Lục Vệ Quốc mặt mang theo , nhưng tâm tình lắm.
Đứa cháu gái của ông, đối với ông cũng quá vô lễ ?
“Ta .”
Lục Vệ Quốc cứng nhắc trả lời.
Lục Dao lui sang một bên, để ông qua.
Lục Vệ Quốc thấy đứa cháu trai tâm tâm niệm niệm, phiền não lập tức tan biến.
“Kiến Nghiệp a, thằng bé lớn lên giống con a.”
Cái mũi , lông mày , còn biểu tình lúc ngủ, quả thực cùng Kiến Nghiệp giống như đúc.
Cơ hồ ai tới xem đứa nhỏ đều sẽ như , Lục Kiến Nghiệp xong trong lòng mỹ tư tư.
Con cái lớn lên giống , ông cũng coi như là già mới con, làm thể cao hứng a.
“Xem đôi mắt nhỏ cao hứng của Kiến Nghiệp kìa.”
Lục Vệ Quốc trêu ghẹo .
Lục Vệ Quốc chằm chằm đứa nhỏ, thật lâu mới nhớ tới hỏi:
“Kiến Nghiệp a, đứa nhỏ đặt tên ?”
“Còn , kịp đặt.”
“Vậy để đặt .”
Lục Vệ Quốc trực tiếp ôm nhiệm vụ .
Sắc mặt Lục Kiến Nghiệp sững , lập tức từ chối:
“Con nghĩ con vẫn nên bàn bạc với Tú Hoa một chút.”
Người già đặt tên cho cháu, bọn họ làm vãn bối vốn lý do gì để từ chối.
Chính là bọn họ cùng cha còn qua nhiều, nếu vì chuyện mà Tú Hoa sinh khí, thật là đáng.
Bị từ chối, sắc mặt Lục Vệ Quốc tức khắc âm trầm xuống.
“Như thế nào, còn tư cách đặt tên cho cháu trai !”
Thanh âm Lục Vệ Quốc lớn, Lục Dao còn kịp ngăn cản, nàng cũng ông đ.á.n.h thức.
Vương Tú Hoa miễn cưỡng mở mắt, thấy Lục Vệ Quốc cùng gia đình cả phía ông.
“Cha, cả, chị dâu, tới .”
Vương Tú Hoa chớp mắt vài cái mở to, cố làm tỉnh táo .
Nói xong, nàng định dậy thì Lục Kiến Nghiệp ấn xuống.
“Em cứ , cần dậy.”
Vương Tú Hoa liếc ông một cái, thấp giọng :
“Cha tới, em thể a.”
“Em lo cho thể là , nhiều chuyện như .”
Mặt Lục Vệ Quốc tức khắc đen sì.
Cái cô Vương Tú Hoa còn làm cao lên .
Chẳng chỉ là sinh một đứa con thôi , thật đúng là coi thành quý phu nhân a.
Đứa con trai út của ông, càng ngày càng nguyên tắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-trong-sinh-lam-than-y/chuong-574-bao-ve-me-dan-mat-ong-noi.html.]
“Tú Hoa sinh hài t.ử liền thành đại công thần, dậy một chút cũng .”
Ngữ khí Lục Vệ Quốc lắm.
Người ở đây đều thể ông đang tức giận.
Trần Hồng Mai cùng Lục Kỳ nhếch mép châm chọc.
Lục Dao cùng Lục Kiến Nghiệp cau mày.
Lục Dao lên tiếng thì cha :
“Cha, Tú Hoa là vợ con, cô là sắp 40 tuổi, mạo hiểm tính mạng sinh con cho con, con đau lòng cô là chuyện nên làm. Huống hồ, con đau lòng Tú Hoa là chuyện riêng của con. Cha, việc ảnh hưởng đến sinh hoạt của cha, ngài vẫn là đừng quản nhiều như .”
Lục Dao che miệng khụ khụ hai tiếng, kỳ thật là đang nín , ngẩng đầu trộm ông nội một cái, mặt đối phương đều đen .
Lục Vệ Quốc trợn to mắt, duỗi tay chỉ mũi :
“Mày ý gì, tao xen việc khác ?”
“Cha, con cũng như , là cha cứ khăng khăng nghĩ thế.”
Lục Vệ Quốc tức đến đau ngực, nếu cháu trai thêm vài , ông mới mặc kệ thằng con !
Lục Kiến Nghiệp xong liền coi như việc gì, hiệu cho Vương Tú Hoa cần dậy.
Thấy chồng che chở như , Vương Tú Hoa tự nhiên là cao hứng, thậm chí loại cảm giác nở mày nở mặt.
mà, nụ mặt Vương Tú Hoa kích thích đến Trần Hồng Mai.
Trần Hồng Mai ha hả hai tiếng, ngữ khí châm chọc: “Cha, em dâu hiện tại sinh con trai, kiều thể quý ( thể ngọc ngà), ngài cũng đừng nên tức giận a.”
Lục Kiến Nghiệp hừ hừ hai tiếng, hiển nhiên là thực cao hứng.
Lục Dao "xùy" một tiếng:
“Bác gái, bác câu thật đúng, cháu , chính là thể kiều quý. làm , cháu lúc sinh cháu ở cữ , bác là chị dâu cả mà lúc cháu ở cữ còn sai bảo cháu . Cho nên a, cháu thể kiều quý, bác gái là rõ nhất.”
Mặt Trần Hồng Mai đỏ bừng.
Cái miệng của Lục Dao thật đúng là giống như đây, sắc bén vô cùng!
Chân nàng kiều thể quý, lưng liền nàng lúc ở cữ bác gái sai bảo, kiều thể quý còn cần nhiều ?
Trần Hồng Mai thảo cái thú vị, tự Lục Dao, cũng liền nữa.
Lời Lục Dao cũng là đang gõ Lục Vệ Quốc.
Mẹ nàng vì khi sinh nàng xong liền còn con, chẳng lẽ nhờ bọn họ ban tặng?
Lục Vệ Quốc lúc cũng nhiều, ai bảo bọn họ chột a.
“Mọi qua ăn cơm , cơm làm xong .”
Giản Hướng Tiền tới, tiếp đón bọn họ qua phòng ăn.
Giản Thành nắm tay Lục Dao, với Vương Tú Hoa:
“Mẹ, bọn con ăn cơm , lát nữa sẽ bưng cơm cho .”
Vương Tú Hoa lên tiếng.
Cả một nhà lớn ngoài, Lục Kiến Nghiệp theo, bưng hai phần cơm phòng.
Thấy con trai giống như nô lệ, trong lòng Lục Vệ Quốc thực thoải mái.
Thật Vương Tú Hoa rốt cuộc cái gì mà đối xử với nó như .
Nhìn đến thần sắc mặt ông nội, Lục Dao lạnh một tiếng:
“Ông nội, cháu gọi điện cho ba cô, cô cả và cô hai thể tới, cô út khả năng sẽ đến.”