẽ làm thất vọng phần tín nhiệm của .”
Lời dễ như ai mà thích ?
Chính là Lục Dao, xong cũng chút lâng lâng.
Bất quá lý trí cho cô , .
“Chu Viện trưởng, nghĩ ngài hiểu lầm . Tôi coi trọng phúc lợi đãi ngộ. Tôi mới cũng , một ca phẫu thuật chỉ là bắt đầu, nó lẽ thành phần may mắn ở trong đó, nhưng đủ để chứng minh là một bác sĩ đủ tư cách. Tôi còn nhiều thứ học tập, thực tiễn. Tôi thể bởi vì một ca phẫu thuật thành công liền đắc chí, vì chính mưu phúc lợi, tiến tới, tiến thủ, đến cuối cùng, khó tránh khỏi vết xe đổ của Thương Trọng Vĩnh, còn chính là, nếu bệnh viện nào, nhất định là Bệnh viện 1, mà bất luận cái gì một bệnh viện nào khác ở Đế Đô, mặc kệ bọn họ cho đãi ngộ như thế nào. Tôi cũng mặc kệ Bệnh viện 1 cho biên chế bác sĩ , bởi vì cho rằng làm là cảm ơn.”
“Nếu Chu Viện trưởng hỏi thăm kỹ sẽ , từ nghỉ hè năm nhất bắt đầu thực tập ở Bệnh viện 1. Thử hỏi tư lịch của bác sĩ thực tập ở các bệnh viện lớn cái nào sinh viên năm 4, hoặc là nghiệp? Bệnh viện 1 vẫn đồng ý cho lưu .”
Nói đến đây, Chu Kỳ Sơn đoán chính là cơ hội.
“Trong thời gian năm 2 cộng thêm nghỉ hè, tham quan một trăm ca phẫu thuật, đây đều là cơ hội Bệnh viện 1 cho . Tôi rõ ràng, nếu quan sát nhiều như , kinh nghiệm, ca phẫu thuật khẳng định thể làm, cũng dám làm, bởi vì cái gì cũng đều hiểu.”
Chu Kỳ Sơn rũ đầu xuống, cả ủ rũ cụp đuôi.
“Hơn nữa, bác sĩ An Học Ngạn là giáo sư của , ở trong lòng , ông càng là sư phụ . Sư phụ dạy dỗ đồ , đồ thể đủ lông đủ cánh liền bay a.”
Chu Kỳ Sơn gật gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-835-loi-tu-choi-kheo-leo-tam-long-y-duc.html.]
“Lục Dao đồng chí lý, là mạo .”
“Chu Viện trưởng quá lời. Tôi mấy câu , nếu mạo phạm ngài, xin ngài thứ .”
“Không , cô .”
Vừa Lục Dao những lời , Chu Kỳ Sơn đối với vãn bối hảo cảm.
Nếu là khác, lúc khẳng định là chạy nhanh tìm một bệnh viện nhập chức, miễn cho nghiệp về cơ hội .
Chính là cô .
Những lời cảm ơn phía cũng giống như là lời khách sáo, mà là lời thật lòng thật .
“Tôi cảm thấy ở bệnh viện nào cũng quan trọng, quan trọng là trị bệnh cứu , làm bổn phận của một bác sĩ. Tôi tin tưởng, Chu Viện trưởng làm một bác sĩ, cũng là cùng chúng chung ý tưởng, ôm mục đích trị bệnh cứu .”
“Ngài tới tìm , cũng là bệnh nhân đến bệnh viện các ngài khôi phục sức khỏe, làm bọn họ thất vọng.”
“Đã từng liền cho một ông của , ông cũng là một bác sĩ. Tôi , làm một bác sĩ, nguyện vọng lớn nhất của chính là tới bệnh viện càng ngày càng ít. Nếu y thuật của đủ tinh vi, tới khám bệnh ít, chứng tỏ bệnh ít, đều khỏe mạnh.”
Chu Kỳ Sơn một phen lời của Lục Dao làm chấn động.
Là như thế sai.
“Đương nhiên, ngài làm một bác sĩ đồng thời cũng là một vị Viện trưởng, quản lý một bệnh viện lớn, ngài cũng vì bệnh viện của suy nghĩ, điểm , thể lý giải.”
“ thực xin , yêu cầu của ngài, biện pháp đáp ứng. Không chướng mắt bệnh viện các ngài, mà là bởi vì nơi gắn bó từ đầu là chỗ các ngài.”
Chu Kỳ Sơn gật đầu.
Ý tứ của Lục Dao ông minh bạch.
Cho dù hiện tại nơi cô đang ở là cái bệnh viện gì, cô cũng sẽ .
thể , phương pháp từ chối của Lục Dao thật sự làm thể phản bác.
Từ tu hàm dưỡng của một bác sĩ, đến tình tiết cảm ơn, nếu ai khăng khăng mang cô , đó chính là hãm cô bất nghĩa.
Chu Kỳ Sơn dậy, bắt tay Lục Dao.
“Lục Dao đồng chí, hôm nay chuyện cùng cô vui vẻ. Tuy nhân tài như cô, nhưng nghĩ, về chúng còn cơ hội cùng công tác.”
Lục Dao tươi đúng mực.
“Đó là tự nhiên.”
Chu Kỳ Sơn thu hồi tay, sửa sang cổ tay áo.